Connect with us

Sách hay

Đừng tự hào mình nghèo mà giỏi, hãy tự hỏi vì sao học giỏi mà nghèo

Lời nói của cậu bạn cá biệt khiến Chảo Yến ấm ức, nhưng sau này, cô luôn coi đó là lời dạy, một động lực để vượt khó.

Đường ngược chiều là tự truyện của Chảo Yến – cô gái người Dao đầu tiên ở bản làng Nậm Chạc, Lào Cai đỗ đại học, giành được suất học bổng trị giá hơn 50.000 USD của chương trình Erasmus Mundus.

Được sự đồng ý của công ty Sống – đơn vị nắm bản quyền sách – Zing trích đăng một phần nội dung tác phẩm.

Thật ra vẫn còn một lý do nữa khiến tôi thấy đường về nhà nặng bước chân.

Đó là anh Tài. Tôi đã suy nghĩ rất nhiều xem có nên nói điều này ra hay không và tôi quyết định sẽ nói.

Tai sao hoc gioi van ngheo anh 1

Chảo Thị Yến. Ảnh: Fb nhân vật.

Vết thương đau nhất là từ lời nói

Thời gian đầu tôi đi học, anh Tài vẫn rất thương tôi. Anh đi làm thuê đủ mọi việc bên Trung Quốc để phụ bố mẹ nuôi chị và hai đứa em đi học.

Anh rất khỏe, anh đi cuốc nương nửa buổi chiều bằng tôi cuốc cả ngày, anh chẳng nề hà việc gì, lại là người rất tốt nên cả làng quý. Anh ít nói, rất ít nói, nên cả tôi cũng không hiểu anh nghĩ gì, vì thế cũng không biết anh có thích đi học không.

Tôi khi ấy chỉ nghĩ cho bản thân, chỉ vì cái niềm khao khát đến trường mà cứ cố chấp đi, còn anh, anh có tấm lòng bao la hơn tôi, anh lo cho bố mẹ hơn tôi nên anh không cho phép bản thân anh muốn đi học, có lẽ thế.

Nhiều lần tôi cũng thấy tủi thân thay anh, vì cả nhà ba chị em đều được đi học, chỉ mình anh phải ở nhà, nhưng tôi luôn tự nhắc nhở bản thân, sau này tôi học xong, tôi có việc làm rồi, nhất định tôi sẽ lo cho anh và bố mẹ tôi.

Những lần về nhà, anh đèo tôi xuống phố bắt xe xuống trường, tôi hay nói với anh: “Anh Tài, anh đừng lấy vợ sớm nhé, anh phải đợi em học xong, nhà mình đỡ nghèo rồi hãy lấy vợ”.

Anh nói: “Anh biết rồi, cũng đã có ai lấy đâu”. Vậy là tôi lại thấy yên tâm. Tôi không biết tôi yên tâm vì điều gì, chỉ là tôi thấy an lòng khi anh chưa muốn lấy vợ. Tôi thật ích kỷ!

Dần về sau, tôi với anh Tài chẳng còn có thể nói chuyện với nhau được nữa, hoặc có nói nhưng rất ít. Tôi vẫn rất muốn nói chuyện với anh, nhưng mỗi lần nhìn anh, tôi lại thấy sợ và đau lòng. Hơn ai hết, tôi là người cảm nhận rõ nhất những gì anh đang trải qua, nên tôi thấy như chính mình mới là người phá hủy anh Tài của tôi ngày xưa.

Bố mẹ kể: “Anh Tài bây giờ không chịu khó đi làm nữa Yến ạ, anh lười lắm, chỉ thích đi săn thú với gà rừng hoặc là ngủ cả ngày thôi, anh con thay đổi thật rồi”.

Bố mặt đen sạm, nhăn trán, nheo mắt khi mặt trời vô tình rọi vào mặt, bố nói: “Anh con bị các cậu, các thím nhà con nói ra nói vào nhiều quá nên bây giờ không còn như trước, hôm nọ anh con nói bố mẹ không thương anh”, rồi bố ngắt lại, ánh mắt đầy cay đắng.

Tôi biết rõ những gì mấy ông chú bà thím nhà tôi hay nói với anh Tài, bởi những câu đấy họ cũng từng nói với tôi hồi tôi chưa được đi học. Thím nói với tôi: “Tội nghiệp Yến với Tài, ngày nào cũng lên rẫy, làm bao nhiêu cũng đưa hết tiền cho cái Mai, chứ hai đứa chẳng được gì”.

Bác tôi cũng nói: “Bố mẹ mày thiên vị cái Mai, mày với thằng Tài vất vả làm quần quật chẳng được gì, làm bao nhiêu cũng không được tiêu”.

Thằng Tâm thì bị cho vào diện bị ghét, các bác được dịp: “Bố mẹ cháu ấy, cứ như chỉ có Mai với Tâm là con ruột, còn cháu với Tài cứ như người làm vậy”.

Tôi là đứa rất ít khi bị lay động bởi những kiểu nói xấu sau lưng, nên dù các thím, các bác có nói gì tôi cũng im lặng. Cũng có lúc tôi thấy tủi thân, nhưng mỗi lần chị về nhà, tôi vui trở lại và quên hết những lời nói đó.

Còn anh Tài, anh phải chịu đựng nhiều hơn tôi trong thời gian dài hơn tôi với nhiều lời lẽ nặng nề hơn tôi, vậy nên sau này anh không còn là anh Tài ngày xưa của tôi nữa.

Mẹ lại vừa kể vừa ngậm nước mắt: “Hôm nọ đi cấy, cậu Minh nói bố mẹ không thương anh Tài, bố mẹ không lo cho anh Tài, chỉ lo cho mấy đứa đi học. Cậu nói để xem sau này là cái thằng suốt ngày cuốc đất nuôi bố mẹ hay mấy đứa đi học nuôi bố mẹ”.

Mẹ nói với cậu: “Con nào chả là con, tại Tài không đi học nên đi làm rẫy, chứ Tài mà đi học thì hai mạng già này cũng sẽ lại cố gắng làm đến hơi thở cuối cùng để nuôi. Cậu là cậu nó, là em trai chị, đã không an ủi được cháu thì thôi, đằng này lại suốt ngày xuyên tạc sau lưng, chẳng trách Tài bây giờ không chịu làm”.

