Connect with us

Sách hay

Tự truyện Edward Snowden: Tình ảo, yêu thật (kỳ ba)

Được phát hành

,

Cựu nhân viên CIA Edward Snowden từng tham gia website hẹn hò và yêu cô gái anh đánh giá là “điểm 10 hoàn hảo”.

Tôi có tham gia vào website HotOrNot.com, trang mạng được ưa chuộng nhất trong số các mạng hàng đầu những năm 2000 như RateMyFace và AmIHot. (Các tính năng hiệu quả nhất của các mạng nói trên được anh chàng Mark Zuckerberg kết hợp thành một mạng tên là FaceMash, sau này trở thành Facebook).

Điểm 10 hoàn hảo

HotOrNot được ưa chuộng nhất trong số các website xếp hạng trước khi có Facebook vì một lý do đơn giản: Đó là mạng tốt nhất trong số ít các mạng có tính năng hỗ trợ chuyện hẹn hò.

Bìa sách BỊ theo dõi - Bí mật an ninh mạng. Ảnh: Phanbook.

Bìa sách “BỊ theo dõi – Bí mật an ninh mạng”. Ảnh: Phanbook.

Về cơ bản, nó hoạt động bằng cách cho phép người dùng bình chọn những bức ảnh của nhau: Hot hoặc Not. Một chức năng bổ sung cho những người dùng có đăng ký như tôi là khả năng liên hệ với những người dùng có đăng ký khác, nếu như cả hai đều đánh giá những bức ảnh của nhau là Hot và nhấp vào mục chọn Meet Me – Hẹn Gặp. 

Tiến trình tầm thường và thô sơ này chính là cách mà tôi gặp được Lindsay Mills, bạn gái và tình yêu của đời tôi.

Bây giờ xem lại những bức ảnh hồi đó, tôi thấy thú vị khi nhận ra Lindsay lúc mười chín tuổi là một cô gái rụt rè, vụng về, và e lệ đến dễ thương. Nhưng với tôi lúc đó, cô gái tóc vàng ấy đúng là một ngọn núi lửa âm ỉ chờ bùng nổ.

Hơn nữa, bản thân những bức ảnh chụp lại rất hay: chúng có chất nghệ thuật nghiêm túc, dạng chân dung tự khắc họa hơn là những bức ảnh selfie. Chúng bắt mắt và thu hút. Chúng rụt rè bỡn cợt với ánh sáng và bóng tối. Thậm chí những bức ảnh đó còn có một gợi ý thú vị về bối cảnh liên quan: có một bức được chụp trong hiệu ảnh nơi cô làm việc, và trong một bức khác cô thậm chí còn không quay mặt về phía máy ảnh. 

Tôi đánh giá cô ấy là Hot, điểm mười hoàn hảo. Thật ngạc nhiên, chúng tôi lại hợp nhau (cô ấy đánh giá tôi tám điểm, là thiên thần), và thế là chúng tôi bắt chuyện ngay. Lindsay lúc đó đang học nhiếp ảnh nghệ thuật. Cô ấy có website riêng, tại đây cô duy trì việc viết nhật ký và đăng nhiều ảnh hơn: rừng, hoa, nhà máy bỏ hoang, và – điều tôi thích nhất – những bức ảnh chân dung tự chụp.

Tôi lùng sục trên mạng và sử dụng từng dữ kiện mới tìm được về Lindsay để tạo ra một bức tranh đầy đủ hơn: thành phố mà cô ấy sinh ra (Laurel, Maryland), tên trường học của cô ấy (MICA, Học viện Mỹ thuật Maryland). Cuối cùng, tôi thú nhận đã rình mò cô ấy trên mạng. Tôi thấy mình giống như một kẻ đáng ghét, nhưng Lindsay đã cắt lời tôi. “Tôi cũng đang lùng tìm thông tin về anh đó, ông lớn ạ”, cô ấy nói, và tuôn ra một loạt các dữ kiện về tôi.

