Connect with us

Sách hay

Chuyện bố con cô gái người Dao đi thi đại học

Được phát hành

,

Giờ đây, Chảo Yến đã hoàn thành chương trình thạc sĩ ở châu Âu và trở về, nhưng ấn tượng về lần đi thi đại học – chuyến đi xa đầu tiên – vẫn hiện lên sinh động.

Đường ngược chiều là tự truyện của Chảo Yến – cô gái người Dao đầu tiên ở bản làng Nậm Chạc, Lào Cai, đỗ đại học, giành được suất học bổng trị giá hơn 50.000 USD của chương trình Erasmus Mundus.

Được sự đồng ý của công ty Sống – đơn vị nắm bản quyền sách – Zing trích đăng một phần nội dung tác phẩm.

Thi cấp ba xong, tôi vẫn với quyết tâm sẽ là người đầu tiên thi đỗ đại học ở xã. Tôi dụ dỗ được bố mẹ cho đi học tiếp, bố mẹ đã bị tôi thôi miên từ lâu. Bố tôi gật đầu cái rụp: “Đâm lao rồi phải theo lao thôi, mình phải cố gắng”.

Lần đầu được đi xa, đi hẳn thủ đô cơ mà, nên tôi rất hào hứng và phấn khởi. Leo lên tàu hỏa, nghe tiếng còi tàu vang lên, dòng người kéo vali ngược xuôi, tôi tựa lưng ra sau hít hơi thật sâu thấy thật hào sảng.

Co gai Dao thi dai hoc anh 1

Sách Đường ngược chiều. Ảnh: Sống.

Lần đầu đến thủ đô

Bố vừa lên tàu một cái đã bắt được sóng với một chú cũng đưa con đi thi nên quay sang bàn chuyện thế giới. Nhưng thế giới khi ấy của bố là tôi. Bố ôm túi hành trang của hai bố con xuống thủ đô, vẻ mặt lộ rõ sự hứng khởi và chút khoe khoang kể về tôi, bất chấp ông chú bên cạnh đang ngáp ngủ, lục rục lôi chiếc áo mưa trong túi trải xuống gầm ghế để chuẩn bị đánh một giấc.

Bố thấy thế nên cũng mua cái áo mưa 5.000 đồng trên tàu trải cho tôi ngủ, tiếng ù ù rạch rạch nhỏ dần, nhỏ dần và tôi tỉnh dậy khi trời đã sáng. Bố nói: “Mình đến Hà Nội rồi con gái”.

Thành phố này thật ồn áo và tấp nập. […]

Tôi và bố xuống ở ga Long Biên. Bố dắt tay tôi hòa theo dòng người lỉnh kỉnh ba lô đi ra khỏi ga. Chao ôi, một cảnh tượng kinh hoàng!

Cái nắng đầu hè buổi sáng không quá gắt, nhưng đủ làm bố ướt hết người khi vừa đeo túi hành trang vừa dắt tay tôi băng qua đường với bộ dạng cực kỳ thu hút mấy chú xe ôm.

Cứ bước được vài bước là bố lại giật tay tôi đứng lại vì đoàn xe máy đi quá nhanh, khác hẳn với quê tôi. Sang được đường, chú xe ôm từ nãy nhìn bố con tôi bước đến mời gọi: “Hai bố con đi thi à? Đi xe ôm không, lấy rẻ cho”.

Trước khi đi, bố có xuống quán phở ở huyện để nghe bác Thành phổ cập một khóa kinh nghiệm xuống núi nên bố tỏ ra rất tự tin: “Ờ, nhưng không đi xe ôm đâu. Tôi xem trên bản đồ rồi. Tôi tự biết đường đi”.

Ơ, bản đồ nào nhỉ? Trước giờ đã thấy bố cầm bản đồ bao giờ đâu? À, thì ra là học thuộc các bạn ạ, “thầy Thành” phổ cập hết rồi nên khỏi lo. Trả lời trúng mánh hết. Ông chú xe ôm kiểu gì cũng nhìn ra bài của bố nên tiếp: “Thế anh đi đâu, em chỉ đường đi cho nhanh, chứ không lại mất công đi lạc”.