Mẹ mắng cậu như thế tức là sự chịu đựng của mẹ đã vượt quá giới hạn, là khi sự cay đắng đủ để mẹ không còn muốn nhìn mặt cậu nữa. Nhìn bố mẹ buồn, tôi chỉ biết an ủi: “Sau này anh con sẽ hiểu thôi, bố mẹ không phải nghĩ nhiều đâu”.

Tôi thương anh nhiều hơn, nhưng tôi không cách nào để chia sẻ với anh, không cách nào mở miệng hỏi anh lý do thật sự phía sau là gì và tôi lại chọn sự im lặng. […]

Cuộc đời này là thế, vết thương đau nhất, để lại sẹo sâu nhất chính là từ lời nói. Những lời nói tiêu cực mà cứ liên tục nói ra trong một thời gian dài sẽ trở thành một gánh nặng vô hình, một nỗi ám ảnh khiến ta vốn chẳng còn biết đâu là chân lý.

Tai sao hoc gioi van ngheo anh 2

Sách Đường ngược chiều. Ảnh: Sống.

Nói xấu đúng thời điểm, lại là chất kích nổ

Nhưng cũng những lời nói xấu, mà nói ra đúng thời điểm, lại như kích ngòi cho quả bom đấu tranh trong bạn nổ ra một cách mạnh mẽ mà sự kiểm soát khi ấy là không cần thiết.

Thằng Hoàng là học sinh cá biệt ở lớp A3, sau đó được chuyển sang lớp tôi. Vậy là nguyên “nồi” cá… biệt nhận thêm một “con cá” nữa.

Nó nhanh chóng hòa nhập với các bạn trong lớp tôi, nhưng với cương vị là lớp trưởng, tôi không thể để cậu ta muốn ngủ trong lớp là ngủ, muốn dùng điện thoại trong giờ là dùng, muốn đi học là đi và muốn nghỉ là nghỉ.

Điều tôi thấy không thể cho qua nhất là hành vi nói chuyện trong lớp, cứ vào lớp là nó với các bạn khác lại ồn ào nói đủ các chủ đề từ bản làng, xã phường, xa hơn là cấp tỉnh, cấp trung ương quốc gia, rồi tràn lan sang quốc tế.

Thế là tôi quát nó, nó quát lại tôi: “Này, tớ nói cho lớp trưởng biết nhé, đừng tự hào mình nghèo mà học giỏi, mà hãy tự hỏi vì sao mình học giỏi mà vẫn nghèo”.

Một ngụm nước mắt trong miệng khiến tôi không thể nào nói gì thêm nữa. Đó là một sự tổn thương sâu sắc chạm đến tận cùng của vết thương lòng mà tôi không bao giờ muốn khơi lên.

Tính tôi hay khóc, nhưng từ khi lớn lên và ý thức được mọi chuyện, tôi cố không khóc trước mặt người khác. Dù đau lòng cỡ mấy nhất định tôi sẽ ấn nó xuống, để đêm về hay ít nhất là khi một mình tôi mới khóc.

Nhưng nếu để tôi mở miệng nói ra là kiểu gì cũng không ghìm cơn khóc xuống được. Lần đó cũng thế, thằng Hoàng nói xong, tôi không còn nói thêm lời nào.

Tôi im lặng, nhưng đêm đó về, tôi khóc cả đêm. Tôi thấy rất tổn thương. Tôi thật sự muốn bỏ cuộc. Nhưng càng muốn bỏ cuộc bao nhiêu thì quyết tâm đi học trong tôi lại trào dâng bấy nhiêu.

Tôi tuyên bố với hội Mây và Nhật: “Tao nhất định sẽ trở thành người đỗ đại học ở xã mình”, mặc dù khi ấy đại học vẫn còn hơi mơ hồ và khá xa vời. Nhưng vì tôi đã tuyên bố nên tôi phải thực hiện được, tôi chỉ nghĩ rất đơn giản là tôi học đại học xong sẽ giàu.

Mỗi lần tôi thấy muốn bỏ cuộc, câu nói của thằng Hoàng lại vang bên tai tôi, vậy là năng lượng lại tự dâng lên đột ngột như vừa được xung ít điện vài nghìn “ki-lo-oắt” vậy.

Cũng nhờ thằng Hoàng và các bạn trong lớp nên vẫn như thường lệ, thầy Sa Anh “ưu ái” lớp tôi một cách tuyệt đối. Lớp tôi luôn được thầy nhắc đến mỗi giờ sinh hoạt như là một tập thể điển hình, là thước đo hoàn hảo nhất để xếp loại thi đua vượt bét.

Và cũng do lớp tôi buộc thầy Sa Anh phải kéo dài buổi sinh hoạt, để thầy kể cho cả trường nghe về một câu chuyện, câu chuyện về hai anh người dân tộc.

Thầy kể, ngày trước ở trường nội trú, có hai cậu người dân tộc đỗ đại học hệ cử tuyển. Mới từ trên núi xuống chưa quen, nên năm đầu hai anh học rất bình thường.

Thế nhưng từ năm hai trở đi, hai anh ấy cố gắng gấp nhiều lần những người bình thường, kết quả là mấy năm liền hai anh là sinh viên xuất sắc, sau được nhà trường giữ lại làm giảng viên. Nhưng vì học cử tuyển, nếu ở lại trường dạy các anh sẽ bị tỉnh phạt tiền, nên các anh về phục vụ quê hương.

“Đấy, các em thấy không? Chúng ta không thể đổ lỗi cho hoàn cảnh được, chúng ta phải cố gắng, chỉ có cố gắng chúng ta mới trở nên xuất chúng được. Các em ạ! Bây giờ các em mà không cố gắng, các em sẽ lại về với bản, với tiêu chí giàu là: Mỗi gia đình một năm thu hoạch được tấn thóc, có hai con gà mái, một con gà trống, một con lợn nái với một con trâu, như thế bao giờ các em mới thoát được cảnh nghèo đói”.

“Nhất là cái lớp 11A4 kia kìa, tôi nói thật là A4 rất thông minh, các em rất thông minh, thậm chí các em thông minh hơn các bạn khác, nhưng vì các em đang ở độ tuổi muốn chứng minh bản thân nên các em không cố gắng”.

“Cậu Quẩy, cậu Kiên, cậu Hoàng rồi cậu Tùng, các em đều rất thông minh, gia đình lại điều kiện, tại sao các em không dùng cái sự thông minh ấy để mà cố gắng?”.

