Connect with us

Sách hay

Tùy bút – Hồi ký – Giai thoại trên báo xuân Sài Gòn xưa, tập II

Được phát hành

,

Những tùy bút, hồi ký, thơ văn trên báo xuân Sài Gòn xưa được tuyển chọn, khơi gợi lại những cái Tết đã qua trở thành một miền hồi ức đẹp đẽ của các văn nhân thi sĩ.

Đêm giao thừa, gia đình anh Sửu tá điền phải “ra điền”, bơ vơ không cửa, không nhà, không có chút tài sản dính lưng.

Hôm ấy ba mươi Tết, trong nhà cha tôi náo nhiệt hơn thường lệ. Cha tôi ngồi sau chiếc bàn nhỏ, trước mặt bảy tám người khác đang cầm mỗi người một tập vở học trò. Họ nói rất nhiều, hết phiên người nầy lại tới người khác. Khi ấy, ngồi bên cạnh mẹ nhìn nhóm người xa lạ, tôi không hiểu họ bàn chuyện gì, chỉ thấy cha tôi bình tĩnh ra lệnh họ dạ dạ rồi ra lần. Khi họ đi ra hết, chị ở mới lễ phép, khoanh tay bước ra thưa:

– Thưa cậu, mợ, cơm đã dọn rồi.

Nói xong, dòm tôi chị ngập ngừng hỏi:

– Thưa mợ, còn cậu Năm?

– Con này hỏi lạ! Thì cậu Năm ăn chung với tao chớ. Trưa nay nhớ nấu nước pha cho cậu mày tắm, thay quần áo, lấy sẵn bộ đồ lụa lèo.

Không thể tả hết nỗi vui mừng của tôi khi được cất lên hàng “cậu” khi mới có chín tuổi! Còn quần áo lụa lèo, ngày mai lại Tết. Ôi sung sướng quá. Tôi đâu ngờ cái Tết ấy, tôi không được vui như tôi tưởng tượng.

Vừa sửa soạn ăn cơm thì cha tôi vụt hỏi:

– Còn mấy thằng kia đâu?

Đoán biết rằng cha tôi hỏi mấy anh tôi nên mẹ tôi đáp:

– Chúng nó đi bắn chim chưa về.

Và hỏi lại:

– Năm nay mùa lúa như thế nào?

Với giọng bất mãn cha tôi đáp:

– Hơi thất, chắc tại mấy thằng tằng khạo không giữ kỹ lúa, hay không chừng chúng nó a tòng với tá điền giấu lúa bán rồi chia.

Lúc ấy tôi đã hiểu trọ trẹ năm ba tiếng Pháp tôi rất hãnh diện là học trò trường Ta-Be Sài Gòn được hai năm rồi, thế mà tôi không hiểu thằng “tằng khạo” là cái gì. Tôi hỏi:

– Tằng khạo là gì ba?

Cha tôi nhìn sang mẹ tôi, cười rồi nói:

– Thằng Năm nó học làm chủ điền! Tằng khạo là người mà mình mướn để coi sóc tá điền, giữ lúa và góp lúa.

Đến nay tôi hiểu rõ vai tuồng của tằng khạo, họ chẳng khác nào cặp rằng ở các xưởng và thầy su ở đồn điền cao su.

Mẹ tôi đã ăn trầu, cha tôi bắt đầu vấn thuốc thì anh Điều bước đến chắp tay xá:

– Thưa cậu, mợ.

Cha tôi vội hỏi:

– Lúa của thằng Sửu đong chưa?

– Dạ xong rồi, tất cả có…

Anh vừa nói vừa lật tập vở ra đọc:

– Hai trăm bảy mươi hai giạ rưỡi.

Cha tôi vỗ bàn nói lớn:

– Nó phải đong ba trăm hai chục giạ mới đủ.

Anh Điều mặt có vẻ sợ sệt, thưa rằng:

– Dạ tôi xét hết trong nhà xóm, đống rơm và từng khoảnh đất mà không thấy nó giấu lúa ở đâu cả.

Mẹ tôi bào chữa hộ cho anh Điều:

– Nghe nói năm nay lúa nó thất, rồi chỉ ghế, mẹ tôi bảo anh Điều ngồi.