Đây là một trong những lời dễ thương nhất mà tôi từng nghe, nhưng tôi lại ngại không muốn gặp Lindsay trực tiếp. Chúng tôi lên lịch hẹn gặp, và ngày ấy càng đến gần thì tôi càng thêm lo lắng. Việc biến một quan hệ trên mạng thành cuộc gặp gỡ ngoài đời đúng là một đề nghị đáng sợ. Nó vẫn đáng sợ ngay cả trong một thế giới không có những kẻ giết người bằng rìu và quân lừa đảo. Theo kinh nghiệm của tôi, ta liên lạc càng nhiều với ai đó trên mạng thì ta sẽ càng thất vọng khi gặp họ trực tiếp. Những điều dễ nói nhất trước màn hình trở thành khó nói nhất khi mặt đối mặt.

Khoảng cách dễ tạo thân tình: Không ai nói chuyện cởi mở cho bằng lúc họ ở một mình trong phòng, tán gẫu với một người không thấy mặt đang ở một mình trong căn phòng khác. Nhưng gặp gỡ người đó là ta liền dè dặt ngay. Cách nói của ta trở nên thận trọng và nhạt nhẽo hơn, một cuộc trò chuyện tầm thường về những vấn đề chung chung.

Cuộc hẹn đầu tiên

Trên mạng, Lindsay và tôi đã thành bạn tâm giao, và tôi sợ mất đi mối quan hệ đó ở ngoài đời. Nói cách khác, tôi sợ mình bị từ chối.

Tôi không nên sợ làm chi.

Lindsay đã nói với tôi là sẽ đến đón tôi tại căn hộ của má tôi – cô ấy khăng khăng đòi lái xe. Đúng giờ hẹn tôi đã đứng ngoài trời chạng vạng lạnh lẽo, dùng điện thoại hướng dẫn cô ấy đi qua những con đường giống hệt nhau, mang tên na ná nhau của khu chung cư mới của má. Tôi đang để để ý tìm một chiếc Chevy Cavalier ‘98 màu vàng ánh, thì bỗng dưng lóa mắt vì một tia đèn pha từ lề đường chiếu thẳng vào mặt. Lindsay đang nhá đèn xe với tôi qua lớp tuyết.

“Cài dây an toàn đi”. Đó là những lời đầu tiên Lindsay nói trực tiếp khi tôi lên xe. Rồi cô hỏi, “Giờ tính đi đâu đây?”

Lúc đó tôi mới chợt nhận ra là bất kể bao điều đã suy nghĩ về Lindsay, tôi lại không hề nghĩ một chút nào về mục đích cuộc hẹn.

Nếu tôi mà lâm vào tình huống này với bất kỳ phụ nữ nào khác, thì tôi đã ứng biến để chống chế rồi. Nhưng với Lindsay thì khác. Với cô ấy, chuyện này không thành vấn đề. Cô lái xe đưa tôi đi trên con đường yêu thích – Lindsay có một con đường yêu thích – và chúng tôi trò chuyện cho đến khi xe chạy mãi đến tận Guilford và kết thúc ở bãi đậu xe của siêu thị Laurel Mall. Chúng tôi chỉ ngồi trong xe trò chuyện.

Thật tuyệt. Nói chuyện mặt đối mặt hóa ra chỉ là sự nối dài của mọi cuộc điện thoại, email và tán gẫu trên mạng của chúng tôi. Cuộc hẹn đầu tiên này là sự tiếp nối của lần tiếp xúc trên mạng đầu tiên của hai đứa và khởi đầu một cuộc trò chuyện sẽ kéo dài chừng nào chúng tôi còn muốn nói. 

Chúng tôi kể về gia đình mình, hoặc những gì còn lại của một gia đình. Ba má của Lindsay cũng đã ly dị: hai ông bà ở cách nhau hai mươi phút đi xe, và khi còn bé, Lindsay cứ phải qua lại như con thoi giữa hai người. Áo quần vật dụng của cô luôn sẵn sàng trong một túi xách. Thứ Hai, thứ Tư và thứ Sáu, cô ngủ trong phòng của mình ở nhà má. Thứ Ba, thứ Năm và thứ Bảy, cô ngủ trong phòng của mình ở nhà ba. Chủ nhật là ngày bi kịch, vì cô phải chọn lựa.