Đó là buổi chào cờ im lặng nhất, nghiêm túc nhất của trường từ xưa đến nay. Tất cả đều ngồi im, từng câu, từng chữ của thầy nhẹ nhàng len lỏi vào não và thôi miên tôi tự lúc nào không hay.

Tôi thuộc từng câu, từng từ, từng lời thầy nói, nhất là tiêu chí giàu của bản làng trên tôi. Tôi càng thêm quyết tâm để đỗ đại học, để chứng minh cho thằng Hoàng thấy: Học giỏi sẽ giàu.

Thế nhưng càng cố gắng chứng minh, tôi càng thấy lời thằng Hoàng nói là đúng, trước đó tôi tổn thương là vì chưa hiểu hết ý nghĩa câu nói, bây giờ tôi hiểu hết thì mới ngộ ra đó chính là một lời dạy. Chính câu nói này đã tác động rất mạnh đến tôi, nó luôn đồng hành cùng tôi trên mọi chặng đường khó khăn sau này.

“Đừng tự hào mình nghèo mà học giỏi, hãy tự hỏi vì sao mình học giỏi mà vẫn nghèo”.

Nguồn: https://zingnews.vn/dung-tu-hao-minh-ngheo-ma-gioi-hay-tu-hoi-vi-sao-hoc-gioi-ma-ngheo-post1111248.html

Đọc tiếp
Quảng Cáo

Sách hay

Lẽ nào bạn sinh ra để làm hài lòng người khác?

Bạn có thấy cuộc đời của bạn toàn phải xử lý hay đối phó với các nhu cầu của người khác, để rồi bắt buộc phải quên đi nhu cầu hay cảm nhận của mình không?

Thao túng cảm xúc (tác giả Chou Mu-Tzu) hướng dẫn cách tránh bị thao túng cảm xúc, đồng thời tránh vô tình trở thành người đi thao túng, bảo vệ cái tôi của bạn, giúp nó trưởng thành, mạnh mẽ bước đi trước vô vàn mối quan hệ cuộc đời.

Được sự đồng ý của Nhã Nam – đơn vị giữ bản quyền tiếng Việt cuốn sách – Zing trích đăng một phần nội dung tác phẩm.

Hai hôm trước, mẹ gọi điện thoại cho tôi, bà muốn tôi mua cho bà ít thức ăn nấu bữa tối. Bình thường, nếu có thể tan làm đúng giờ tôi đều mua giúp mẹ.

Rút cục tôi có vấn đề hay ông ấy có vấn đề

Nhưng hôm đó, công việc của tôi quá bận, phải làm tăng ca, nên tôi nói với mẹ rằng sếp con yêu cầu làm thêm giờ đột xuất, không giúp mẹ được.

Mẹ tôi nghe xong không được vui cho lắm. Bà nói: Công ty gần nhà như thế, con có thể mua thức ăn mang về nhà rồi quay về công ty làm tiếp cũng được mà. Tôi đành phải nói với bà là: Hiện giờ con rất bận, không chạy ra ngoài được, mẹ tự ra ngoài mua có được không? Kết quả, làm xong việc về đến nhà, thấy mặt mẹ tôi nặng như chì.

Thao tung cam xuc anh 1

Sách Thao túng cảm xúc do NXB Hà Nội và Nhã Nam phát hành.

Bà tức giận mắng tôi: “Đẻ ra đứa con như cô chẳng được tích sự gì, không biết thương mẹ vất vả, có mỗi việc nhỏ thế mà cũng không chịu làm cho mẹ, đúng là tôi nuôi cô thất bại quá, tôi đúng là một người mẹ thất bại”.

Nghe mẹ nói vậy, thực sự tôi không biết phải nói gì, cảm thấy bà chẳng chịu thông cảm cho mình gì cả, nhưng cũng nghĩ liệu có phải mình đã sai thật không? Trước những lời trách mắng của mẹ, tôi không biết phải thanh minh thế nào, đành ngậm ngùi nghe chửi.

Nhưng, những chuyện tương tự như vậy lại tiếp tục xảy ra. Mỗi lần về nhà, tôi rất căng thẳng, hầu như lúc nào cũng phải đáp ứng nhu cầu của mẹ, cứ như nếu không làm theo bà yêu cầu, tôi sẽ trở thành đứa con bất hiếu vậy.

Sếp thường giao cho tôi cả đống công việc vào lúc chuẩn bị tan làm, ngày nghỉ cũng yêu cầu tôi phải tăng ca, mà những ngày nghỉ bù cho những lúc tăng ca, cũng vẫn phải đi làm, khiến tôi rất khó chịu, trong khi ông ta rất hay nghỉ phép, thậm chí bỏ làm.

Sếp lúc nào cũng bảo tôi rằng: “Cô là người mới, có cơ hội vào đây là may mắn của cô, ngoài kia cạnh tranh khốc liệt lắm, không cẩn thận sẽ có người thay thế cô ngay”.

Có lúc tôi cũng thấy khối lượng công việc nhiều quá, áp lực lớn quá, nhưng hễ khéo léo nhắc chuyện thời gian làm việc và khối lượng công việc với sếp, ông ta lại thở dài: “Cô hơi một tí là kêu không tăng ca được, khối lượng công việc quá nhiều, lương quá ít, phải nghĩ rằng, đây đều là những cơ hội cho cô luyện tập. Tôi thấy cô có tiềm năng, muốn đào tạo cô, mới dành cho cô thêm cơ hội”.

Nghe những lời giáo huấn của sếp, tôi lại thấy mình có vẻ không biết hài lòng, không biết quý trọng cơ hội, đồng thời cũng thấy cái gì đó sai sai, nhưng không biết phải phản bác như thế nào.

Có một lần không chịu nổi nữa, tôi phản kháng lại, cho rằng mình không thể chấp nhận được lượng công việc vô lý như thế, ấy vậy mà ông ta bảo tôi là “không biết kiềm chế cảm xúc, không thích nghi được với áp lực công sở”, còn nói tôi “sẽ bị công sở đào thải”. Ôi trời đất ơi! Rốt cuộc là tôi có vấn đề hay ông ta có vấn đề?

Thao tung cam xuc anh 2

Tranh minh họa: BrightSide.

Đối phó với nhu cầu của người khác

Kể từ khi tôi có bầu, mẹ chồng tôi hết thẳng thừng lại bóng gió nhắc nhở tôi nên nghỉ việc, ở nhà chuyên tâm nuôi dạy con. Tôi rất yêu thích công việc của mình, nhưng thấy lời mẹ chồng nói cũng có lý: “Sinh con xong, nên dành nhiều thời gian hơn cho gia đình và cho con”.