Cha tôi càu nhàu rầy anh Điều:

– Mày làm tằng khạo mà mày không biết gì hết, tao đã nói với mày nó không đủ sức làm nổi năm chục công mà mày cãi. Hết trâu bịnh rồi tới nó, vợ nó bịnh.

Anh Điều gãi đầu nhỏ nhẹ nói:

– Dạ vợ chồng tụi nó dư sức làm nhưng tại tụi nó làm biếng. Hôm mùa mưa nó đắp bờ cũng kỹ lưỡng lắm. Ấy là nhờ cậu bắt nó nằm ở sân gạch đánh mấy roi nên nó mắc cỡ.

Dem giao thua cu anh 1

Để được “vô điền”, tá điền phải được phép của điền chủ. Ảnh: Vnphoto.

[…] Hằn học, chỉ mẹ tôi, cha tôi nói cùng anh Điều:

– Cũng tại mợ mầy tao mới cho hai vợ chồng nó vô làm ở đây, chứ tao cũng biết tụi nó bị đuổi ở điền thằng Tây mặt đỏ.

Mẹ tôi vội tự bào chữa:

– Thì thấy cảnh tụi nó cũng tội nghiệp. Không nhà không cửa hai vợ chồng một đứa con. Vả lại nó cũng nghe đồn mình ở nhơn đức nên nó mới đến đây xin “vô điền”.

Đọc đến đây hẳn có bạn ngạc nhiên vì tôi dùng hai chữ “vô điền”. Muốn dễ hiểu xin các bạn hãy sống trở lại hồi hai ba mươi năm về trước. Trong thời bấy giờ, một cái “điền” là một quốc gia trong các xứ thuộc địa Nam Kỳ. Nó có ranh giới với chủ điền làm chúa tể, với những trai trẻ tá điền làm lính phòng vệ. Nó có khám giam bất kỳ ai khi ông chủ điền xét cần.

Không có ai được quyền đi chơn vào điền mà không thông báo cho chủ điền hay trước dầu người ấy là chú lính, ông huyện hay ông cò Tây. Không cho hay trước, không được chủ điền ưng thuận mà vào điền thì sẽ bị coi như là “ xâm nhập lãnh thổ”, sẽ bị trói đưa đến chủ điền định đoạt số phận. Vô điền khó như thế mà gia đình anh Sửu nào đó lại được cho làm ruộng, âu cũng là cái ân huệ to!

Cha tôi hất hàm hỏi anh Điều:

– Mày tính sao về vụ thằng Sửu?

Anh Điều cương quyết đáp:

– Năm nay phải đuổi nó.

Cha tôi gật đầu bảo:

– Ừ, mày nhớ rằng nó làm ruộng giao.

Anh Điều đáp:

– Dạ tôi nhớ, nếu nó cự nự tôi sẽ bắt về cho cậu đóng trăng. Nhưng nó cũng không có gì chỉ còn mấy con gà con vịt.

Mẹ tôi bảo anh Điều:

– Mầy để qua cái Tết rồi sẽ hay.

Anh Điều cứng rắn đáp:

– Dạ, đâu được mợ. Tết để nó ở đây ăn hại lắm. Tá điền, người ta lo cờ bạc, ăn nhậu, nó túng quá rồi nó ăn cắp rồi mất công tôi.

Trưa ba mươi, nằm cạnh mẹ trên từng lầu cao, tôi thuật cho mẹ nghe cách sống trong ngôi trường Ta-Be, mẹ tôi nằm nghe đến đoạn lời thầy bảo “Chúa đã bảo chúng ta thương người như thương mình vậy.” Mẹ tôi nói:

– Phải.

Tôi chụp hỏi:

– Sao ba không thương anh ấy lại đuổi?

Mẹ tôi ngập ngừng đáp:

– Má cũng không muốn đuổi tụi nó. Tội nghiệp nhưng má nói ba không nghe đâu. Vả lại tụi nó lại làm ruộng giao.

[…]

Năm ấy, khắp vùng của điền cha tôi và các điền kế cận người ta ăn Tết có vẻ lớn hơn mọi năm, không phải do mùa trúng mà vì mùa làm rồi sớm hơn mọi năm. Tá điền rảnh rang mua thuốc về làm pháo tre, mua bài chuẩn bị đánh trong ba ngày Tết.