Bố, mặt vẫn kiểu kiêu hãnh đầy tự tin, thì được phổ cập rồi mà: “Tôi đi lên Xuân Mai, bây giờ ra bến bắt xe buýt, bến xe ngay đây, nên không đi đâu”. Bác Thành chắc mới khai sáng cho bố đến đoạn này, nên ngay khi ông xe ôm nói câu sau, bố đã bị lay động.

“Đi Xuân Mai bây giờ anh phải bắt xe buýt 01 đến Hà Đông rồi từ đấy mới có xe đi Xuân Mai, ra bến 01 cũng không xa 20.000 đồng lên đây em chở hai bố con đi nhanh cho kịp xe. Xe sắp chạy rồi đấy”.

Chữ thầy trả cho thầy, bố như cố nhớ lại kiến thức, nhưng chắc “thầy Thành” cũng chưa phổ cập đến đoạn này nên hai bố con tôi leo lên xe. Chú xe ôm phi vèo một cái không biết được một phút chưa, tôi và bố đã nhìn thấy điểm trung chuyển to lù lù và xe 01 đứng chềnh ềnh ở đấy.

Bao nhiêu công phổ cập của thầy Thành đổ sông đổ bể, tay rút tờ 20.000 đồng đưa ông xe ôm, bố nhìn tôi ánh mắt hơi đăng đắng, cười gượng: “Thôi, lần đầu, không sao”.

Leo lên xe buýt, lần đầu được đi, nhưng bố rất tự tin. Thấy có cái ghế con màu đỏ để dưới gầm, bố lôi ra ngồi ngay đầu xe ngắm Hà Nội.

Chưa kịp ấm mông, chưa kịp kể chuyện thế giới như đi xe khách ở quê, thì phụ xe, một anh thanh niên chắc tầm tuổi tôi, đến giật ghế làm bố tí nữa ngã rồi quát: “Ai cho ông ngồi ở đây, xuống cuối xe đứng”.

Xe đông người, có người cười khi bố cố giữ cân bằng đứng dậy, tay vẫn ôm khư khư túi hành trang đi xiêu vẹo xuống cuối. Bố lại nhìn tôi mắt đắng đắng hơi mất quan điểm: “Thôi xuống cuối đứng con ạ”.

Cảm giác khi đó của tôi là gì, tôi cũng không biết nữa. Tôi thấy từng cơn ấm ức cuộn lên hậm hực nhưng tôi chỉ biết đứng nhìn bố bị người ta quát một cách bất lực, vì tôi cũng giống bố mà thôi.

Ở quê khi đi xe, chúng tôi vẫn lấy ghế nhựa ra ngồi mỗi khi hết ghế, có bị ai quát đâu, thậm chí phụ xe còn chủ động lấy cho bọn tôi ngồi. Đúng là cái thứ phụ xe thủ đô mất nết mà!

Sau hai lần “được” người thủ đô khai sáng, lần thứ ba, hai bố con tôi, không ai nói với ai, với tâm trí vững vàng, quyết không “nhận” thêm “ánh sáng” nào nữa.

Đến điểm Hà Đông, bố tất nhiên rồi, vẫn ôm cái túi, nhưng vẻ mặt khi ấy như khắc thêm dòng chữ “Xin đừng mời gọi”. Thế nhưng, do bố “khắc” bằng chữ dân tộc Dao nên mấy chú xe ôm không hiểu, vẫn ra sức gọi mời.

Một chú nhanh nhẹn: “Đi Xuân Mai đúng không? 10.000 đồng thôi em chở ra bến, nhanh lên không xe nó sắp chạy rồi kìa”.

Dòng chữ “Xin đừng mời gọi” khi nãy bố khắc lên mặt biến mất, nhường chỗ cho sự sốt sắng lo lắng nhỡ xe, nên hai từ “Lên luôn” lộ rõ mồn một trên trán bố.

Ông chú xe ôm nở nụ cười thật tươi đón mông hai bố con ngồi lên yên xe. Tôi còn chưa định hình được chuyện gì đang diễn ra, thì lại giống lần một, chú xe ôm phanh “kít” một cái rồi bảo: “Đây, đứng ở đây đợi xe. Nhìn thấy xe nào có ghi Xuân Mai thì leo lên”.