Nhưng tôi vẫn chưa sẵn sàng để làm một bà mẹ bỉm sữa toàn thời gian, vì thế tôi quyết định xin nghỉ hai tháng chăm con nhỏ trước, định rằng qua được giai đoạn đầu chăm con bận bịu, sẽ tìm kiếm một trung tâm chăm em bé thật tốt, sau đó dần dần quay lại với công việc.

Ai ngờ, mẹ chồng tôi khi biết tôi chỉ định nghỉ hai tháng nuôi con nhỏ, mà lại còn đang tìm trung tâm chăm trẻ thì rất tức giận, chỉ thẳng vào mặt tôi mà chửi, bảo tôi không làm tròn trách nhiệm của một người mẹ, tôi quá ích kỷ, chỉ nghĩ cho mình. Bà còn chửi tôi là “tương lai của đứa bé đã bị tôi hủy hoại”.

Ôi trời cao đất dày ơi! Có nghiêm trọng đến thế không chứ? Nghe bà nói, tôi rất muốn bật lại, nhưng thấy bộ dạng bà tức giận như vậy, tôi lại quay sang nghi ngờ bản thân, liệu có phải tôi đúng là không làm tròn trách nhiệm của một người mẹ không? Liệu tôi có đúng là rất ích kỷ không?

Kể từ khi yêu nhau, bạn trai tôi rất hay kiểm soát tôi. Anh yêu cầu tôi không được mặc váy, không được trang điểm, cũng không được tụ tập ăn uống với bạn bè. Nếu cần, thì nhất định phải có anh ấy đi cùng.

Anh muốn tôi phải ở bên anh ấy mỗi khi có thời gian rảnh rỗi. Nếu tôi không làm như ý anh, anh sẽ nổi giận với tôi, cho rằng tôi không coi trọng anh, không yêu anh nhiều như anh yêu tôi.

Anh ấy tức giận lên thì vô cùng đáng sợ, có lúc thậm chí còn đấm vào tường đến chảy máu tay, hoặc quát vào mặt tôi ở bất kỳ đâu, khiến tôi thấy mình thật tồi tệ.

Nhưng sau khi nổi giận, nếu như tôi chấp nhận những yêu cầu anh đưa ra, làm theo những gì anh muốn, anh sẽ khôi phục trạng thái dịu dàng vốn có, đối xử rất tốt với tôi, lúc nào cũng quan tâm tôi…

Song kỳ thực lúc nào tôi cũng sợ cảm xúc của anh, không biết đến lúc nào anh lại “bùng nổ”, do đó tôi chỉ biết cố gắng hết sức làm theo những gì anh muốn, từng giây từng phút ở bất kỳ đâu cũng phải chú ý đến biểu hiện của anh, tránh kích động anh. Cuộc tình này khiến tôi mệt mỏi, sau này mỗi lần nghĩ đến anh ấy, tôi chỉ thấy sợ hãi…

Những ví dụ trên đây, bạn có thấy quen thuộc không? Trong cuộc sống hàng ngày của bạn có phải có rất nhiều chuyện tương tự như vậy xảy ra hay không? Bạn có thấy cuộc đời của bạn toàn phải xử lý hay đối phó với các nhu cầu của người khác, để rồi bắt buộc phải quên đi nhu cầu hay cảm nhận của mình không?

Thế nếu bạn không làm như vậy thì sao?

Nếu bạn không làm vậy, liệu đối phương có trách mắng bạn bằng những lời nói hay hành động nào đó, khiến bạn thấy mình thật thất bại hoặc tội lỗi, thậm chí cảm thấy mình thật tồi tệ; sau đó, bạn sẽ sa lầy vào những cảm xúc này, giống như côn trùng bị mắc vào tơ nhện hay không?

Cả đời bạn chỉ để làm hài lòng người khác hay sao?

Thử hỏi mình câu hỏi này, nếu đáp án là đúng như vậy, thì lại tự vấn xem: Đã xảy ra chuyện gì khiến mình chấp nhận đem cả cuộc đời ra để làm người khác hài lòng?

Khi bạn bắt đầu tự hỏi mình câu hỏi này, có thể bạn sẽ dần phát hiện ra, mô thức giao tiếp giữa bạn và người khác dường như ngày càng sáng tỏ; bạn sẽ ngày một nhận ra mối quan hệ giữa bạn và họ là đối phương phụ trách “yêu cầu” bạn, còn bạn phụ trách “làm hài lòng” đối phương. Nếu không làm họ hài lòng sẽ có chuyện không hay xảy ra.

Nếu như bạn thấy những gì được mô tả phía trên giống với mối quan hệ giữa bạn và người khác, thì có vẻ như bạn đã rơi vào vòng tuần hoàn của “thao túng cảm xúc”.

Nguồn: https://zingnews.vn/le-nao-ban-sinh-ra-de-lam-hai-long-nguoi-khac-post1117552.html

Tiếp tục đọc

Sách hay

Cuộc phiêu lưu mùa hè trên trang sách

Những chuyến phiêu lưu của trí óc, tâm hồn, những khám phá khoa học… sẽ giúp mùa hè của bạn đọc nhỏ thêm thú vị.

Trong thời điểm dịch bệnh ảnh hưởng tới mọi mặt đời sống, mùa hè của thiếu nhi với những cuộc đi biển, nghỉ mát, khám phá thiên nhiên gần như phải gác lại. Tuy vậy, vẫn còn những cuốn sách hay, đưa bạn đọc nhỏ tới hành trình thú vị cho tâm hồn, tiếp thêm nguồn năng lượng tích cực.

Doc sach mua dich anh 1

Sách Cuộc phiêu lưu kỳ diệu của Nils.

Cuộc phiêu lưu kỳ diệu của Nils

Cuốn sách kể về hành trình phiêu lưu kỳ thú của cậu bé tinh nghịch Nils Holgersson. Nils là một đứa trẻ hư, “độc ác” với động vật và những sinh linh yếu ớt hơn mình.

Cũng vì thế mà Nils bị trừng phạt; bị biến thành người tí hon cho các con vật bắt nạt. Không còn lựa chọn, Nils ra đi trên lưng những con ngỗng trời ngao du vòng quanh đất nước Thụy Điển. Chính những con ngỗng trời đã dạy cho Nils tính nhân hậu và lòng dũng cảm, trước khi quay lại cuộc sống bình thường.