Cô ấy bảo gu ăn mặc của tôi rất kém, và chê trang phục hẹn hò của tôi: bên ngoài một chiếc sơ-mi in hoa văn hình ngọn lửa kim loại, cổ bẻ cài nút, trong là chiếc áo thun ba lỗ và dưới là quần jeans (tôi xin lỗi). Cô kể tôi nghe về hai anh chàng khác mà cô ấy đang hẹn hò, những người cô có nhắc tới trên mạng, và người giỏi thủ đoạn như Machiavelli cũng phải đỏ mặt trước những phương cách mà tôi rắp tâm phá hoại hai anh chàng này (tôi không xin lỗi). Tôi cũng kể với cô ấy mọi chuyện, kể cả việc tôi sẽ không thể nói về công việc của tôi – công việc mà tôi thậm chí chưa bắt đầu. 

Đúng là tự phụ đến lố bịch, và cô ấy đã làm cho tôi thấy rõ điều đó bằng cách gật đầu một cách nghiêm túc.

Máy dò nói dối

Tôi nói với Lindsay là tôi lo lắng về cuộc kiểm tra sắp tới bằng máy dò nói dối mà việc chứng nhận an ninh đòi hỏi, và cô đề nghị tập dượt với tôi – một kiểu dạo đầu ngớ ngẩn. 

Cái triết lý sống của cô chính là cách tập dượt hoàn hảo: Cho biết những gì bạn muốn, cho biết bạn là ai, không bao giờ xấu hổ. Nếu người khác từ chối bạn, đó là vấn đề của họ. Tôi chưa bao giờ thấy thoải mái khi ở cạnh người khác như thế này, và tôi chưa bao giờ sẵn lòng chịu nghe người khác chỉ trích lỗi lầm của mình như thế này. Tôi thậm chí còn để cho Lindsay chụp ảnh tôi.

Trong đầu tôi chỉ toàn là giọng nói của cô ấy trong lúc tôi lái xe đến khu nhà phức hợp của NSA (National Security Agency – Cơ quan An ninh Quốc gia Hoa Kỳ) có cái tên kỳ cục là Friendship Annex cho cuộc phỏng vấn cuối cùng để chứng nhận an ninh. Tôi thấy mình trong một căn phòng không cửa sổ, bị trói như một con tin vào một chiếc ghế văn phòng rẻ tiền. 

Xung quanh ngực và bụng là những ống đo nhịp thở. Những chiếc kẹp trên đầu ngón tay đo mức hoạt động của điện trên da, vòng đo huyết áp quanh cánh tay đo nhịp tim, và một tấm cảm biến trên chiếc ghế sẽ phát hiện mọi cựa quậy và xê dịch của tôi. Tất cả các thiết bị này – bọc, kẹp, gắn và thắt chặt khắp người tôi – được kết nối với chiếc máy dò nói dối to lớn màu đen nằm trên chiếc bàn trước mặt.

Ngồi sau cái bàn này, trên một chiếc ghế đẹp hơn, là chuyên viên kiểm tra nói dối. Bà ta làm tôi nhớ đến một giáo viên từng dạy tôi – tôi đã dành phần lớn cuộc kiểm tra này để cố nhớ ra tên cô giáo đó, hoặc cố gắng không nhớ. Bà chuyên viên kiểm tra bắt đầu đặt câu hỏi. 

Những câu đầu tiên không cần phải động não: Có phải tên tôi là Edward Snowden không? Có phải 21/06/83 là ngày sinh của tôi không? Rồi tới: Tôi có bao giờ phạm tội nghiêm trọng không? Tôi có bao giờ gặp vấn đề với chuyện cờ bạc không? Tôi có từng gặp vấn đề với rượu hoặc dùng các dược phẩm bất hợp pháp không? Tôi có từng làm nhân viên của một thế lực nước ngoài không? Tôi có bao giờ ủng hộ việc dùng bạo lực lật đổ chính phủ Hoa Kỳ không?