Cái gì, chỗ này có thể nhìn thấy chỗ khi nãy bố con tôi đứng mà? Bố lại cười hiền từ, đăng đắng: “Thôi không sao, nhiều người còn bị lừa hàng trăm nghìn ấy”.

Nhưng tôi lại rất giận bố, dù gì trước đó bố cũng từng đưa chị Mai xuống Thái Nguyên thi một lần rồi, lại còn được bác Thành bày mưu cho từ nhà mà vẫn bị người ta lừa là sao?

10.000 đồng khi ấy to lắm, một suất cơm gần trường cấp ba Xuân Mai chỉ có 7.000 đồng đến 8.000 đồng thôi, bố thì ăn tầm 10.000 đồng đến 15.000 đồng, thế mà bố vẫn cười tít mắt kể với người ta như thể đó là một chiến công vang dội.

Tôi đoán do khi con người ở ngưỡng quá đau lòng sẽ thường hay lấy nỗi đau của mình ra kể để giễu cợt bản thân. Chính là thế đấy!

Co gai Dao thi dai hoc anh 2

Chảo Yến. Ảnh: FBNV.

“Nhà có bao nhiêu đầu tư hết cho con rồi”

Đến ngày thi, tôi phải thừa nhận là không làm được bài. Toán thì tôi chỉ biết đại số. Còn hình học là kẻ thù truyền kiếp của tôi, nên tôi với nó không thèm nhìn mặt nhau dù thầy giáo chủ nhiệm, cũng là thầy dạy Toán, đã cố gắng ra sức “hòa giải”.

Cả đời tôi chưa bao giờ đánh giá nó cao cả, nên tất nhiên cũng chưa bao giờ được nó đánh giá quá 6/10. Lần duy nhất tôi được điểm 7 là làm bài về véc-tơ, cũng lại liên quan tính toán.

Môn tôi có vẻ biết nhiều hơn là Lý và Hóa, nhưng hôm thi Toán xong, tôi cho một bạn mượn máy tính, bạn ấy quên trả, nên hai môn đấy tôi không có máy tính, mà khả năng tính nhẩm của tôi thì tầm cỡ anh Sơn được mẹ xin cho làm cô giáo. Thế là tôi chơi chiêu khoanh bừa từ đầu đến cuối rồi nộp bài.

Bố tôi vẫn giữ nguyên niềm tin vào việc tôi làm được bài, nên ngay khi tôi vừa ra khỏi phòng thi, một bác đứng cạnh bố hỏi: “Làm được bài không cháu?”. Tôi chưa kịp trả lời, bố đã đáp: “Đề chắc không khó với cháu nó, vất vả xa xôi xuống đây thi chắc chắn phải đỗ”.

Thế là tôi lại cười trừ. Mỗi lần thấy ánh mắt đầy tự hào, đầy hy vọng của bố, tôi lại không dám thừa nhận với bố việc tôi không làm được bài.

Bố nói: “Nhà có bao nhiêu đầu tư hết cho con rồi, bây giờ không đỗ nữa thì thôi đấy”. Tôi sợ! Sợ sẽ không còn nhìn thấy ánh mắt tràn trề hy vọng và niềm tin của bố. Sợ sẽ lại bắt gặp ánh mắt ba năm trước của bố. Sợ bố sẽ phải kể với những người bố gặp là: “Tôi có đứa con thi trượt đại học”.

Chuyến đi xuống thủ đô của “ông Sơn” và tôi đáng lẽ sẽ nằm top đầu danh sách những câu chuyện tôi kể cho bọn trẻ con nghe, nhưng nó chẳng bao giờ xuất hiện trong những câu chuyện của tôi là vì thế.

Hình ảnh bố tôi bị phụ xe giật ghế suýt ngã, hình ảnh nụ cười đăng đắng mỗi lần phát hiện bị lừa của bố cứ ám ảnh tôi. Tôi sợ nếu nhắc về nó, tim tôi lại bị bọn trẻ lấy ra làm bóng đá phát nữa, mà khóc trước mặt bọn nó thật chẳng “cool ngầu” tẹo nào.

Tôi cũng sợ nếu nhắc về nó nhiều, mọi người sẽ nhớ đến việc tôi đi thi rồi hỏi tôi đỗ hay trượt, tôi sẽ không biết phải trả lời thế nào. Nếu như tôi đỗ thì họ sẽ nói: “Con gái học nhiều làm gì, bố mẹ thì nghèo, ở nhà phụ bố mẹ đi”.