Đêm giao thừa, trong lầu cha tôi có vẻ rộn rực khác thường. Mấy ông điền chủ bạn, đã cỡi ngựa hay đi ghe hầu đến. Cùng với họ là những người bạn (tức là đầy tớ). Chính nhà tôi phải cung phụng cho họ tất cả. Nhà trên thì dành cho chủ điền, nhà dưới cho mấy kẻ tùy tùng.

Dem giao thua cu anh 2

Nhà điền chủ ăn uống phủ phê. Ảnh: Pinterest.

Sau buổi cúng, cúng chiều ăn uống no nê, các ông chủ điền ngồi đánh tứ sắc, mấy anh của tôi đã thả rong trong xóm tá điền, chỉ còn tôi ngồi cạnh mẹ chơi cái máng cỏ của thầy dòng thưởng trong cuốc lễ bãi trường. Trong khi mẹ tôi lịnh cho mấy chị ở têm trầu, rót nước thì vài ba bóng người lấp ló ở cửa cái. Mẹ tôi xây lại hỏi:

– Đứa nào đó, sao không vô?

Một người đàn ông, mặt gầy xanh như người vừa khỏi bịnh, khúm núm bước vào chấp tay xá:

– Thưa mợ.

Thưa xong, anh ngồi chồm hổm ở ngưỡng cửa. Anh chỉ bận một cái quần đen. Sau lưng anh một chị mặt còn trẻ nhưng tái xanh bận áo ngắn tay không biết màu gì có lẽ là màu trắng, những miếng vá chồng chất nhiều nơi.

Giữa anh và chị ấy, một thằng bé ốm gầy đứng nhìn tôi với đôi mắt buồn ngủ. Thấy mặt đứa bé hơi quen quen. Tôi nhớ lại, chính nó đã có lần lòn tay qua hàng rào song sắt để cho tôi con trâu bằng đất nó vừa mới nắn. Tôi cảm thấy thương nó quá! […]

Mẹ tôi dịu dàng hỏi:

– Đêm khuya rồi, tụi bây lại đây có việc gỉ?

Anh ấy tức là Sửu, ấp úng đáp:

– Thưa mợ, tụi tui đến xin thưa mợ cho tụi tui ra điền.

Mẹ tôi cảm động nói:

– Gấp gì dữ vậy, ăn Tết rồi đi không được sao? Đêm tụi bây sẽ ngủ ở đâu?

Anh nghẹn ngào đáp:

– Dạ anh Điều biểu phải đi tức khắc và đến trình cho cậu mợ.

Trình! Anh tằng khạo làm việc kỹ lưỡng thật, anh muốn cho cha mẹ tôi thấy tận mắt rằng anh đã thi hành sốt sắng nhiệm vụ, anh đã tịch thâu tất cả, chỉ chừa cái quần mảnh áo che thân!

Dường như chưa biết phải quyết định như thế nào, mẹ tôi gọi cha tôi:

– Ông à, hai vợ chồng thằng Sửu đến thưa xin đi.

Cha tôi bận ván bài tứ sắc không buồn nhìn sang chỉ đáp:

– Ừ.

Thế là xong cuộc trình diện, anh Sửu đứng dậy, cùng với vợ xá mẹ tôi rồi anh nói:

– Thưa mợ tui đi.

Anh xây lưng bước ra, vợ anh lôi tay thằng bé. Nó giật mình vì nó mải nhìn tôi với đôi mắt thèm thuồng. Nó thích cái máng cỏ hay bộ quần áo lụa lèo của tôi. Hẳn là cả hai. Mẹ tôi gọi lại:

– Nè cho nó một cắc để ăn Tết. Thôi tụi bây đi mạnh giỏi, ráng làm ăn.

Ba bóng, hai cao một thấp chậm đi ra trong đêm tối. Đêm giao thừa họ sẽ ngủ ở đâu, trên bờ ruộng, trong đệm lát hay trên đống rơm giữa mùa gió lạnh? Không ai màng biết đến!