Các câu trả lời duy nhất được chấp nhận đều mang tính nhị phân: “Có” và “Không”. Tôi đã trả lời “Không” rất nhiều, và tiếp tục chờ đợi những câu hỏi mà tôi đã lo sợ. “Tôi có bao giờ lên mạng bài bác năng lực và tính cách của nhân viên quân y ở Fort Benning không?” “Anh trước đây đã tìm kiếm cái gì trên hệ thống mạng của Phòng thí nghiệm Hạt nhân Los Alamos?” Nhưng những câu hỏi đó không hề được nêu ra, và tôi chưa kịp nhận biết thì cuộc kiểm tra đã kết thúc.

Tôi đã đạt tiêu chuẩn một cách xuất sắc.

Theo yêu cầu, tôi phải trả lời tổng cộng ba loạt câu hỏi và cả ba lần tôi đều đạt, vậy có nghĩa là tôi không chỉ đủ điều kiện được cấp chứng nhận TS/SCI, mà tôi còn qua được phần “kiểm tra toàn diện bằng máy dò nói dối” – chứng nhận an ninh cao nhất xứ này.

Tôi đã có người bạn gái tôi yêu và tôi đã thành công như ý.

Tôi lúc đó hai mươi hai tuổi.

Trailer Snowden

 
 
Trailer Snowden

Trailer “Snowden” (2016 – phim lấy cảm hứng về cuộc đời của Edward Snowden). Video: Youtube.

Kỳ 1, kỳ 2, còn tiếp…

(Trích từ sách Bị theo dõi của Edward Snowden)

Nguồn: https://vnexpress.net/tu-truyen-edward-snowden-tinh-ao-yeu-that-ky-ba-4111556.html

Tiếp tục đọc

Sách hay

Nghệ thuật tranh kiếng trong ‘Nhà gia tiên’

Được phát hành

,

Bởi

Theo nhà nghiên cứu Huỳnh Thanh Bình, nghệ thuật tranh kiếng gắn liền với văn hóa thờ tự và nhiều khía cạnh khác trong đời sống và sinh hoạt của nhiều gia đình Nam bộ.

Phim điện ảnh Nhà gia tiên do Huỳnh Lập đạo diễn gần cán mốc 200 tỷ, gây sốt phòng vé thời gian qua tuy nội dung còn gây tranh cãi song được đánh giá cao ở phần tái dựng bối cảnh. Trong đó, chi tiết nhân vật chính Mỹ Tiên (Phương Mỹ Chi) được ông mình, một người coi sóc đền miếu (nghệ sĩ Trung Dân đóng) kể về nghệ thuật làm tranh kiếng để lại ấn tượng.

Để tái hiện nghệ thuật dân gian này trên màn ảnh rộng, đoàn phim đã mời một nghệ nhân từ Long An thực hiện các tác phẩm tranh kiếng, cũng như đến làng nghề Bà Vệ (An Giang) tìm kiếm, phục chế những bức tranh cũ mục nát, bị vứt bỏ.

Chia sẻ với Tri Thức – Znews, Thạc sĩ Văn hóa học, nhà nghiên cứu Huỳnh Thanh Bình, tác giả cuốn sách Tranh dân gian Nam Bộ cho rằng việc tranh kiếng xuất hiện trong phim là một yếu tố không quá bất ngờ. “Bộ phim kể về câu chuyện diễn ra trong một không gian truyền thống với những nội dung phong hóa xưa… mà tranh kiếng là loại công nghệ phẩm ‘trang trí’ không chỉ ở những không gian thờ tự mà cả các không gian sinh hoạt trong nhiều gia đình Nam Bộ”, bà nói.

Sự ra đời và phát triển của tranh kiếng Nam Bộ

Theo nhà nghiên cứu, tranh kiếng có mặt ở cung đình Huế từ thời Minh Mạng – Thiệu Trị, song đó là các sản phẩm mỹ nghệ nhập khẩu. Mãi đầu thế kỷ XX, các di dân Quảng Đông đến lập nghiệp ở vùng Chợ Lớn, mới bắt đầu mở các tiệm kiếng, buôn bán các loại kiếng tráng thủy để soi mặt, lộng khuôn hình, tủ, khung cửa chớp, cửa gió… và các loại tranh kiếng: các bức đại tự và các bức thư họa dùng trong việc khánh chúc tân gia, khai trương, mừng thọ… Tranh kiếng Nam bộ ra đời từ đây.

