Connect with us

Sách hay

‘Người bạn phi thường’: Tôi tài giỏi, bạn thì sao?

Được phát hành

,

“Người bạn phi thường” kể về tình bạn của hai cô bé đặt trong bối cảnh Italy hậu thế chiến, gợi nhiều suy ngẫm về tình bạn và ảnh hưởng của môi trường đến sự hình thành nhân cách.

Nguoi ban phi thuong anh 1

Hai nhân vật Lila và Lenù trong phần ba series phim chuyển thể của HBO. Ảnh: HBO.

Người bạn phi thường là tác phẩm đầu tiên thuộc bộ tiểu thuyết Neapolitan gồm bốn cuốn của Elena Ferrante. Tiểu thuyết mở đầu khi Elena Greco, hiện đã ngoài sáu mươi, hồi tưởng và suy ngẫm về tuổi thơ vào những năm 1950, khi Lenù (tên gọi tên thân mật của Elena) và Lila Raffaella Cerullo là đôi bạn thân thiết không rời.

Người bạn phi thường không kể một câu chuyện dễ thương, ấm áp dạy những điều tốt đẹp về tình gia đình, tình bạn thường được viết hướng đến giáo dục trẻ nhỏ. Đây càng không phải môtíp cổ tích với những xấu tốt, thiện ác phân định rạch ròi qua những hành động, lời nói của nhân vật.

Trái lại, cuốn sách khắc họa nội tâm phong phú của những đứa trẻ lớn lên trong khu phố lao động nghèo ở Italy hậu thế chiến, nơi giáo dục là một điều xa xỉ và người lớn đôi khi hành động phi lý. “Tôi không hoài niệm về tuổi thơ bởi nó chỉ đầy rẫy bạo lực”, Elena viết.

Advertisement

Nỗ lực để không bị bỏ lại phía sau

Nguoi ban phi thuong anh 2

Sách Người bạn phi thường. Ảnh: T.A.

Như tên sách đã gợi ý, chủ đề lớn nhất bao trùm tiểu thuyết là tình bạn giữa hai cô bé Lenù và Lila: một mối quan hệ mà trong dòng hồi tưởng của Lenù dường như chỉ nổi bật lên những cạnh tranh, song cũng hàm chứa rất nhiều yêu thương và gắn bó.

Cuốn sách ghi chép về tình bạn giữa Lina và Lenù, song cũng hệt như hồi ký của Lenù. “Tôi” soi rọi cuộc đời mình trên cuộc đời bạn, dùng đó làm phông nền và làm cả tấm gương để phóng chiếu cuộc đời mình. Ở những trang đầu của tiểu thuyết, Elena gợi nhớ về khoảnh khắc khởi đầu của tình bạn này, khi bàn tay Lila sáu tuổi chìa ra với mình ở một cầu thang tối: “Cử chỉ này đã thay đổi mọi thứ giữa chúng tôi, thay đổi mãi mãi”.

Buộc phải thôi học sau cấp một vì gia đình thiếu thốn, nhưng Lila vẫn tiếp tục con đường học tập của mình – không nhờ đến một người thầy nào ngoài những cuốn sách em đều đặn mượn từ thư viện bằng bốn chiếc thẻ đứng tên các thành viên trong gia đình. Quan sát và gặng hỏi xem Lenù học gì ở trường, Lila liền đón đầu, tự học trước bạn. Bố mẹ Lenù không nhiệt tình với việc cho con gái theo đuổi con đường học hành, nhưng khác với phụ huynh của Lila, họ nhượng bộ trước cô giáo Oliviero.

Qua lời kể của nhân vật “tôi” Lenù, Lila thuở ấu thơ là một thiên tài. Tư chất thông minh của Lila bộc lộ từ sớm, tách biệt em với những học sinh giỏi còn lại. Nỗ lực tự học của em có thể giải thích bằng hai lý do: một là bản chất hiếu tri; hai là mong muốn theo kịp bạn để bù đắp lại hoàn cảnh của mình.

Lila giúp Lenù vượt qua những khó khăn vấp phải trên con đường học vấn, thậm chí là nhân tố quyết định để khích lệ, dìu dắt Lenù không phải thôi học sau những năm đầu ở trước cấp hai. Thành tích của Lenù được bạn bè, thầy cô biết đến và công nhận nhưng sự xuất sắc của Lila không còn được ai biết đến, ngoại trừ Lenù.