Nhưng nếu chẳng may tôi trượt thì họ sẽ bảo: “Ăn cơm người Kinh không dễ đâu, học dốt thì không nên học làm gì”.

Nếu thi đỗ là “tội ác bị phạt tù chung thân” thì thi trượt sẽ tương đương với “tử hình”, nên tôi giữ cho mình sự im lặng để việc tôi đi thi chìm vào quên lãng.

Nguồn: https://zingnews.vn/chuyen-bo-con-co-gai-nguoi-dao-di-thi-dai-hoc-post1111324.html

Sách hay

‘Bản đồ’ cơ thể người

Được phát hành

,

Bởi

Được biên soạn công phu, giáo trình y khoa “Sobotta Atlas giải phẫu người (đầu, cổ, chi trên, ngực, bụng, chi dưới)” có thể hỗ trợ hiệu quả cho công tác nghiên cứu, khám chữa bệnh.

Theo GS.TS Đào Văn Dũng, giải phẫu học tuy là môn cơ bản bắt buộc đối với những ai học khối ngành sức khỏe, nhưng lại là môn khó học. Giải phẫu đầu mặt cổ, giải phẫu thần kinh trung ương và ngoại biên nằm trong chương trình năm nhất của sinh viên y khoa, đồng thời liên hệ mật thiết với các môn học bệnh học về sau này.

Do đó, giáo trình giải phẫu học cần đảm bảo sự hấp dẫn để lôi cuốn sinh viên, giảm cảm giác nhàm chán trong quá trình học tập. Atlas giải phẫu học cơ thể người vì vậy đã ra đời.

Trước đây, trong trường y của nước ta, môn Giải phẫu học giảng dạy bằng tiếng nước ngoài. Atlas giải phẫu in trắng đen, chú thích bằng tiếng Anh, tiếng Pháp và tiếng Latin. Điều này ít nhiều gây khó dễ cho người học, nhất là với những sinh viên trình độ ngoại ngữ còn những hạn chế nhất định.

“Có những cuốn atlas giải phẫu người chính xác về mặt chuyên môn, chuẩn về mặt thuật ngữ bằng tiếng Việt, lại in màu đẹp là ước mơ của người học trong khối ngành sức khỏe”, GS Dũng cho hay.

sobotta anh 1

Sách Sobotta Atlas giải phẫu người (đầu, cổ, chi trên, ngực, bụng, chi dưới). Ảnh: Đ.A.

Theo đánh giá của Hội đồng Giảm khảo Giải Sách Quốc gia hạng mục Sách Khoa học Tự nhiên và Công nghệ, Sobotta Atlas giải phẫu người(đầu, cổ, chi trên, ngực, bụng, chi dưới) in lần thứ 14 bản dịch tiếng Việt đã đáp ứng được những yêu cầu trên.

Sobotta Atlas giải phẫu người(đầu, cổ, chi trên, ngực, bụng, chi dưới) vốn là kiệt tác do nhà giải phẫu học nối tiếng người Đức, GS Giải phẫu học Johannes Sobotta (1869-1945) biên soạn. Sách đã được dịch ra 20 thứ tiếng trên thể giới, qua nhiều lần chỉnh lý, bổ sung với sự tham gia của nhiều nhà giải phẫu học nổi tiếng khác của các trường đại học khối ngành sức khoẻ nước Đức. Trong lần in thứ 14, sách được chỉnh lý, bổ sung hoàn thiện và do hai GS giải phẫu học R. Putz và R. Pabst hiệu đính.

Sách do Elsevier – một công ty xuất bản học thuật, chuyên tài liệu y học và khoa học – in và giữ bản quyền. Bản dịch tiếng Việt do các giảng viên Bộ môn Giải phẫu học, Khoa Y Đại học Y Dược TP.HCM thực hiện. Trong đó có BS Nguyễn Hoàng Vũ, GS.TS.BS Lê Văn Cường, PGS.TS.BS Dương Văn Hải, TS.BS Võ Văn Hải, ThS.BS Nguyễn Xuân Anh, ThS.BS Nguyễn Phước Vĩnh, ThS.BS Trang Mạnh Khôi, ThS.BS Nguyễn Trường Kỳ, ThS.BS Võ Thành Nghĩa, BS Nguyễn Trung Hiếu.