Đến những năm 1920, nghề vẽ tranh kiếng chuyển địa bàn về Lái Thiêu (Thủ Dầu Một). Sau đó, khoảng những năm 1940-1950, nghề làm tranh kiếng lan tỏa khắp lục tỉnh Nam Kỳ, trụ lại ở Mỹ Tho, Cai Lậy, Gò Công (Tiền Giang ngày nay), Chợ Mới (An Giang), Chợ Trạm (Long An), Tây Ninh… và thâm nhập vào cộng đồng Khmer tạo nên dòng tranh kiếng Khmer Nam bộ ở Trà Vinh và Sóc Trăng…

Tranh kiếng Nam bộ chiếm tỷ lệ lớn là tranh thờ: Trước nhất là tranh thờ Tổ tiên với loại tranh Đại tự, Cửu huyền thất tổ, Sơn thủy (biểu đạt ý nghĩa hiếu đạo của câu ca dao nổi tiếng: Công cha như núi Thái Sơn, nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra), Lão mai (nhằm biểu ý “Cây có cội”), Tre tàn măng mọc (động viên nỗ lực vươn lên của thế hệ hậu bối). Đặc biệt là tranh chân dung của tổ tiên quá vãng.

Thứ hai là tranh thờ các đối tượng thuộc tín ngưỡng dân gian như tranh Ông Địa, Ông Táo, các thần độ mạng… Thứ ba là tranh thờ của các tôn giáo: tranh thờ của Phật giáo như Phật, Bồ Tát, Tổ sư…; tranh thờ của Đạo giáo như Lão Tử cưỡi trâu, Bát Tiên…, tranh thờ của tín đồ Công giáo; tranh “Thiên nhãn” của đạo Cao Đài… Riêng tranh thờ của cộng đồng Khmer Nam bộ cũng như của cộng đồng người Hoa tạo thành một dòng độc đáo có đặc trưng về đề tài cũng như kỹ pháp tạo hình.

Ngoài ra, tranh kiếng trang trí nội ngoại thất, tranh khánh chúc và đặc biệt là loại tranh trang trí xe bán mì, hủ tíu.

“Tranh kiếng là loại tranh vẽ ngược và tô vẽ ở phía sau mặt kiếng, nên tinh hoa nhất trong nghệ thuật này là tài năng vẽ tranh, vờn màu, sắp xếp bố cục chính phụ sao cho có được một bức tranh đúng với mục đích sử dụng của nó và đẹp mắt về mặt mỹ thuật”, tác giả Huỳnh Thanh Bình chia sẻ. Thách thức lớn nhất của người nghệ nhân tranh kiếng là phải tạo nên những mẫu tranh đáp ứng được đa dạng yêu cầu về đề tài, về chủng loại; và cần sở đắc một vốn liếng chữ Hán để thể hiện thành những câu đối, những đại tự, những tấm hoành, tấm biển tương thích cho từng nội dung tranh.

Ở Nam bộ, hầu như tranh kiếng có mặt ở mọi gia đình, thậm chí nơi đình, đền, chùa, miếu. Việc sử dụng tranh kiếng cho nhu cầu thờ tự, trang trí hoặc chúc tụng… đã trở thành tập quán. Chính vì vậy, tranh kiếng chiếm một vị trí quan trọng trong văn hóa vùng đất này.

Nghệ thuật gắn liền với văn hóa thờ tự

Thờ tự tổ tiên là tập tục quan trọng trong đời sống văn hóa của xứ ta. Nơi thờ tự tổ tiên theo truyền thống là không gian tâm linh chiếm vị trí trung tâm trong mỗi ngôi nhà. Theo đó, việc trang nghiêm nơi thờ tự tổ tiên luôn được coi trọng. Theo tác giả sách Tranh dân gian Nam Bộ, từ cuối thế kỷ 19 đến nay, theo sự phát triển của tranh kiếng, các bộ tranh thờ tổ tiên vẽ trên kiếng ra đời và dần dần thay thế loại tranh thờ tổ tiên ở dạng bích họa hoặc tranh thờ cẩn ốc xà cừ hay các bức chạm gỗ sơn son thiếp vàng hay sơn then thiếp vàng.