Chuyến du hành của cậu bé đã truyền tinh thần yêu thiên nhiên, yêu đất nước đến với mọi đứa trẻ trên thế giới. Nhiều người xem đây là thiên trường ca về thiên nhiên, bài học về lòng nhân hậu và dũng cảm. Sách viết dành cho trẻ nhỏ nhưng có khả năng thức tỉnh cho cả những người không còn trẻ nữa.

Doc sach mua dich anh 2

Sách Nhật ký Sen Trắng.

Nhật ký sen trắng

“Triết học bắt đầu từ tuổi này chứ không phải đợi đến khi lên đại học, bởi vì triết học bắt đầu là đặt vấn đề. Tò mò khoa học cũng nẩy mầm từ tuổi ấy, bởi vì tuổi ấy cái đầu dậy lên câu hỏi vì sao”, Cao Huy Thuần nhận định trong Nhật ký sen trắng, một quyển sách kể về hành trình “chơi mà học” của cô bé Sen Trắng cùng các bạn.

Theo tác giả, độ tuổi từ 13 đến 15 chính là cái tuổi mà các em nên suy ngẫm về những vấn đề đạo đức, về việc học để làm người.

Hành trình của Sen Trắng là chơi và vui nhưng bổ ích bất ngờ: Tập dùng ngôn ngữ cho chuẩn xác, tập hình thành một số khái niệm, tập thói quen lập luận cho có lý lẽ, tập trao đổi ý kiến và biết tôn trọng ý kiến người khác…

Tác giả lồng ghép vào đó những câu chuyện tiền thân của đức Phật sao cho hợp với đạo đức của mọi gia đình không phân biệt tín ngưỡng. Quyển sách giúp người đọc tự mình chiêm nghiệm lại những giá trị đạo đức tốt đẹp trong con người.

Doc sach mua dich anh 3

Sách Chuyện may rủi.

Chuyện may rủi

Nếu đã từng đọc Kira Kira hay Nửa vòng trái đất, bạn đọc không thể nào bỏ qua Chuyện may rủi. Khác với nhiều bạn nhỏ được vui chơi thỏa thích, mùa hè của Summer là hành trình cùng ông bà đi đến các cánh đồng để gặt thuê. Mùa hè năm đó, gia đình Summer gặp nhiều khó khăn, không hẳn là xui xẻo, nhưng họ không có được một cái may nào.

Summer bị bệnh sốt rét khiến cô bé ám ảnh và sợ sệt khi thấy những con muỗi, chú chó của Summer cắn mất con gà của ông chủ, cả nhà Summer đều bị ốm,…

Trong hoàn cảnh đó, người đọc vẫn thấy được tình cảm các thành viên trong gia đình dành cho nhau. Summer luôn nghĩ về sức khỏe của Jiichan và Obaachan, sẵn sàng phụ giúp, đỡ đần cho công việc của ông bà.

Thông qua sự gắn kết của các thành viên trong gia đình Summer, người đọc còn nhận ra những phẩm chất quý giá của người Nhật dù họ sống ở đâu. Những phẩm chất tốt đẹp ấy luôn được gìn giữ và truyền dạy cho các thế hệ sau.

Doc sach mua dich anh 4

Sách Harry Potter hành trình xuyên lịch sử pháp thuật.

Harry Potter hành trình xuyên lịch sử pháp thuật

Tập sách gần 150 trang in màu sinh động đưa bạn đọc khám phá nguồn gốc của thế giới phù thủy trong Harry Potter. Hòn đá phù thủy do ai tạo ra, nó có thật không? Truyền thuyết về những sinh vật huyền bí, làm thế nào để tự tay tạo ra một quả trứng rồng?

Hình minh họa được họa sĩ Jim Kay tỉ mỉ thực hiện. Quyển sách còn tập hợp những bản vẽ tay và các bản thảo chưa từng công bố của nữ nhà văn J.K. Rowling.

Liên hệ thế giới phép thuật của Harry Potter với đời sống, văn hóa, lịch sử Đông Tây, cuốn sách cho thấy sự tinh tế, vốn kiến thức và trí tưởng tượng tuyệt vời trong bộ truyện.

Cuốnn sách là cuộc du hành khó quên, khai mở lịch sử pháp thuật đã làm nên linh hồn của bộ truyện Harry Potter.

Doc sach mua dich anh 5

Sách Horrible Science.

Horrible Science

Horrible Science là một trong những bộ sách khoa học nổi tiếng thế giới dành cho thiếu nhi. Sách giúp các bạn nhỏ khám phá những ngành khoa học cơ bản như toán học, vật lý, hóa học đến các kiến thức về thế giới xung quanh như sinh học, lịch sử, địa lý.

Những chủ đề thú vị như bộ não phập phồng; phát minh quái quỷ; sinh học và những câu chuyện kỳ diệu; thiên nhiên hoang dã; không gian, tinh tú và người ngoài hành tinh… cung cấp nhiều kiến thức bổ ích, thú vị.

Sách có minh họa vui nhộn, phần tự thực hiện thí nghiệm độc đáo giúp bạn đọc nhỏ tự mày mỏ khám phá khoa học.

Nguồn: https://zingnews.vn/cuoc-phieu-luu-mua-he-tren-trang-sach-post1117210.html

Tiếp tục đọc

Sách hay

Góc khuất của phẫu thuật thẩm mỹ và đời sống thượng lưu Hàn Quốc

Cuối tiểu thuyết đầu tay “If I Had Your Face” của Frances Cha gây ấn tượng với câu chuyện về bốn người nữ bị cuốn vào sự hào nhoáng của chủ nghĩa tiêu dùng Hàn Quốc.

Hàn Quốc được cho là quốc gia có tỷ lệ phẫu thuật thẩm mỹ cao nhất thế giới khi một phần ba phụ nữ được cho là đã đi dao kéo trước tuổi 30. Trong đó, phẫu thuật cắt mí mắt và chỉnh hình cằm là một trong những loại phẫu thuật phổ biến nhất. Và việc cải thiện ngoại hình này không chỉ mang tính xu hướng mà nó còn được công nhận rộng rãi là một cách để trở nên vượt trội trong thị trường việc làm cạnh tranh gắt gao.