Nguồn: https://zingnews.vn/dem-giao-thua-cu-post1181559.html

Tiếp tục đọc

Sách hay

Nghệ thuật tranh kiếng trong ‘Nhà gia tiên’

Được phát hành

,

Bởi

Theo nhà nghiên cứu Huỳnh Thanh Bình, nghệ thuật tranh kiếng gắn liền với văn hóa thờ tự và nhiều khía cạnh khác trong đời sống và sinh hoạt của nhiều gia đình Nam bộ.

Phim điện ảnh Nhà gia tiên do Huỳnh Lập đạo diễn gần cán mốc 200 tỷ, gây sốt phòng vé thời gian qua tuy nội dung còn gây tranh cãi song được đánh giá cao ở phần tái dựng bối cảnh. Trong đó, chi tiết nhân vật chính Mỹ Tiên (Phương Mỹ Chi) được ông mình, một người coi sóc đền miếu (nghệ sĩ Trung Dân đóng) kể về nghệ thuật làm tranh kiếng để lại ấn tượng.

Để tái hiện nghệ thuật dân gian này trên màn ảnh rộng, đoàn phim đã mời một nghệ nhân từ Long An thực hiện các tác phẩm tranh kiếng, cũng như đến làng nghề Bà Vệ (An Giang) tìm kiếm, phục chế những bức tranh cũ mục nát, bị vứt bỏ.

Chia sẻ với Tri Thức – Znews, Thạc sĩ Văn hóa học, nhà nghiên cứu Huỳnh Thanh Bình, tác giả cuốn sách Tranh dân gian Nam Bộ cho rằng việc tranh kiếng xuất hiện trong phim là một yếu tố không quá bất ngờ. “Bộ phim kể về câu chuyện diễn ra trong một không gian truyền thống với những nội dung phong hóa xưa… mà tranh kiếng là loại công nghệ phẩm ‘trang trí’ không chỉ ở những không gian thờ tự mà cả các không gian sinh hoạt trong nhiều gia đình Nam Bộ”, bà nói.

Sự ra đời và phát triển của tranh kiếng Nam Bộ

Theo nhà nghiên cứu, tranh kiếng có mặt ở cung đình Huế từ thời Minh Mạng – Thiệu Trị, song đó là các sản phẩm mỹ nghệ nhập khẩu. Mãi đầu thế kỷ XX, các di dân Quảng Đông đến lập nghiệp ở vùng Chợ Lớn, mới bắt đầu mở các tiệm kiếng, buôn bán các loại kiếng tráng thủy để soi mặt, lộng khuôn hình, tủ, khung cửa chớp, cửa gió… và các loại tranh kiếng: các bức đại tự và các bức thư họa dùng trong việc khánh chúc tân gia, khai trương, mừng thọ… Tranh kiếng Nam bộ ra đời từ đây.

Đến những năm 1920, nghề vẽ tranh kiếng chuyển địa bàn về Lái Thiêu (Thủ Dầu Một). Sau đó, khoảng những năm 1940-1950, nghề làm tranh kiếng lan tỏa khắp lục tỉnh Nam Kỳ, trụ lại ở Mỹ Tho, Cai Lậy, Gò Công (Tiền Giang ngày nay), Chợ Mới (An Giang), Chợ Trạm (Long An), Tây Ninh… và thâm nhập vào cộng đồng Khmer tạo nên dòng tranh kiếng Khmer Nam bộ ở Trà Vinh và Sóc Trăng…

Tranh kiếng Nam bộ chiếm tỷ lệ lớn là tranh thờ: Trước nhất là tranh thờ Tổ tiên với loại tranh Đại tự, Cửu huyền thất tổ, Sơn thủy (biểu đạt ý nghĩa hiếu đạo của câu ca dao nổi tiếng: Công cha như núi Thái Sơn, nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra), Lão mai (nhằm biểu ý “Cây có cội”), Tre tàn măng mọc (động viên nỗ lực vươn lên của thế hệ hậu bối). Đặc biệt là tranh chân dung của tổ tiên quá vãng.