Advertisement

Lenù chưa bao giờ vượt qua được “nỗi sợ rằng nếu lỡ mất những mảnh đời của cậu ấy, cuộc đời của tôi sẽ mất đi sức mạnh và tầm quan trọng của nó”. Giờ đây nhìn lại Lenù vẫn thấy ngày ấy “chẳng ai có thể cạnh tranh, Lila dường như nằm ngoài tầm với, như chiếc bóng ngược sáng đầy mê hoặc”.

Bản thân Lila dường như không hình dung được những áp lực mình đã vô tình tạo ra cho cô bạn thân. Chính Lenù có lẽ chỉ khi đã trở thành một người có khả năng “đọc sách và tư duy độc lập” về sau nhìn lại mới lý giải được những xung đột ngầm trong tình bạn này.

Nhưng đây chính là tình huống “áp lực tạo nên kim cương” khi những bước đệm ban đầu trong quãng thời gian học tiếng La-tinh, tiếng Hy Lạp, đọc sách cùng Lila đã tạo nền tảng vững chãi cho Lenù trên con đường học vấn.

Một ví dụ điển hình cho thấy tác động lớn lao của sự cạnh tranh, áp lực đồng trang lứa đến quá trình hình thành nhân cách và trưởng thành của trẻ nhỏ, thậm chí có phần sâu sắc hơn ảnh hưởng từ môi trường gia đình, trường lớp. Đặc biệt, khi sự cạnh tranh này không được người lớn nhận biết và can thiệp, lại dẫn đến những hệ quả sâu sắc khác.

Môi trường quyết định số phận

Trong câu chuyện này, hình bóng Lila bao trùm tuổi thơ của Lenù bao nhiêu thì vai trò của gia đình Lenù lại càng mờ nhạt bấy nhiêu. Như mọi đứa trẻ khác, những nhu cầu căn bản em được hưởng đều do sự quyết định của bố mẹ, song ngoại trừ một số khoảnh khắc quyết định chủ yếu liên quan đến việc cho Lenù đi học hay là không, thì phần còn lại, Lenù nhớ về gia đình Lila còn nhiều hơn gia đình mình.

Advertisement

Nếu như Lenù là hình mẫu “con ngoan trò giỏi” điển hình thì Lila lại ngỗ nghịch từ bé, tạo dựng được một hình ảnh riêng giữa những bạn gái và sẵn sàng đáp trả những hành động bạo lực của bọn con trai. Tuy vậy, trong gia đình mình Lila cũng không thể “nổi loạn” như bản chất vốn có mà dần gò ép mình vào nếp sống mặc định cho người như em, chấp nhận hoàn cảnh và sau rốt, đi con đường “truyền thống” hơn mọi bạn bè: lấy một tấm chồng có thể đảm bảo tương lai cho mình và người thân.

Kể cả lần đầu tiên tách khỏi nhau sau nhiều năm kè kè nhau ở khu phố, Lenù trong chuyến đi nghỉ ở một hòn đảo xa xôi cũng không thể ngơi nghĩ về Lila đang kẹt với những lo toan ở ngôi nhà tăm tối của mình. Tuy vậy, khi trở về Lenù ngộ ra “không còn tìm được mục tiêu nào gắn kết hai số phận của chúng tôi”, nhận thức rõ rằng mình và bạn đã trên hai con đường khác biệt nhau đến thế nào.

Nguoi ban phi thuong anh 3

Hai nhân vật Lila và Lenù trong phần một series phim chuyển thể của HBO. Ảnh: HBO.

Đây là điểm làm bật lên vai trò quyết định của môi trường gia đình, xã hội: một người có xuất phát điểm học thuật xuất sắc và tinh thần tự học bển bỉ nhưng nếu không được tạo điều kiện, bị hoàn cảnh vùi dập thì sau rốt khó lưu giữ và phát huy được những tư chất ban đầu. Trong khi đó, dù khởi điểm chỉ ở mức trung bình, tương đối nhưng qua thời gian mài giũa thì một cá nhân hoàn toàn có thể rèn luyện mình trở thành người học sâu hiểu rộng.