Sobotta Atlas giải phẫu người có phần hướng dẫn sử dụng sách rất chi tiết và khoa học. Sách gồm 13 chương, các mục nhỏ được ký hiệu bằng 3 chữ số. 148 nội dung chi tiết với hơn 2.000 hình ảnh được trình bày khoa học, ngắn gọn, dễ hiểu. Mỗi chương được in bằng một màu xác định có sơ đồ tổng quan ngay từ những trang đầu để người đọc tra cứu, theo dõi.

Mô tả rất chi tiết cấu trúc giải phẫu người nhưng sách không làm mất đi tính tổng thể của giải phẫu người. Theo GS Dũng, nét đặc sắc này giúp người học tham khảo trong quá trình học tập và áp dụng vào hoạt động lâm sàng về sau.

GS.TS Nguyễn Khoa Cường nhận định bản dịch thể hiện được chính xác nội dung khoa học, đồng thời vẫn giữ lại các thuật ngữ tương ứng bằng tiếng Anh, tạo thuận lợi cho người đọc khi tra cứu, đối chiếu.

Đặc biệt, với mục đích giải phẫu học phục vụ thực hành lâm sàng, các nội dung biên dịch được bổ sung các hình ảnh lâm sàng, tích hợp các kĩ thuật hình ảnh học mới như chụp X – quang, chụp cộng hưởng từ, cắt lớp điện toán…, các hình nội soi, ảnh màu trong lúc mổ, ảnh bệnh nhân với các triệu chứng điển hình – được thiết kế phù hợp với mọi chương trình học.

Với giá trị khoa học, thực tiễn của mình, Sobotta Atlas giải phẫu người (đầu, cổ, chi trên, ngực, bụng, chi dưới) được đề cử tại Giải thưởng Sách Quốc gia 2024.

Hội đồng giám khảo cho rằng cuốn sách có nội dung phù hợp, rất cần thiết cho học tập, nghiên cứu trong đào tạo đại học, sau đại học… Sách đặc biệt có ý nghĩa với hoạt động giảng dạy theo module và áp dụng vào lâm sàng. Theo đó, công trình này sẽ giúp đội ngũ y bác sĩ chẩn đoán bệnh được chính xác hơn, nhất là chẩn đoán định khu, phẫu thuật thực hành và trong thực hành các kỹ thuật của y học truyền thống (châm cứu, bấm huyệt…).

Nguồn: https://znews.vn/ban-do-co-the-nguoi-post1513256.html

Tiếp tục đọc

Sách hay

Điều ẩn sâu trong thế giới lượng tử

Được phát hành

,

Bởi

Theo nhà vật lý lý thuyết Sean Carroll, cơ học lượng tử và thuyết đa Vũ Trụ không chỉ mang lại tri thức khoa học mà còn góp thêm một góc nhìn để trả lời câu hỏi triết học ngàn đời: Ta là ai?

Sự phát triển của cơ học lượng tử trong những năm đầu thế kỷ XX, với những cái tên như Planck, Einstein, Bohr, Heisenberg, Schrödinger, và Dirac là thành tựu trí tuệ vĩ đại trong lịch sử loài người.

The gioi luong tu anh 1

Sách Điều gì đó ẩn sâu. Ảnh: ML.

Chúng ta chưa thực sự hiểu đúng về cơ học lượng tử

Cơ học lượng tử là lý thuyết tốt nhất để giúp chúng ta hiểu về thế giới vi mô, nó mô tả cách thức nguyên tử và các hạt tương tác thông qua các lực của tự nhiên, đem lại những tiên đoán thực nghiệm với độ chính xác đáng kinh ngạc. Các nhà vật lý thiên văn, vật lý hạt, vật lý nguyên tử, vật lý laser – tất thảy họ ngày ngày đều sử dụng cơ học lượng tử. Chất bán dẫn, transitor, vi mạch, laser và bộ nhớ máy tính đều hoạt động dựa trên cơ học lượng tử.