Thứ hai là tranh thờ các đối tượng thuộc tín ngưỡng dân gian như tranh Ông Địa, Ông Táo, các thần độ mạng… Thứ ba là tranh thờ của các tôn giáo: tranh thờ của Phật giáo như Phật, Bồ Tát, Tổ sư…; tranh thờ của Đạo giáo như Lão Tử cưỡi trâu, Bát Tiên…, tranh thờ của tín đồ Công giáo; tranh “Thiên nhãn” của đạo Cao Đài… Riêng tranh thờ của cộng đồng Khmer Nam bộ cũng như của cộng đồng người Hoa tạo thành một dòng độc đáo có đặc trưng về đề tài cũng như kỹ pháp tạo hình.

Ngoài ra, tranh kiếng trang trí nội ngoại thất, tranh khánh chúc và đặc biệt là loại tranh trang trí xe bán mì, hủ tíu.

“Tranh kiếng là loại tranh vẽ ngược và tô vẽ ở phía sau mặt kiếng, nên tinh hoa nhất trong nghệ thuật này là tài năng vẽ tranh, vờn màu, sắp xếp bố cục chính phụ sao cho có được một bức tranh đúng với mục đích sử dụng của nó và đẹp mắt về mặt mỹ thuật”, tác giả Huỳnh Thanh Bình chia sẻ. Thách thức lớn nhất của người nghệ nhân tranh kiếng là phải tạo nên những mẫu tranh đáp ứng được đa dạng yêu cầu về đề tài, về chủng loại; và cần sở đắc một vốn liếng chữ Hán để thể hiện thành những câu đối, những đại tự, những tấm hoành, tấm biển tương thích cho từng nội dung tranh.

Ở Nam bộ, hầu như tranh kiếng có mặt ở mọi gia đình, thậm chí nơi đình, đền, chùa, miếu. Việc sử dụng tranh kiếng cho nhu cầu thờ tự, trang trí hoặc chúc tụng… đã trở thành tập quán. Chính vì vậy, tranh kiếng chiếm một vị trí quan trọng trong văn hóa vùng đất này.

Nghệ thuật gắn liền với văn hóa thờ tự

Thờ tự tổ tiên là tập tục quan trọng trong đời sống văn hóa của xứ ta. Nơi thờ tự tổ tiên theo truyền thống là không gian tâm linh chiếm vị trí trung tâm trong mỗi ngôi nhà. Theo đó, việc trang nghiêm nơi thờ tự tổ tiên luôn được coi trọng. Theo tác giả sách Tranh dân gian Nam Bộ, từ cuối thế kỷ 19 đến nay, theo sự phát triển của tranh kiếng, các bộ tranh thờ tổ tiên vẽ trên kiếng ra đời và dần dần thay thế loại tranh thờ tổ tiên ở dạng bích họa hoặc tranh thờ cẩn ốc xà cừ hay các bức chạm gỗ sơn son thiếp vàng hay sơn then thiếp vàng.

“Từ bấy đến nay, tranh thờ tổ tiên vẽ trên kiếng đã không ngừng canh cải, tạo tác nên nhiều loại khác nhau”, bà Huỳnh Thanh Bình cho hay. Có loại chỉ là những bức đại tự, có loại chỉ là “bài vị” với dòng chữ Cửu Huyền thất tổ, đặc biệt là những bộ tranh vẽ cảnh sơn thủy hoặc có loại phát triển từ bộ tranh Tứ thời Mai-Lan-Cúc-Trúc

nha gia tien anh 4

Nhà nghiên cứu, tác giả Huỳnh Thanh Bình với tác phẩm Tranh dân gian Nam Bộ. Ảnh: Quỳnh My.

Cửu huyền thất tổ – bức tranh kiếng đầu tiên xuất hiện trong Nhà gia tiên – là một kiểu loại của bộ tranh thờ tổ tiên thuộc loại tranh đại tự, với dòng chữ “Cửu Huyền thất tổ”. Loại tranh này phổ biến ở miền Tây Nam Bộ, đặc biệt là các cộng đồng theo đạo Bửu Sơn Kỳ Hương, Tứ Ân Hiếu Nghĩa và Phật giáo Hòa Hảo và cả cộng đồng tín đồ đạo Cao Đài Tây Ninh.