Lenù không được định hướng rõ ràng về con đường theo đuổi tri thức trải rộng phía trước với một cô bé có thành tích nổi bật như mình. Do đó, so sánh bản thân với Lila, Lenù lạc trong những chất vấn về cuộc đời và những giá trị nội tại, chất chồng thêm những mối lo vốn đã có từ trước về ngoại hình, về sức hút, về cá tính riêng.

Lối kể chuyện hấp dẫn với những tình tiết xoay chuyển liên hồi gần như không ngơi nghỉ, song song đó là sự đào sâu phân tích tâm lý, hành động của nhân vật mang lại giá trị văn chương lớn cho tác phẩm.

Ở những năm tháng tuổi thành niên quan trọng nhất, khi nhận thức và những giá trị quan liên tục được xây mới – phá vỡ và cực kỳ mong manh trước những tác động ngoại cảnh, cả Lila và Lenù đều hoang mang, chới với và đôi khi dẫn đến những quyết định non nớt, vội vàng. Hai cô bé mười sáu tuổi dẫu có yêu thương và hết lòng vì nhau đến đâu, cũng không bảo vệ được bản thân trước những cám dỗ.

Advertisement

Tác giả có lối kể chuyện hấp dẫn với những tình tiết xoay chuyển liên hồi gần như không ngơi nghỉ, song song đó cũng đào sâu phân tích tâm lý, hành động của nhân vật khiến tác phẩm có những giá trị văn chương nhất định. Kết thúc gây ngỡ ngàng của phần một trong bộ tiểu thuyết này là một điểm tạm dừng vừa gợi nhiều suy ngẫm, vừa gây tò mò cho những diễn biến tiếp theo trong ba tập còn lại.

Người bạn phi thường đã đứng đầu trong cuộc bình chọn 100 cuốn sách hay nhất thế kỷ 21 của The New York Times, khiến cuốn sách trở thành hiện tượng trên văn đàn thế giới chỉ sau một đêm. Hai cuốn sách khác trong bộ tiểu thuyết cũng lọt vào danh sách này là The Story of the Lost Child (tạm dịch: Chuyện về đứa trẻ thất lạc) và The Days of Abandonment (tạm dịch: Những ngày bị bỏ rơi). Dẫu vậy, tác giả Elena Ferrante đến giờ vẫn là một ẩn số, một trong những tác giả kín tiếng nhất của thế kỷ mạng xã hội này.

Đọc được sách hay, hãy gửi review cho Tri Thức – Znews

Bạn đọc được một cuốn sách hay, bạn muốn chia sẻ những cảm nhận, những lý do mà người khác nên đọc cuốn sách đó, hãy viết review và gửi về cho chúng tôi. Tri Thức – Znews mở chuyên mục “Cuốn sách tôi đọc”, là diễn đàn để chia sẻ review sách do bạn đọc gửi đến qua Email: [email protected]. Bài viết cần gửi kèm ảnh chụp cuốn sách, tên tác giả, số điện thoại.

Trân trọng.

Advertisement

Nguồn: https://znews.vn/nguoi-ban-phi-thuong-toi-tai-gioi-ban-thi-sao-post1489320.html

Sách hay

Quyền làm chủ thân thể của phụ nữ

Được phát hành

,

Bởi

Hồi ký “Thân em” của siêu mẫu Emily Ratajkowski gợi suy ngẫm về việc phụ nữ và vẻ đẹp của họ bị đánh giá trên những thang đo, giá trị cũ của xã hội nặng nề “nhãn quan nam quyền”.

Emily Ratajkowski là siêu mẫu người Mỹ có hơn 30 triệu người theo dõi trên Instagram cá nhân và thường xuyên xuất hiện trên trang bìa nhiều tạp chí. Cô đại diện cho nhiều hãng thời trang cao cấp như Versace, Marc Jacobs, Dolce and Gabbana… và tham gia vào những dự án điện ảnh danh tiếng như Cô gái mất tích (Gone Girl).

Đẹp, nổi tiếng, giàu có, tưởng như có tất cả trong tay, nhưng những trải lòng của Emily trong hồi ký Thân em đã tiết lộ tâm tư của một cô gái làm việc trong ngành công nghiệp thời trang – giải trí nhiều góc khuất. Kể về trải nghiệm dần mất đi quyền làm chủ cơ thể của mình, Emily đặt ra loạt câu hỏi có tính bản chất về vẻ đẹp của phụ nữ và quyền làm chủ vẻ đẹp này.