Tuy nhiên, trong cuốn Điều gì đó ẩn sâu Sean Carroll lại chỉ ra một điều nghe có vẻ thật lạ lùng nhưng lại đang diễn ra trong ngành vật lý lý thuyết đó là cơ học lượng tử là lĩnh vực ai cũng “kinh sợ”.

Nguyên nhân của sự “kinh sợ” này là các nhà vật lý chân chính thừa nhận rằng chúng ta chưa thực sự hiểu đúng về cơ học lượng tử, dù chúng ta đang sử dụng khoa học lượng tử để thiết kế những công nghệ tiên tiến và tiên đoán kết quả thử nghiệm.

Theo Sean Carroll, từ thuở bình minh của lĩnh vực này cho đến nay, các nhà vật lý vẫn chưa tìm được tiếng nói chung về nền tảng thực sự của cơ học lượng tử và vẫn chưa đi đến thống nhất về cơ học lượng tử thực sự nói gì.

Các nhà vật lý có xu hướng sử dụng cơ học lượng tử để giải thích thế giới. Tuy nhiên, chúng ta chưa thể làm được điều đó, bởi có những cách xử lý phổ biến có khuynh hướng cường điệu hóa rằng cơ học lượng tử mang tính huyền bí, khó giải thích, không thể thấu hiểu. Điều này đi ngược với những nguyên tắc căn bản của khoa học, trong đó bao gồm quan niệm cho rằng thế giới về cơ bản là có thể hiểu được.

Điều này cũng dẫn tới tình trạng nhiều cơ sở nghiên cứu không coi trọng việc tìm hiểu ý nghĩa của cơ học lượng tử. Các nhà khoa học chỉ coi trọng những kết quả hữu hình – những công nghệ mới lạ, những tiên đoán cụ thể, có khả năng thương mại hóa.

Trước thực trạng này, tác giả đặt ra câu hỏi: Vậy ai sẽ tìm hiểu về bức tranh toàn cảnh, mà nếu không có nó, ngành Vật lý rất khó đi được xa thêm?

The gioi luong tu anh 2

Nhà vật lý lý thuyết Sean Carroll. Nguồn: preposterousuniverse.

Cơ học lượng tử và thuyết đa Vũ Trụ

Điều gì đó ẩn sâu là nỗ lực của Sean Carroll trong việc lấy lại vị thế của cơ học lượng tử. Sách cố gắng làm cho cơ học lượng tử dễ hiểu – ngay cả khi chúng ta vẫn chưa hiểu được nó – và việc đạt được những hiểu biết như vậy phải là mục tiêu ưu tiên hàng đầu của khoa học hiện đại.

Cơ học lượng tử là độc nhất vô nhị trong số các lý thuyết vật lý nhằm mô tả sự khác biệt rõ ràng giữa những gì chúng ta quan sát thấy với những gì mới là thực tại. Điều đó đặt ra thách thức đặc biệt đối với tư duy của các nhà khoa học (và toàn thể những người còn lại), những người đã quá quen thuộc với lối suy nghĩ về những gì chúng ta quan sát thấy là “thực tế” không phải bàn cãi và cố gắng giải thích mọi thứ cho phù hợp.

Nhưng đó không phải là chướng ngại vật không thể vượt qua, và nếu giải phóng được tư duy của mình khỏi lối tư duy trực giác và lạc hậu thì chúng ta sẽ thấy rằng cơ học lượng tử không hề huyền bí một cách tuyệt vọng hoặc không thể giải thích được. Nó chỉ đơn thuần là vật lý mà thôi.

Điều gì đó ẩn sâu cũng chỉ ra những bước tiến trong việc thấu hiểu cơ học lượng tử đã đạt được, theo cách tiếp cận mà tác giả cho là con đường nhiều triển vọng nhất: Cách diễn giải Everett (*) hay đa Vũ Trụ về cơ học lượng tử.

Theo tác giả sách, cơ học lượng tử là rường cột chống đỡ các định luật khoa học mô tả hành vi bất thường của photon, electron hay bất kỳ hạt nào tạo nên Vũ Trụ.

Còn đa Vũ Trụ – giả thuyết về các Vũ Trụ tồn tại song song như trong phim khoa học viễn tưởng, nơi tồn tại bản sao của con người Trái Đất – là “phương pháp thuần khiết nhất” để hiểu cơ học lượng tử. Đó cũng chính là đích đến nếu chúng ta bước trên cung đường có ít sự chống cự nhất khi bàn về các hiện tượng lượng tử một cách nghiêm túc.