Cuoc song phu nu tre Han Quoc anh 1

Lâu nay, Hàn Quốc đã nổi tiếng là một đế chế phẫu thuật thẩm mỹ toàn cầu. Ảnh: AFP/Getty Images.

Và đây chính là bối cảnh hấp dẫn nhưng cũng nghiệt ngã cho cuốn tiểu thuyết đầu tay của Frances Cha, nữ tác giả sống ở Brooklyn nhưng đã có nhiều trải nghiệm khi làm công việc biên tập về văn hóa và du lịch cho kênh CNN ở Seoul. Cuốn If I Had Your Face đã theo chân bốn phụ nữ trẻ đang vật lộn để sinh tồn giữa thủ đô cạnh tranh và hưởng thụ đều hết sức tàn khốc của Hàn Quốc.

Kyuri, cô gái có nhiều trải nghiệm với phẫu thuật, có dung mạo xinh đẹp và một công việc rất khó kiếm trong một “room salon” – tên gọi một dạng quán bar ngầm phục vụ khách có đặc quyền. Tại đây, Kyuri tiếp đãi và giúp các doanh nhân giàu có vui vẻ khi họ đến thưởng thức rượu. Đây là nơi cơ hội được trả lương cao chỉ dành cho “10% người xinh đẹp nhất” và những vị khách sẽ hào phóng chi cho những cô gái phục vụ họ nhiều chiếc túi hàng hiệu.

Mặc dù Kyuri tự hào là có cách nhìn đời lạnh lùng và sòng phẳng nhưng trong thực tế, cô bị trói buộc bởi nợ nần và cảm thấy sức khỏe của mình bị ảnh hưởng nghiêm trọng do việc uống rượu nhiều vào ban đêm.

Kyuri sống cùng phòng với Miho – người lớn lên trong trại trẻ mồ côi nhưng có tài năng và đã giành được học bổng về nghệ thuật ở New York. Trở về Hàn Quốc sau khi học đại học, Miho rơi vào mối quan hệ bấp bênh với người thừa kế của một trong những tập đoàn lớn nhất Hàn Quốc.

Cuoc song phu nu tre Han Quoc anh 2

Nữ tác giả Frances Cha (bên phải) và cuốn If I Had Your Face, ra mắt tháng 4 năm nay. Ảnh: illooz.

Thông qua hai cô gái này, Cha đã cho thấy một lối sống lóa mắt của các phụ nữ trẻ Hàn Quốc, dù tác giả vẫn gợi mở ra một điều không hề bất ngờ là những người giàu đôi khi có cách hành xử kỳ lạ và không thực sự tốt đẹp.

Sống cùng khu nhà với họ là Ara, một nhà tạo mẫu tóc câm. Ara luôn cố thoát khỏi sự chán nản trong cuộc sống thường ngày đều đều và việc bị gia đình áp đặt chuyện hôn nhân bằng cách dồn tâm trí vào hâm mộ, đến mức ám ảnh, một ngôi sao K-pop. Cô cũng dành sự quan tâm tới việc một người bạn thân đang tiết kiệm tiền cho một cuộc phẫu thuật thẩm mỹ lớn với hy vọng thay đổi cuộc đời.

Và cuối cùng là Wonna, người phụ nữ ở tầng bên dưới phòng của Kyuri và Miho. Khó khăn trong cuộc sống với gia đình nhà chồng, Wonna cũng đang hoảng loạn về việc mất đi con nhỏ và cả công việc của cô.

Có cảm giác như tác giả đã sắp xếp tài tình nhiều áp lực, mâu thuẫn liên tục để những phụ nữ trẻ ở Hàn Quốc phải học cách đối mặt. Và từ đó, câu chuyện của họ làm nổi bật lên vẻ đẹp của tình bạn và tình đoàn kết thực sự.

Đây cũng là một câu chuyện thú vị của những mảnh đời bé nhỏ giữa một Seoul đầy hoa lệ. Bốn phụ nữ trẻ, với những bối cảnh sống khác nhau, lại có thể tìm thấy động lực thoát khỏi những khắc nghiệt trong cuộc sống nhờ sự sẻ chia, chân thành với nhau. Chính bản thân họ đã có được ánh sáng riêng của mình giữa một Seoul đông đúc và muôn nghìn màu sắc của đèn neon.

Nguồn: https://zingnews.vn/goc-khuat-cua-phau-thuat-tham-my-va-doi-song-thuong-luu-han-quoc-post1115348.html

Tiếp tục đọc

Sách hay

Gặp cơn hoạn nạn mới biết ai là kẻ trung thần

Những kẻ thật lòng yêu nước và nhớ ơn nhà Ngô không thể cúi đầu khoanh tay để cho tên loạn thần Dương Tam Kha tọa hưởng phú quý và tác oai tác quái.

Phạm Cự Lượng bèn thuật rõ việc Dương Tam Kha giả di chiếu của Ngô Vương tự ý lên ngôi vua, truất phế Xương Ngập, đến việc cha chàng nhiếc mắng nghịch thần ngay tại triều và bị hãm hại, cùng việc Bình Vương bị thích khách giết hụt tại đền vua Thục và cả nhà các vị trung thần ký tên trong tờ nghĩa trạng bị chém đầu, nhất nhất kể lại cho Trần Lãm nghe.

Trần Lãm giương cao ngọn cờ Cần vương

Nghe tới đâu, ông tỏ vẻ tức giận tới đó. Cuối cùng, khi Cự Lượng dứt lời, ông có quyết định ngay:

– Thế là rõ ràng quá rồi, ta không thề cúi đầu vâng lệnh một kẻ bất tài thiếu đức như Dương Tam Kha. Tướng soái và ba quân vùng Bố Hải Khẩu này sẽ ly khai khỏi triều đình Cổ Loa, tự xây dựng lực lượng hùng mạnh, giương cao ngọn cờ Cần vương, giải phóng kinh đô, đem lại thanh bình cho trăm họ. Cứ tình thế này thì nước ta sẽ loạn to, không còn ai coi quyền lực triều đình ra gì nữa.

Rồi nhìn thẳng vào mặt hai chàng, ông nói:

– Bây giờ là lúc các cháu có dịp đem chí tang bồng hồ thỉ ra giúp nước. Tổ quốc gặp cơn hoạn nạn mới biết ai là kẻ trung thần, nhà nghèo khổ mới biết người con có hiếu. Các cháu có chung ý nghĩ với bác không?