Trong buổi tọa đàm chia sẻ về cuốn sách diễn ra vào giữa tháng 9, TS Ngữ văn Nguyễn Thị Thanh Lưu, ThS Nghiên cứu Phát triển Hoàng Giang Sơn và ThS Phụ nữ học – dịch giả Võ Quỳnh Lan đã phân tích và thảo luận về cách mà cuốn hồi ký của Emily chất vấn nhiều vấn đề xoay quanh phụ nữ và quyền làm chủ cơ thể của phụ nữ.

Advertisement
sieu mau,  co the,  dep anh 1

Siêu mẫu Emily Ratajkowski. Ảnh: Haper’s Bazaar.

Vẻ đẹp đo bằng hệ giá trị cũ

TS Ngữ văn Nguyễn Thị Thanh Lưu nhận xét qua cuốn sách, ta thấy được một cô gái ý thức rất rõ về vẻ đẹp của mình, hoàn toàn không phải một nhân vật ngây thơ đến ngây ngô. Điểm cuốn hút của cuốn sách nằm ở những giằng xé, phân vân, nghi hoặc trong nội tâm Emily. Cô vừa muốn dùng vẻ ngoài của mình để chinh phục thế giới vừa chán ghét việc người ta chỉ để ý đến cô vì vẻ ngoài.

Cô vui sướng được bố mẹ ủng hộ hết mực cho sự nghiệp làm người mẫu nhưng cũng lại cảm thấy xấu hổ hoặc ngại ngùng vì những khoe mẽ mà cô cho là quá đà của gia đình, đặc biệt là người mẹ. Bà rõ ràng rất ủng hộ con gái nhưng dường như đó không phải là vì bà nhìn nhận Emily với giá trị thực sự.

Nhiều đoạn viết về mẹ, Emily hoài nghi rằng bà say mê những lời ca ngợi vẻ đẹp dành cho con gái chỉ vì nhìn thấy ở đó hình bóng của mình thuở trẻ, coi nhan sắc của cô là “món quà thừa kế” của bà. Bà quan sát các cậu trai mới lớn để ý cô con gái tuổi teen của mình, luôn ngấm ngầm lấy thước đo của xã hội nam quyền để đánh giá giá trị của con gái.

Emily không hạnh phúc, không hài lòng với cách thế giới đối xử với mình, dù trong thời kỳ hoàng kim đỉnh cao của sự nghiệp. Cô cay đắng vỡ lẽ ra rằng cô chỉ có vẻ có quyền với cơ thể và cuộc đời mình, nhưng thực chất mọi con mắt đổ dồn về cô đều dưới một thước đo cũ kĩ kinh điển. Trong môi trường làm việc của cô, xã hội luôn đề cao và bảo vệ phụ nữ của cô, thực tế thì vị trí của phụ nữ chưa thay đổi.

Khi cô quyết định viết sách, người ta hỏi: Cô tự viết hay sao? Đây chỉ là một trong nhiều ví dụ trong câu chuyện cho thấy cô bị xem như một ma-nơ-canh không hơn không kém.

Advertisement
sieu mau,  co the,  dep anh 2

Sách Thân em.

“Mình chỉ là cơ thể này thôi sao?”

ThS Phụ nữ học Võ Quỳnh Lan, người chuyển ngữ Thân em sang tiếng Việt, kể về giai đoạn đang học tại Mỹ, dùng thức ăn để vượt qua căng thẳng mà lên đến 80 kg. Khi ấy cô mới cảm nhận rất rõ mọi người dường như chỉ chăm chăm chú ý đến cơ thể mình, khiến cô phải tự hỏi: “Mình chỉ là cơ thể này thôi sao?”

Quỳnh Lan bị cuốn vào rối loạn ăn uống, khủng hoảng về cách nhìn nhận cơ thể, mất kết nối với cơ thể, không ý thức được những gì đang diễn ra với cơ thể. Cô dần dần nhận ra vấn đề cốt lõi ở đây chính là mối quan hệ của cô với cơ thể mình, với thức ăn và cả những người xung quanh. Nhờ bạn bè, huấn luyện viên thể dục mà Quỳnh Lan mới đưa mình về quỹ đạo, lấy lại cảm giác “đây là cơ thể của mình, ở đây, theo ý mình muốn”.