Bằng những câu chuyện hay cuộc đối thoại, Carroll dẫn dắt người đọc kết nối những kinh nghiệm thường ngày của chúng ta với một thế giới đa Vũ Trụ.

Theo Carroll “Tất cả đều là lượng tử”; những lý thuyết về hàm sóng và đa Vũ Trụ không chỉ mang lại tri thức khoa học mà còn góp thêm một góc nhìn để trả lời câu hỏi triết học ngàn đời: Ta là ai? Ta đang ở đâu? Ta sẽ như thế nào?

Ví dụ ta là chính ta của ngày hôm qua nhưng đồng thời cũng khác, và sẽ một phần, nhưng không phải toàn bộ, của ta ngày mai. Và cùng một thời điểm này, theo đa Vũ Trụ, sẽ có rất nhiều “ta” ở những Vũ Trụ khác nhau. Những bản sao không ngừng được sinh ra.

Điều gì đó ẩn sâu cũng nêu lên những lý thuyết đề xuất mới mẻ, chưa hoàn toàn được công nhận, trong nỗ lực tìm hiểu bản chất của không – thời gian, và nguồn gốc cùng với số mệnh sau cùng của Vũ Trụ. Đồng thời, sách cũng xem xét các nghiên cứu quan trọng khác từ góc độ cơ học lượng tử, ví dụ như những công bố về lỗ đen của Stephen Hawking.

——————–

*. Ý tưởng đa Vũ Trụ ban đầu do nhà vật lý Hugh Everett viết trên một tờ báo vào năm 1957.

Nguồn: https://znews.vn/dieu-an-sau-trong-the-gioi-luong-tu-post1513275.html

Tiếp tục đọc

Sách hay

Chỉ có bạn mới trả lời được câu hỏi của cuộc đời mình

Được phát hành

,

Bởi

108 chủ đề được bàn luận trong sách đều là những vấn đề rất thiết thực, gần gũi, đặc biệt trong giai đoạn nhân loại chịu nhiều tổn thất sau đại dịch Covid, như: cách điều khiển những cảm xúc tiêu cực; cách lắng nghe tâm trí và thân thể mình; cách đặt ra lằn ranh cho bản thân; cách để ngừng trì hoãn và thực hiện những điều mình yêu thích, v.v…

Khi bạn trao cho người khác quyền được quyết định xem bạn có đáng được yêu thương hoặc có giá trị hay không, bạn đã tự phản bội chính mình rồi.

Sự hài lòng đến từ bên trong

Nếu có thể dành cho chính mình lúc trẻ một lời khuyên, thì tôi sẽ bảo rằng: Sự hài lòng không nằm ở đâu xa vời cả; nó ở ngay trong mình.

Khi bạn trao cho người khác quyền được quyết định xem bạn có đáng được yêu thương hoặc có giá trị hay không, bạn đã tự phản bội chính mình rồi, bạn thân yêu ạ. Khi bạn hướng tới người khác để đạt được sự công nhận rằng mình đã “đủ giỏi” hay đang làm “tốt”, bạn chỉ đang tự tạo khoảng cách với con người thật của mình.

Hãy nhìn vào sâu bên trong và lắng nghe bản thân.

Hai long anh 1

Ảnh minh hoạ. Nguồn: BBC.

Bạn là người duy nhất hiện diện mọi ngày trong cuộc đời của bạn. Khi đưa ra những quyết định dựa trên những gì hợp lý hoặc không đối với mình, bạn đã kiến tạo một cuộc đời chân thật của riêng mình. Mọi ý kiến khác sẽ dần phai đi một khi bạn trân trọng và tin tưởng vào những điều mang lại cho bạn ý nghĩa và hạnh phúc.

Khi những tiếng ồn của thế giới bên ngoài trở nên quá náo nhiệt – điều chắc chắn sẽ xảy ra – hãy nhớ ngừng lại, đứng yên, và tự hỏi mình:

Điều gì phù hợp và chân thành nhất đối với mình?

Hãy để câu hỏi đó chín muồi cho tới khi câu trả lời từ từ hiện ra. Và rồi thực hiện điều đó.