Bo Hai Khau te co khoi nghia anh 1

Bộ tiểu thuyết dã sử Loạn 12 sứ quân.

Cự Lượng cung kính đáp:

– Thưa bác, chúng cháu tới đây với bác không ngoài cái ước vọng đó. Chúng cháu xin hết lòng phụng sự dưới cờ chỉ huy của bác.

Trần Lãm bằng lòng lắm, hỏi:

– Võ nghệ các cháu luyện tập đến đâu rồi?

Cự Lượng vẫn thay mặt cho Nguyễn Phục để trả lời các câu hỏi của Trần tướng công:

– Dạ thưa bác, chúng cháu đã có thể một mình địch cả trăm người. Cháu chuyên dùng song kiếm, còn anh Phục đây lại hay sử dụng cây côn. Ngày đêm chúng cháu vẫn ôn tập không ngừng nghỉ.

Trần Lãm gật đầu nói:

– Thế thì tốt lắm.

Ông nói xong thì có quân hầu vào trình là người tâm phúc đi điều tra tình hình ở kinh đô đã về tới xin vào ra mắt để tường trình. Ông cho vào ngay. Chỉ lát sau, một thanh niên lực lưỡng, tuổi ngoài ba mươi bước vào, cung kính chào chủ soái. Trần Lãm niềm nở nói:

– À, Cao Sơn đã về, đi đường có mệt không? Tình hình ở kinh đô ta đã biết rồi do hai cháu đây nói lại. Ngoài ra ngươi có thu thập được tin gì mới hơn thì mau cho ta biết.

Người kia – chính là Cao Sơn – lễ phép thưa:

– Thưa tướng công, tiểu tốt còn được tin mới nhất là Chu Thái đã nổi loạn ở Đường Lâm, hiện chiếm hai thôn Thái Bình và Đường Nguyễn làm căn cứ, hàng ngày cho quân đi cướp phá các làng lân cận, dân chúng phải bồng bế nhau lánh nạn.

Các nhà giàu phải chạy thẳng lên kinh đô để tránh tai họa. Còn ở vùng Chí Linh thuộc Hồng Châu thì có Lý Huy nổi dậy, không tuân phục triều đình nữa.

Y dựa vào địa thế núi non hiểm trở mưu việc lâu dài. Dân chúng kinh đô Cổ Loa xôn xao mấy ngày nay, đi tới đâu cũng nghe người ta bàn tán, lo sợ.

Cao Sơn trình bày xong, Trần Lãm nói:

– Ta đã biết mà, nước nhà sẽ phải trải qua một thời kỳ đại loạn, tất cả đều do tên nghịch thần Dương Tam Kha gây nên cả. Cái nạn ngoại thích làm mất nước xưa nay vẫn thế.

Bố Hải Khẩu tế cờ khởi nghĩa

Sáng mồng sáu tháng hai, dân chúng quanh vùng Bố Hải Khẩu nô nức cơm nắm nước bầu rủ nhau tới xem cuộc tế cờ của Trần tướng công.

Lễ đài đắp bằng đất, cao ba tầng. Trước mặt lễ đài cách khoảng ba mươi thước, một đội quân danh dự gồm ba trăm người đứng thành năm hàng ngang, gươm giáo dựng đứng, ánh thép sáng loáng.

Đúng giờ Tỵ, Trần Lãm cùng các quan văn võ bước lên tầng lễ đài thứ nhất. Các quan chia đứng dàn hai bên, Trần Lãm đứng vào phía trước hương án làm lễ dâng hương…

Làm lễ dâng hương và cầu nguyện xong, Trần Minh công trở xuống tầng thứ nhất, giữa những tràng pháo nổ ran do quân sĩ và dân chúng các làng mang theo đốt mừng.

Khi tiếng pháo đã ngớt, ông quay mặt về phía quân sĩ đang đứng nghiêm chỉnh phía trước và các tầng lớp đồng bào đông như ngày hội, trịnh trọng đọc bản tuyên cáo khởi nghĩa như sau:

“Hỡi muôn nhà trăm họ

Hỡi các tướng sĩ và ba quân

… Ngô Vương mới nằm xuống, bá tánh chưa kịp để tang, tên loạn thần Dương Tam Kha đã lợi dụng địa vị quốc cựu, ra vào tự do nơi cung cấm, làm việc soán nghịch cướp ngôi vua của thái tử Xương Ngập.

Hành động phản loạn của Tam Kha đã gây nên làn sóng căm phẫn khắp nơi khiến giặc giã đã nổi lên, giang sơn bắt đầu bước qua giai đoạn đen tối, dân chúng sẽ lầm than khổ sở.

Đứng trước tình thế ấy, những kẻ thật lòng yêu nước và nhớ ơn nhà Ngô không thể cúi đầu khoanh tay để cho tên loạn thần Dương Tam Kha tọa hưởng phú quý và tác oai tác quái, cũng như không thể ngoảnh mặt làm ngơ trước nỗi khổ cực của đồng bào vì nạn giặc cướp khắp nơi.

Do đó, bỉ nhân, Trần Lãm, cùng anh em văn võ đồng chí hướng một lòng thề nguyền đứng dậy, phất cao ngọn cờ chính nghĩa, đánh đuổi tên loạn thần, khôi phục ngôi chính thống về cho nhà Ngô và đem lại sự an cư lạc nghiệp cho trăm họ…”.

Trần Lãm vừa dứt lời, tiếng vỗ tay cùng tiếng reo hò vang dậy cả một góc trời. Đoạn ông cầm chén múc một ít huyết trâu đựng trong cái bát lớn uống cạn làm gương, mọi người đứng xung quanh lần lượt làm theo, cùng nhau uống huyết ăn thề, quyết đồng sinh đồng tử cùng nhau lo toan việc lớn…

Nguồn: https://zingnews.vn/loan-12-su-quan-post1117395.html

Tiếp tục đọc

Sách hay

Danh tính 2 tay vợt đầu tiên của Việt Nam dự French Open và Wimbledon

Năm 1931, Chim và Giao được mời qua Pháp và Anh tham dự 2 giải Grand Slam lớn nhất mà tất cả các tay quần vợt trên thế giới đều mơ ước tham dự.

Trong tiểu thuyết Số đỏ, khi nhắc tới thần tượng của Xuân Tóc đỏ thời còn nhặt “banh quần”, nhà văn Vũ Trọng Phụng đã viết: “Mộng tưởng của nó là sẽ có ngày được oai như Chim, Giao nếu hạnh phúc dắt đến cho nó một ông bầu”.