TS Ngữ văn Nguyễn Thị Thanh Lưu quan niệm ta chỉ có thể thoát ra khỏi những thước đo và đánh giá của xã hội bằng cách tự xây dựng giá trị sống bền vững của riêng mình. Một phụ nữ quyết định làm gì dù là làm đẹp hay làm giàu… chỉ vì cô ấy muốn vậy chứ không phải cô ấy muốn chiều lòng ai hay đám đông nào. Đẹp tức là bản thân thấy mình đẹp, không vì ai khen ngợi hay chê bai. Việc này tưởng dễ mà thực ra khó, vì xã hội nào cũng đầy rẫy ràng buộc và đánh giá.

ThS Nghiên cứu Phát triển Hoàng Giang Sơn cho rằng một xã hội chi phối bởi nhãn quan nam giới (male gaze) thì ảnh hưởng rất nhiều tới cách người phụ nữ nhìn nhận bản thân, cơ thể của mình. Phụ nữ luôn bị đưa vào vị thế là “bị nhìn, bị đánh giá” (bởi đàn ông) nên họ luôn được/bị dạy là cần thay đổi để phù hợp với tiêu chuẩn xã hội (hay thực tế là đàn ông) đặt ra.

Dẫu sao chăng nữa, cái đẹp về ngoại hình ngày nay vẫn rất được chú trọng, những người được số đông nhận xét là ưa nhìn vẫn có nhiều đặc quyền riêng. Tuy nhiên, ThS Hoàng Giang Sơn nhận định rằng nếu ta quan tâm nhiều hơn đến những yếu tố khác, như tiếng nói, tự chủ, hay đam mê, thì ta sẽ giảm bớt được áp lực về cái đẹp, áp lực đặt lên người nữ.

Advertisement

Đọc được sách hay, hãy gửi review cho Tri Thức – Znews

Bạn đọc được một cuốn sách hay, bạn muốn chia sẻ những cảm nhận, những lý do mà người khác nên đọc cuốn sách đó, hãy viết review và gửi về cho chúng tôi. Tri Thức – Znews mở chuyên mục “Cuốn sách tôi đọc”, là diễn đàn để chia sẻ review sách do bạn đọc gửi đến qua Email: [email protected]. Bài viết cần gửi kèm ảnh chụp cuốn sách, tên tác giả, số điện thoại.

Trân trọng.

Nguồn: https://znews.vn/quyen-lam-chu-than-the-cua-phu-nu-post1498790.html

Advertisement
Tiếp tục đọc

Sách hay

Giải pháp thứ ba

Được phát hành

,

Bởi

Bằng việc nhìn vào vấn đề, thấu hiểu nhu cầu, cùng nhau tìm đến một giải pháp ưu việt hơn hẳn (gọi là “Giải pháp thứ Ba”) so với giải pháp mà mỗi bên đề xuất, vấn đề sẽ được giải quyết. – Tải ngay ứng dụng Voiz FM tại: voiz.vn/download để nghe trọn vẹn nội dung sách!

Bằng việc nhìn vào vấn đề, thấu hiểu nhu cầu, cùng nhau tìm đến một giải pháp ưu việt hơn hẳn (gọi là “Giải pháp thứ Ba”) so với giải pháp mà mỗi bên đề xuất, vấn đề sẽ được giải quyết. – Tải ngay ứng dụng Voiz FM tại: voiz.vn/download để nghe trọn vẹn nội dung sách!

Stephen Covey anh 1Stephen Covey anh 2

Giải pháp thứ ba

Bằng việc nhìn vào vấn đề, thấu hiểu nhu cầu, cùng nhau tìm đến một giải pháp ưu việt hơn hẳn (gọi là “Giải pháp thứ Ba”) so với giải pháp mà mỗi bên đề xuất, vấn đề sẽ được giải quyết. – Tải ngay ứng dụng Voiz FM tại: voiz.vn/download để nghe trọn vẹn nội dung sách!