Ở loại tranh này thì mỗi bộ gồm năm tấm ghép lại: Tấm biển nằm trên cùng, ghi tên tộc họ: “Nguyễn phủ đường”, “Lê phủ đường”…, hay “Đức lưu phương” hoặc “Phước Lộc Thọ”. Bức chính nằm giữa tranh, ghi bốn chữ Cửu huyền thất tổ và được trang trí bằng đồ hình tứ linh.

Bao quanh tấm tranh chính là bốn tấm tranh khác: bức thượng thổ ở phía trên (vẽ hình cuốn thư, hay năm sản xuất); bức hạ thổ ghép dưới đáy (thường trang trí hoa-điểu hay mâm ngũ quả) và đôi liễn, đặt dọc hai bên tấm chính, nội dung tôn vinh công đức của cha mẹ, tổ tiên.

Ngoài ra còn có bộ tranh thờ tổ tiên ba bức hay giản tiện hơn, loại tranh kiếng thờ tổ tiên này được thu gọn thành một bức duy nhất, đơn giản với chữ “Cửu Huyền Thất Tổ” ở chính giữa; hai bên là hai câu đối:

“Tưởng nhớ Phật như ăn cơm bữa,

Vọng Cửu Huyền sớm tối mới mầu”.

Hay “Kính cửu huyền thiên niên bất tận

Trọng thất tổ nội ngoại tương đồng”.

Loại tranh thờ Cửu huyền thất tổ còn thấy trong bộ ba bức chín tròng với bức chính ở giữa từng chữ Cửu huyền thất tổ được thể hiện trong những ô tròn ở cả dạng thức Hán tự lẫn quốc ngữ trên nền sơn thủy hay dọc theo cội lão mai…

Ngày nay, tranh kiếng bị các loại tranh công nghiệp cạnh tranh. Song theo nhà nghiên cứu Huỳnh Thanh Bình, tranh kiếng vẽ thủ công vẫn được công chúng hâm mộ. Đây đó, nghề vẽ tranh kiếng vẫn còn tồn tại; thậm chí có nơi phát triển có quy mô hơn trước, và tiếp thu các kỹ thuật in lụa, in 3D…

Tác giả Huỳnh Thanh Bình sinh năm 1985, hiện công tác tại Bảo tàng TP.HCM. Bà từng xuất bản một số tác phẩm như Tranh kiếng Nam Bộ (2013); Biểu tượng thần thoại về chư thiên và linh vật Phật giáo (2018, Tái bản 2024); Tranh tường Khmer Nam Bộ (2020); Quy pháp đồ tượng Hindu và Phật giáo Ấn Độ (2021); Tranh dân gian Nam Bộ (2024).

Nguồn: https://znews.vn/nghe-thuat-tranh-kieng-trong-nha-gia-tien-post1535551.html

Tiếp tục đọc

Sách hay

Tăng cường trí nhớ, phòng bệnh Alzeimer

Được phát hành

,

Bởi

“Tăng cường trí nhớ, phòng bệnh Alzheimer” của Tiến sĩ Y khoa Richard Restak là một tác phẩm toàn diện, khám phá cách trí nhớ hoạt động và cách tối ưu hóa khả năng ghi nhớ.

Phát triển một trí nhớ siêu việt giúp tăng cường sự chú ý, tập trung, khả năng trừu tượng hóa, gọi tên, hình dung không gian, khả năng sử dụng lời nói, ngôn ngữ và tiếp thu từ.

Những lo lắng về trí nhớ phổ biến đến mức nào?

Có nhiều lý do để quan tâm đến trí nhớ của bạn. Hãy xem xét những điều này: phát triển một trí nhớ siêu việt giúp tăng cường sự chú ý, tập trung, khả năng trừu tượng hóa, gọi tên, hình dung không gian, khả năng sử dụng lời nói, ngôn ngữ và tiếp thu từ. Nói ngắn gọn, trí nhớ chính là chìa khóa cho việc tăng cường trí não.