“Từ bấy đến nay, tranh thờ tổ tiên vẽ trên kiếng đã không ngừng canh cải, tạo tác nên nhiều loại khác nhau”, bà Huỳnh Thanh Bình cho hay. Có loại chỉ là những bức đại tự, có loại chỉ là “bài vị” với dòng chữ Cửu Huyền thất tổ, đặc biệt là những bộ tranh vẽ cảnh sơn thủy hoặc có loại phát triển từ bộ tranh Tứ thời Mai-Lan-Cúc-Trúc

nha gia tien anh 4

Nhà nghiên cứu, tác giả Huỳnh Thanh Bình với tác phẩm Tranh dân gian Nam Bộ. Ảnh: Quỳnh My.

Cửu huyền thất tổ – bức tranh kiếng đầu tiên xuất hiện trong Nhà gia tiên – là một kiểu loại của bộ tranh thờ tổ tiên thuộc loại tranh đại tự, với dòng chữ “Cửu Huyền thất tổ”. Loại tranh này phổ biến ở miền Tây Nam Bộ, đặc biệt là các cộng đồng theo đạo Bửu Sơn Kỳ Hương, Tứ Ân Hiếu Nghĩa và Phật giáo Hòa Hảo và cả cộng đồng tín đồ đạo Cao Đài Tây Ninh.

Ở loại tranh này thì mỗi bộ gồm năm tấm ghép lại: Tấm biển nằm trên cùng, ghi tên tộc họ: “Nguyễn phủ đường”, “Lê phủ đường”…, hay “Đức lưu phương” hoặc “Phước Lộc Thọ”. Bức chính nằm giữa tranh, ghi bốn chữ Cửu huyền thất tổ và được trang trí bằng đồ hình tứ linh.

Bao quanh tấm tranh chính là bốn tấm tranh khác: bức thượng thổ ở phía trên (vẽ hình cuốn thư, hay năm sản xuất); bức hạ thổ ghép dưới đáy (thường trang trí hoa-điểu hay mâm ngũ quả) và đôi liễn, đặt dọc hai bên tấm chính, nội dung tôn vinh công đức của cha mẹ, tổ tiên.

Ngoài ra còn có bộ tranh thờ tổ tiên ba bức hay giản tiện hơn, loại tranh kiếng thờ tổ tiên này được thu gọn thành một bức duy nhất, đơn giản với chữ “Cửu Huyền Thất Tổ” ở chính giữa; hai bên là hai câu đối:

“Tưởng nhớ Phật như ăn cơm bữa,

Vọng Cửu Huyền sớm tối mới mầu”.

Hay “Kính cửu huyền thiên niên bất tận

Trọng thất tổ nội ngoại tương đồng”.

Loại tranh thờ Cửu huyền thất tổ còn thấy trong bộ ba bức chín tròng với bức chính ở giữa từng chữ Cửu huyền thất tổ được thể hiện trong những ô tròn ở cả dạng thức Hán tự lẫn quốc ngữ trên nền sơn thủy hay dọc theo cội lão mai…

Ngày nay, tranh kiếng bị các loại tranh công nghiệp cạnh tranh. Song theo nhà nghiên cứu Huỳnh Thanh Bình, tranh kiếng vẽ thủ công vẫn được công chúng hâm mộ. Đây đó, nghề vẽ tranh kiếng vẫn còn tồn tại; thậm chí có nơi phát triển có quy mô hơn trước, và tiếp thu các kỹ thuật in lụa, in 3D…

Tác giả Huỳnh Thanh Bình sinh năm 1985, hiện công tác tại Bảo tàng TP.HCM. Bà từng xuất bản một số tác phẩm như Tranh kiếng Nam Bộ (2013); Biểu tượng thần thoại về chư thiên và linh vật Phật giáo (2018, Tái bản 2024); Tranh tường Khmer Nam Bộ (2020); Quy pháp đồ tượng Hindu và Phật giáo Ấn Độ (2021); Tranh dân gian Nam Bộ (2024).