Nguồn: https://znews.vn/nghe-sach-7-thoi-quen-hieu-qua-cua-tac-gia-stephen-covey-post1498572.html

Advertisement
Tiếp tục đọc

Sách hay

Kiên cường trong gian khó

Được phát hành

,

Bởi

Truyện ngắn hiện đại Hàn Quốc tiêu biểu – Kiên cường trong gian khó được tuyển chọn từ những tác phẩm in trong Sách giáo khoa Quốc ngữ và Sách giáo khoa Văn học tại Hàn Quốc. Tuyển tập bao gồm những truyện ngắn được sáng tác từ thời kỳ đầu của nền văn học cận đại Hàn Quốc đến cuối những năm 1980, tái hiện những băn khoăn, trăn trở của một vùng đất cổ xưa trước những xáo trộn của thời cuộc.

Suốt tám năm viết lách cho đến khi mất lúc ba mươi mốt tuổi, độ tuổi còn rất trẻ, ông được xem là tác giả đầu tiên thổi một luồng gió mới vào văn đàn Hàn Quốc với dòng “văn học thể nghiệm”.

Choi Seo Hae (1900-1932)

Cuối năm 1924, nhà văn Choi Seo Hae vụt sáng trên văn đàn Hàn Quốc với ngòi bút khắc họa cuộc sống đi ngược lại trật tự vốn có lúc bấy giờ. Ông tự cho mình là “người cô độc tìm hoa mai ở phía Đông trong khi hàng nghìn vạn người khác chạy đi tìm trăng ở phía Tây”.

Advertisement

Suốt tám năm viết lách cho đến khi mất lúc ba mươi mốt tuổi, độ tuổi còn rất trẻ, ông được xem là tác giả đầu tiên thổi một luồng gió mới vào văn đàn Hàn Quốc với dòng “văn học thể nghiệm”. Ông đối đầu với sự đói kém bần cùng trong xã hội do Nhật Bản cai trị những năm 1920. Tất cả những trải nghiệm đều được nhà văn khắc họa một cách chân thực trong các tác phẩm xuất sắc.

Ông làm nhiều công việc khác nhau để trang trải cuộc sống, từ làm công cho nhà giàu đến lang thang phiêu bạt khắp nơi, rồi bị nghiện thuốc phiện, sau lại chuyển sang buôn bán đậu phụ, làm phụ hồ. Khi quay về quê hương, cái đói nhiều lần khiến ông tưởng chừng như cận kề cái chết, ông quyết định rời bỏ gia đình.

Truyen ngan anh 1

Ảnh minh hoạ. Nguồn: Wallace Chuck/Pexels.

Các tiểu thuyết của ông sau này hầu hết đều chứa đựng những trải nghiệm đau đớn từ chính cuộc đời đầy sóng gió của mình. Cố quốc Nhật ký đào tẩu như lời giải thích về hành động tẩu thoát của bản thân nhà văn khi không thể bám rễ và sinh sống ở Gian Đảo, đành về nước và rời bỏ gia đình; Mười ba won là giai thoại mà chính ông gặp phải trong thời gian ở Hweryeong; Ngọn lửa đỏ là câu chuyện mẹ vợ ông bị chết đói ở Mãn Châu;

Các tác phẩm khác như Đêm trừ tịch, hay Sau khi nước lớn rút cùng những tác phẩm kể trên đều là những thể nghiệm và quan sát của nhà văn trong giai đoạn bần cùng. Đúng như suy nghĩ yêu cuộc sống nhưng không muốn sống lâu với đời, ông đã sớm từ giã trần thế. Tác phẩm của ông với chất hiện thực sâu sắc vẫn tồn tại mạnh mẽ cho đến tận ngày nay.

Choi Seo Hae, người thổi làn gió mới cho một giai đoạn văn học Hàn Quốc, sinh năm 1901 trong một gia đình có bố làm nghề đông y ở Seongjin, tỉnh Hamgyeongbuk. Bản thân ông đã có những năm tháng tuổi thơ đầy sóng gió. Khi còn bé, dưới sự dạy dỗ của cha, ông được học Hán văn và theo học Trường Phổ thông Seongjin, nhưng biến cố gia đình ập đến khiến việc học dang dở và không tốt nghiệp được.