Ở Mỹ ngày nay, tất cả những người trên 50 tuổi đều đang sống trong nỗi sợ hãi mang tên Big A – bệnh Alzheimer. Các cuộc gặp gỡ nho nhỏ (bữa tối, tiệc cocktail, v.v.) mang bầu không khí như một phân đoạn từ chương trình đố vui hằng tuần “Chờ đã… Đừng nói là” của đài NPR. Đó là chương trình mà các khách mời sẽ ganh đua với nhau trong những cuộc thi căng thẳng để trở thành người đầu tiên nghĩ ra tên của những thứ như diễn viên đóng một vai nào đó trong loạt phim truyền hình ngắn mới nhất mà mọi người đang say mê theo dõi.

Gần như chắc chắn là ai đó sẽ lấy điện thoại di động ra để kiểm tra độ chính xác của người trả lời đầu tiên. Nhanh, nhanh hơn nữa, nhanh nhất kẻo người khác nghi ngờ bạn đang có những triệu chứng ban đầu của Big A.

Tri nho anh 1

Trí nhớ là một phần vô cùng quan trọng của con người. Ảnh: Nativespeaker.

Mặc dù bệnh Alzheimer không phổ biến như nhiều người vẫn lo sợ, nhưng người ta đang ngày càng bày tỏ lo lắng về chứng mất trí nhớ mà họ cảm nhận được với bạn bè của mình. Chúng cũng là những lời than thở phổ biến nhất mà những người trên 55 tuổi chia sẻ với bác sĩ của họ.

Những lo lắng về trí nhớ như vậy thường phi lý và khơi dậy sự lo lắng không cần thiết. Sự lo lắng phổ biến này đã góp phần tạo ra một mối quan ngại rộng rãi về trí nhớ và các dấu hiệu suy giảm trí nhớ. Một trong những lý do của sự hoảng loạn này là sự nhầm lẫn trong tư duy của nhiều người về cách chúng ta hình thành ký ức.

Hãy cố gắng nhớ lại một chuyện gì đó đã xảy ra với bạn vào đầu ngày hôm nay. Nó không nhất thiết phải là một chuyện đặc biệt – bất kỳ sự kiện thông thường nào cũng được. Giờ hãy xem ký ức đó đã hình thành như thế nào.

Theo yêu cầu của tôi, bạn đã truy xuất ký ức về một chuyện gì đó mà có lẽ bạn sẽ không nghĩ tới nếu tôi không thúc giục bạn nhớ lại nó và bạn không nỗ lực để truy xuất nó.

Về bản chất, trí nhớ là trải nghiệm lại một chuyện gì đó trong quá khứ dưới dạng một hồi ức. Về mặt hoạt động, ký ức là sản phẩm cuối cùng của những nỗ lực của chúng ta trong hiện tại nhằm truy xuất những thông tin được lưu trữ trong não mình.

Ký ức – tương tự những giấc mơ và hành động tưởng tượng – khác nhau tùy theo mỗi người. Ký ức của tôi khác biệt rõ rệt với ký ức của bạn vì chúng dựa trên trải nghiệm sống cá nhân của chúng ta.

Ký ức cũng khác với hình ảnh hoặc video về các sự kiện trong quá khứ. Mặc dù các phiên bản dựa trên công nghệ này của quá khứ có thể đóng vai trò là công cụ kích thích trí nhớ, nhưng bản thân chúng không phải là ký ức.

Nguồn: https://znews.vn/tai-sao-ban-nen-quan-tam-den-tri-nho-cua-minh-post1535566.html

Tiếp tục đọc

Sách hay

Vương miện xanh

Được phát hành

,

Bởi

Tập sách là hành trình từ hậu trường sân khấu các cuộc thi người đẹp, nơi người thắng cuộc được yêu quý nhưng cũng hứng chịu các phán xét khắt khe của công chúng, đến các dự án xanh của Hoa hậu Môi trường Thế giới Nguyễn Thanh Hà.

Hai năm nhìn lại, tôi tự hỏi về bản thân, về phiên bản khác của chính mình giữa có và không có vương miện, giữa những gì tôi đạt được và đánh mất.

Năm 2022, tôi bước lên bục cao sân khấu Nhà hát Thành phố Hồ Chí Minh đăng quang Hoa hậu Môi trường Việt Nam.

Năm 2023, tôi tiếp tục trở thành người Việt Nam đầu tiên chinh phục vương miện Miss Eco International 2023 (Hoa hậu Môi trường Thế giới) tại Cairo, Ai Cập giữa những phấn khích và xúc động.