Nguồn: https://znews.vn/nghe-thuat-tranh-kieng-trong-nha-gia-tien-post1535551.html

Tiếp tục đọc

Sách hay

Tăng cường trí nhớ, phòng bệnh Alzeimer

Được phát hành

,

Bởi

“Tăng cường trí nhớ, phòng bệnh Alzheimer” của Tiến sĩ Y khoa Richard Restak là một tác phẩm toàn diện, khám phá cách trí nhớ hoạt động và cách tối ưu hóa khả năng ghi nhớ.

Phát triển một trí nhớ siêu việt giúp tăng cường sự chú ý, tập trung, khả năng trừu tượng hóa, gọi tên, hình dung không gian, khả năng sử dụng lời nói, ngôn ngữ và tiếp thu từ.

Những lo lắng về trí nhớ phổ biến đến mức nào?

Có nhiều lý do để quan tâm đến trí nhớ của bạn. Hãy xem xét những điều này: phát triển một trí nhớ siêu việt giúp tăng cường sự chú ý, tập trung, khả năng trừu tượng hóa, gọi tên, hình dung không gian, khả năng sử dụng lời nói, ngôn ngữ và tiếp thu từ. Nói ngắn gọn, trí nhớ chính là chìa khóa cho việc tăng cường trí não.

Ở Mỹ ngày nay, tất cả những người trên 50 tuổi đều đang sống trong nỗi sợ hãi mang tên Big A – bệnh Alzheimer. Các cuộc gặp gỡ nho nhỏ (bữa tối, tiệc cocktail, v.v.) mang bầu không khí như một phân đoạn từ chương trình đố vui hằng tuần “Chờ đã… Đừng nói là” của đài NPR. Đó là chương trình mà các khách mời sẽ ganh đua với nhau trong những cuộc thi căng thẳng để trở thành người đầu tiên nghĩ ra tên của những thứ như diễn viên đóng một vai nào đó trong loạt phim truyền hình ngắn mới nhất mà mọi người đang say mê theo dõi.

Gần như chắc chắn là ai đó sẽ lấy điện thoại di động ra để kiểm tra độ chính xác của người trả lời đầu tiên. Nhanh, nhanh hơn nữa, nhanh nhất kẻo người khác nghi ngờ bạn đang có những triệu chứng ban đầu của Big A.

Tri nho anh 1

Trí nhớ là một phần vô cùng quan trọng của con người. Ảnh: Nativespeaker.

Mặc dù bệnh Alzheimer không phổ biến như nhiều người vẫn lo sợ, nhưng người ta đang ngày càng bày tỏ lo lắng về chứng mất trí nhớ mà họ cảm nhận được với bạn bè của mình. Chúng cũng là những lời than thở phổ biến nhất mà những người trên 55 tuổi chia sẻ với bác sĩ của họ.

Những lo lắng về trí nhớ như vậy thường phi lý và khơi dậy sự lo lắng không cần thiết. Sự lo lắng phổ biến này đã góp phần tạo ra một mối quan ngại rộng rãi về trí nhớ và các dấu hiệu suy giảm trí nhớ. Một trong những lý do của sự hoảng loạn này là sự nhầm lẫn trong tư duy của nhiều người về cách chúng ta hình thành ký ức.

Hãy cố gắng nhớ lại một chuyện gì đó đã xảy ra với bạn vào đầu ngày hôm nay. Nó không nhất thiết phải là một chuyện đặc biệt – bất kỳ sự kiện thông thường nào cũng được. Giờ hãy xem ký ức đó đã hình thành như thế nào.

Theo yêu cầu của tôi, bạn đã truy xuất ký ức về một chuyện gì đó mà có lẽ bạn sẽ không nghĩ tới nếu tôi không thúc giục bạn nhớ lại nó và bạn không nỗ lực để truy xuất nó.

Về bản chất, trí nhớ là trải nghiệm lại một chuyện gì đó trong quá khứ dưới dạng một hồi ức. Về mặt hoạt động, ký ức là sản phẩm cuối cùng của những nỗ lực của chúng ta trong hiện tại nhằm truy xuất những thông tin được lưu trữ trong não mình.