Advertisement

Khao khát và nỗ lực sáng tác văn chương của ông rất mãnh liệt. Thời niên thiếu, ông thích đọc tiểu thuyết. Năm mười bốn tuổi ông đã sáng tác bài thơ theo lối văn xuôi mang tên Học Chi Quang. Thế nhưng sự bần cùng cực độ đã không cho phép ông có tâm trí để viết văn. Năm 1917, ông cùng mẹ đến Gian Đảo tìm kiếm một cuộc đời mới. Tuy nhiên hoàn cảnh tha phương bi thảm, không có người đồng hành, khiến ông phải trải qua vạn nghề để nuôi sống gia đình.

Mùa xuân năm 1923, sau bảy năm vật vờ trên đất Gian Đảo, cảm thấy vỡ mộng với cái nghèo tột độ, ông dắt díu mẹ và vợ về nước. Sau đó, ông làm việc lặt vặt trong một ga tàu gần biên giới và viết bài, đăng tác phẩm thơ Tự thân lên Bắc Tiên Nhật Nhật Tân Văn với bút danh Seo Hae. Thế nhưng liên tiếp khó khăn cùng tai họa khiến ông quyết định rời xa gia đình; mẹ ông và con gái về quê hương Seongjin, vợ về Pyeongan và Seo Hae khăn gói lên đường vô định.

Cậu Kim! Tôi không thể chịu đựng thêm được nữa. Tôi sẽ cứu sống tôi trước tiên. Lúc này tôi đang như một xác chết bị thôi miên. Tôi là xác chết thì những người còn lại (tức gia đình tôi) có được cứu sống không? Nếu vậy, tôi định sẽ đè bẹp bọn đã thôi miên tôi, xóa sạch những thứ làm nên bầu không khí hiểm ác này.

Một đoạn được viết như trên trong Nhật ký đào tẩu là hiện thân của cuộc đời Seo Hae, khi chính ông là nhân vật có hoàn cảnh khốn cùng trong truyện. Năm 1924, với sự giới thiệu của Chunwon, ông tạm thời lưu lại ở chùa Bongseon vùng Yangju, ngay lập tức ông mở lớp văn học và viết Nhật ký đào tẩu.

Trước tác phẩm này, ông đã sáng tác Cố quốc Mười ba won trên Triều Tiên Văn đàn; tuy nhiên đến tận Nhật ký đào tẩu được viết vào tháng Ba năm 1925, phong cách văn học của ông mới bắt đầu nhận được sự quan tâm. Tiếp theo, ông cho ra đời loạt tác phẩm Cái chết của Bakdol, Đói nghèo và thảm sát, Sau khi nước lớn rút và nhận được rất nhiều sự tán dương từ trường phái văn học khuynh hướng mới đương thời. Bỗng chốc, ông trở thành tác gia nổi tiếng chỉ trong thời gian ngắn.

Advertisement

Năm 1926, Choi Seo Hae xuất bản tập truyện Vết máu, tháng tư cùng năm ông tái hôn với chị của một người bạn của ông là nhà thơ sijo Joun. Về sau, ông tiếp tục sáng tác và làm việc tại các tạp chí khác nhau như Bình luận hiện đại thế nhưng cái nghèo vẫn bám theo dai dẳng. Sống khắc khổ và ăn uống không điều độ khiến ông mắc bệnh dạ dày mãn tính, bệnh nặng tái phát khiến ông đau đớn trên giường bệnh và từ giã cõi đời vào tháng Sáu năm 1932 khi vừa bước qua tuổi ba mươi mốt.

Những tác phẩm được xây dựng từ chất liệu thực tế là cuộc sống bần cùng, khốn khổ của chính tác giả tuy không được đánh giá cao vì không phải là tinh túy của văn học nhưng chúng được xem là hồi chuông cảnh tỉnh đến quan niệm sáng tác của nhóm tác giả thuộc tầng lớp trí thức đương thời vốn đang nhìn xã hội với thái độ bàng quan. Đồng thời, tác phẩm của ông được đánh giá là văn học dân tộc xét trên phương diện miêu tả một cách chân thực đến mức trần trụi về nỗi thống khổ của dân tộc Hàn Quốc trong trải nghiệm Gian Đảo.

Nguồn: https://znews.vn/cuoc-doi-lang-bat-cua-nha-van-han-quoc-post1498781.html

Advertisement
Tiếp tục đọc

Xu hướng