Chiếc vương miện đã thay đổi tôi. Từ một cô bé vô tư trong chiếc “tổ kén” gia đình nuôi dưỡng gần 20 năm qua, nay tôi bước ra thế giới rộng lớn và choáng ngợp với những điều không thể ngờ đến. Thế giới đã “dạy” tôi lớn lên, trước những vô lo, niềm vui, nỗi buồn, cảm xúc của tuổi vừa rời ghế nhà trường.

Nhiệm kỳ hoa hậu của tôi đã kết thúc, nhưng tôi vẫn tiếp tục sứ mệnh trên con đường đã chọn, đó là tình yêu, là trái tim, là thanh xuân, là giá trị sống.

Hai năm nhìn lại, tôi tự hỏi về bản thân, về phiên bản khác của chính mình giữa có và không có vương miện, giữa những gì tôi đạt được và đánh mất. Thế giới đó, có gì ở lại cùng tôi? Có gì đã khiến tôi dũng cảm đi tiếp trong khoảng thời gian đầy khó khăn đó?

Hoa hau anh 1

Hoa hậu môi trường thế giới 2023 Nguyễn Thanh Hà. Ảnh: Vietnam.vn.

Một mình trên sân khấu

Ngay khi vừa đạt cột mốc “đủ tuổi”, tôi lập tức đăng ký cuộc thi Hoa hậu Môi trường Việt Nam. Lúc ấy, tôi chỉ nghĩ rằng, phải thực hiện ước mơ của mình ngay khi có cơ hội. Ước mơ làm hoa hậu? Không hẳn! Đó là ước mơ được làm gì đó, thật cụ thể, thật thiết thực cho môi trường sống này, cho hành tinh này.

Nếu trở thành hoa hậu, tôi sẽ có ưu thế hơn, có thể xuất hiện trước nhiều người để bày tỏ những vấn đề về môi trường, đánh động sự quan tâm của nhiều người hơn. Nghĩ là làm, thật may mắn, tôi đã thành công và đăng quang khi lần đầu thử sức ở một đấu trường sắc đẹp mà mục tiêu không phải để trở thành người đẹp được ca ngợi hay được công nhận về nhan sắc. Tôi chỉ muốn nhắm tới sứ mệnh vì môi trường như chính danh hiệu mà cuộc thi đã trao.

Tôi bỗng nhớ đến câu nói trong Nhà Giả Kim: “Khi bạn thực sự mong muốn một điều gì, cả vũ trụ sẽ hợp lại giúp bạn đạt được nó”. Phải chăng, tôi thành công vì tôi khao khát điều đó mãnh liệt?

Ngay từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường, tôi đã nhiều lần tự đặt câu hỏi cho bản thân: Là một người trẻ lớn lên trong điều kiện sống đầy đủ, được ăn ngon mặc đẹp và có nhiều cơ hội học tập hơn thế hệ ông bà, ba mẹ ngày xưa, liệu tôi có thể làm ngơ trước những mối đe dọa đang rình rập môi trường sống của chúng ta như rác thải, ô nhiễm, hạn mặn, lũ lụt, phá rừng hay hiệu ứng nhà kính không? Chính vì vậy, tôi đã quyết định tham gia cuộc thi Hoa hậu Môi trường. Hai chữ “môi trường” trong danh hiệu chính là nguồn sức mạnh và động lực để tôi hành động.

Ban đầu, tôi cũng mang trong mình rất nhiều lo ngại: Liệu mình có đủ khả năng không? Liệu có thể vượt qua những thí sinh tài năng khác? Tuy nhiên, tôi nhận ra, niềm khao khát mạnh mẽ muốn thử thách bản thân và tìm kiếm những cơ hội mới để trưởng thành còn lớn hơn. Điều thôi thúc tôi tham gia không chỉ là mong muốn thể hiện bản thân, mà còn ở khát khao được lan tỏa những giá trị tích cực về bảo vệ môi trường đến cộng đồng.

Nguồn: https://znews.vn/chiec-vuong-mien-thay-doi-cuoc-doi-hoa-hau-moi-truong-the-gioi-post1535563.html

Tiếp tục đọc

Xu hướng