“Chim, Giao” được nhà văn Vũ Trọng Phụng nhắc trên chính là 2 tay vợt nổi tiếng của miền Nam trong thập niên 1920 và 1930: Nguyễn Văn Chim và Huỳnh Văn Giao. Đây cũng là 2 tay vợt đầu tiên của Việt Nam tham dự Grand Slam: Roland Garros và Wimbledon vào năm 1931.

Quan vot Viet Nam dau the ky 20 anh 1

Chim và Giao (trên) và Triệu Văn Yên. Nguồn: báo L’Avant-Garde 24/7/1929.

Trong cuốn Sài Gòn Chợ Lớn thể thao và báo chí trước 1945, nhà nghiên cứu Nguyễn Đức Hiệp đã cung cấp nhiều tư liệu báo chí xưa viết về quần vợt ở Sài Gòn và hai tay vợt “Chim, Giao” nổi tiếng.

Ông Hiệp cho biết quần vợt được người Pháp đưa vào Sài Gòn đầu thế kỷ 20 và không lâu sau đó nó trở thành một môn thể thao được ưa chuộng trong giới thượng lưu người Việt.

Chỉ trong vòng vài năm đã có nhiều hội thể thao quần vợt được thành lập và nhiều giải quần vợt được lập ra.

Vào giai đoạn đầu, hai tay vợt nổi tiếng Nguyễn Văn Chim và Huỳnh Văn Giao (được khán giả và dân chúng gọi là Chim và Giao) đánh cho hội Cercle Sportif Annamite do ông Triệu Văn Yên là chủ tịch và cũng là ông bầu của hai tay vợt này.

Tiếng tăm của Chim và Giao trong giới quần vợt lan ra tất cả mọi tầng lớp trong xã hội từ Nam ra Bắc. Danh tiếng của Chim được một số người dùng để hoạt động trong thương mại và truyền bá môn thể thao quần vợt.

Vào đầu tháng 10/1928, Chim và Giao được Tổng cục thể thao Annam cử sang Singapore thi đấu. Đây là chuyến thi đấu thể thao đầu tiên của người Việt Nam ở nước ngoài.

Ông Hiệp cho biết tờ The Straits Times ra ngày 11/10/1928 có đăng lịch các trận đánh ở giải Tournament S.R.C (Singapore Recreation Club). Nguyễn Văn Chim, vô địch Nam Kỳ đấu với Khoo Hooi Hye vô địch người Hoa giải Singapore và giải Malayan Championship. Huỳnh Văn Giao đấu với Lim Bong Soo.

Hai năm sau đó, tháng 8/1930 Chim và Giao tham dự giải vô địch quần vợt Malaya trên sân cỏ ở Kuala Lumpur.

Giải quần vợt này đã đem lại thành tích cao nhất trong cuộc đời sự nghiệp thể thao của cả 2 tay vợt. Giao đoạt được chức vô địch đơn nam và Chim đứng nhì và trong trận chung kết đánh đôi nam nữ, Giao và Chim còn đứng nhì đôi nam.

Sau giải Malay, danh tiếng của Chim và Giao vang khắp Đông Dương và Viễn Đông.

Quan vot Viet Nam dau the ky 20 anh 2

Các sân quần vợt của Cercle Sportif Saigonnais.

Năm 1931, Chim và Giao được mời qua Pháp và Anh tham dự 2 giải Grand Slam lớn nhất mà tất cả các tay quần vợt trên thế giới đều mơ ước tham dự: giải quần vợt Pháp mở rộng (French Open) và giải Wimbledon.

Đây là lần đầu tiên có 2 người Việt Nam tham dự các giải Grand Slam. Ngoại trừ Võ Văn Bảy sau này vào năm 1955 và Võ Văn Thanh (em Võ Văn Bảy) năm 1963 tham dự giải quần vợt Pháp mở rộng. Cho đến nay vẫn chưa có người Việt Nam nào tái lập được thành tích này.

Tại vòng 2 của giải quần vợt Pháp mở rộng trên sân Roland Garros, Paris, Nguyễn Văn Chim đã đánh với Jean Borotra, tay quần vợt nổi tiếng của Pháp được coi là một trong “4 chàng ngự lâm pháo thủ” (4 mousquetaires) thời đó gồm Borotra, Brugnon, Cochet và Lacoste.

Borotra vô địch 15 lần hai giải Grand Slam (9 lần vô địch giải quần vợt Pháp mở rộng và 6 lần vô địch giải Wimbledon). Với một đối thủ như vậy, Nguyễn Văn Chim tuy thua 4-6, 3-6, 3-6 nhưng đã có gây ấn tượng với giới quần vợt thế giới.

Sau đó, Nguyễn Văn Chim và Huỳnh Văn Giao theo dự định là sẽ đến London để tham dự giải quần vợt Wimbledon.

Tuy nhiên, ngày đấu vòng đầu giữa Nguyễn Văn Chim với Charles Kingsley (Anh) là 22/6/1931 (như trong hồ sơ tư liệu của giải Wimbledon và ngày nay của Association of Tennis professionals (ATP) đã ghi), nhưng có lẽ vì không đến được nên Kingsley được cho là thắng (walk over) để vào vòng hai.

Tương tự Huỳnh Văn Giao cũng đã thua W. Legg (walk over) có lẽ vì không có mặt.

Cũng theo ông Hiệp, đến những năm cuối thập niên 1930, Chim và Giao vẫn là những cây vợt chưa có ai so bằng, mặc dù tuổi đã bắt đầu cao.

Vào tháng 8/1950, Nguyễn Văn Chim tham dự giải Monte Carlo Country Club nhưng trong vòng hai đã thua Horsten (Pháp). Vài năm sau thì ông mất.

Để ghi nhớ đóng góp của ông trong lĩnh vực thể thao quần vợt, năm 1955, một con đường ở Quận 1, gần nhà thờ Đức Bà và đường Phạm Ngọc Thạch đã được đặt tên là Nguyễn Văn Chiêm (đúng ra phải là đường Nguyễn Văn Chim) và ngày nay đường vẫn giữ tên như vậy.

Nguồn: https://zingnews.vn/2-tay-vot-viet-nam-dau-tien-du-grand-slam-post1116104.html

Tiếp tục đọc

Xu hướng