Tận dụng tài năng của mình

Tôi từng trò chuyện với một tiểu thuyết gia về cuốn sách cô ấy đã ấp ủ suốt mười năm (tận mười năm!). Khi tôi hỏi cuốn sách đã được viết đến đâu rồi và khi nào tôi có thể đọc thử, cô ấy bảo, “Ồ, tớ không biết nữa. Có quá nhiều tiểu thuyết đã được viết rồi. Tớ không biết có đáng để viết không. Đằng nào thì cũng đã có người thực hiện nó rồi.”

Trong mọi nỗi sợ liên quan đến niềm thôi thúc và ước mơ mà tôi từng được nghe kể, “Đã có người thực hiện rồi” là thứ khiến tôi đau lòng nhất.

Dĩ nhiên, đúng là đã có hàng triệu quyển sách, bộ phim và các phát minh được sáng tạo trên thế giới này. Nhưng bạn có muốn biết thêm một sự thật không?

Chưa thứ nào trong số đó được sáng tạo bởi bạn.

Khi truyền tải những kinh nghiệm sống, góc nhìn và cảm xúc của mình vào một tác phẩm – một thứ gì đó phản ánh lòng hiếu kỳ và chuyện đời của bạn – những gì bạn tạo ra sẽ chân thật, nguyên bản và độc nhất.

Vì vậy, mỗi khi bạn chùn bước vì nghĩ rằng “đã có người thực hiện điều đó rồi” – hãy nhớ lấy điều này:

Có thể nó đã được thực hiện. Nhưng nó chưa được thực hiện bởi bạn.

Tận dụng tài năng của mình sẽ mang lại rất nhiều điều kì diệu, niềm vui và bất ngờ cho cuộc sống của bạn – nếu bạn chấp nhận chúng. Hãy xem như đây là lời mời gọi bạn tiến một bước nhỏ đến điều đang thôi thúc mình ngày hôm nay.

Tìm sự tường tận trong hành động

Một dược sĩ từng tìm đến tôi với mong mỏi được kết nối với bản chất nghệ sĩ bên trong mình. Khi chia sẻ những hoài bão và ước mơ với tôi, cô ấy luôn kéo theo sau một chuỗi các câu hỏi “lỡ như”:

Lỡ như tôi không thích làm điều đó? Lỡ như tôi không giỏi làm điều đó? Lỡ như nó không thành công? Lỡ như hoá ra nó khác với những gì tôi nghĩ? Lỡ như tôi đang phí phạm thời gian của mình?

Lỡ như…Lỡ như…Lỡ như…

Cuộc trò chuyện đó khiến tôi nhớ lại quãng thời gian chuẩn bị tiến một bước trọng đại ở một hướng đi mới, nhưng lại bị mắc kẹt ở giai đoạn chuyển giao, cố gắng hiểu tường tận mọi thứ trước khi dám cất bước đầu tiên.

Dù là rời khỏi thế giới công nghệ để theo đuổi con đường nghệ thuật, chuẩn bị “chời bài ngửa” trong một mối quan hệ, hay tạo ra một thay đổi lớn trong việc kinh doanh của mình – tôi từng nghĩ rằng một khi có được “kế hoạch hoàn hảo” thì mới có thể bắt đầu được.

Sự thật là như thế này: Không có kế hoạch nào là hoàn hảo cả. Sự rõ ràng sẽ đến khi ta hành động. Chúng ta không thể biết chắc được điều gì thành công hay thất bại, có thích hợp hay khôgn, cho đến khi tự mình nhìn thấy, chạm vào trải nghiệm. Chỉ khi đó ta mới có được sự khôn ngoan và hiểu biết để tự điều chỉnh và phát triển – rồi từ đó đưa ra các lựa chọn sáng suốt hơn để bước tiếp.

Bạn có đang chờ một kế hoạch hoàn hảo để bắt đầu theo đuổi điều gì đó? Thay vào đó, bước đầu tiên bạn có thể làm là gì?

Hãy nhớ rằng: Sự rõ ràng theo sau hành động. Từng bước, từng bước một.

Nguồn: https://znews.vn/ai-la-nguoi-ban-can-lam-hai-long-nhat-post1513431.html

Tiếp tục đọc

Xu hướng