Ký ức – tương tự những giấc mơ và hành động tưởng tượng – khác nhau tùy theo mỗi người. Ký ức của tôi khác biệt rõ rệt với ký ức của bạn vì chúng dựa trên trải nghiệm sống cá nhân của chúng ta.

Ký ức cũng khác với hình ảnh hoặc video về các sự kiện trong quá khứ. Mặc dù các phiên bản dựa trên công nghệ này của quá khứ có thể đóng vai trò là công cụ kích thích trí nhớ, nhưng bản thân chúng không phải là ký ức.

Nguồn: https://znews.vn/tai-sao-ban-nen-quan-tam-den-tri-nho-cua-minh-post1535566.html

Tiếp tục đọc

Sách hay

Vương miện xanh

Được phát hành

,

Bởi

Tập sách là hành trình từ hậu trường sân khấu các cuộc thi người đẹp, nơi người thắng cuộc được yêu quý nhưng cũng hứng chịu các phán xét khắt khe của công chúng, đến các dự án xanh của Hoa hậu Môi trường Thế giới Nguyễn Thanh Hà.

Hai năm nhìn lại, tôi tự hỏi về bản thân, về phiên bản khác của chính mình giữa có và không có vương miện, giữa những gì tôi đạt được và đánh mất.

Năm 2022, tôi bước lên bục cao sân khấu Nhà hát Thành phố Hồ Chí Minh đăng quang Hoa hậu Môi trường Việt Nam.

Năm 2023, tôi tiếp tục trở thành người Việt Nam đầu tiên chinh phục vương miện Miss Eco International 2023 (Hoa hậu Môi trường Thế giới) tại Cairo, Ai Cập giữa những phấn khích và xúc động.

Chiếc vương miện đã thay đổi tôi. Từ một cô bé vô tư trong chiếc “tổ kén” gia đình nuôi dưỡng gần 20 năm qua, nay tôi bước ra thế giới rộng lớn và choáng ngợp với những điều không thể ngờ đến. Thế giới đã “dạy” tôi lớn lên, trước những vô lo, niềm vui, nỗi buồn, cảm xúc của tuổi vừa rời ghế nhà trường.

Nhiệm kỳ hoa hậu của tôi đã kết thúc, nhưng tôi vẫn tiếp tục sứ mệnh trên con đường đã chọn, đó là tình yêu, là trái tim, là thanh xuân, là giá trị sống.

Hai năm nhìn lại, tôi tự hỏi về bản thân, về phiên bản khác của chính mình giữa có và không có vương miện, giữa những gì tôi đạt được và đánh mất. Thế giới đó, có gì ở lại cùng tôi? Có gì đã khiến tôi dũng cảm đi tiếp trong khoảng thời gian đầy khó khăn đó?

Hoa hau anh 1

Hoa hậu môi trường thế giới 2023 Nguyễn Thanh Hà. Ảnh: Vietnam.vn.

Một mình trên sân khấu

Ngay khi vừa đạt cột mốc “đủ tuổi”, tôi lập tức đăng ký cuộc thi Hoa hậu Môi trường Việt Nam. Lúc ấy, tôi chỉ nghĩ rằng, phải thực hiện ước mơ của mình ngay khi có cơ hội. Ước mơ làm hoa hậu? Không hẳn! Đó là ước mơ được làm gì đó, thật cụ thể, thật thiết thực cho môi trường sống này, cho hành tinh này.

Nếu trở thành hoa hậu, tôi sẽ có ưu thế hơn, có thể xuất hiện trước nhiều người để bày tỏ những vấn đề về môi trường, đánh động sự quan tâm của nhiều người hơn. Nghĩ là làm, thật may mắn, tôi đã thành công và đăng quang khi lần đầu thử sức ở một đấu trường sắc đẹp mà mục tiêu không phải để trở thành người đẹp được ca ngợi hay được công nhận về nhan sắc. Tôi chỉ muốn nhắm tới sứ mệnh vì môi trường như chính danh hiệu mà cuộc thi đã trao.

Tôi bỗng nhớ đến câu nói trong Nhà Giả Kim: “Khi bạn thực sự mong muốn một điều gì, cả vũ trụ sẽ hợp lại giúp bạn đạt được nó”. Phải chăng, tôi thành công vì tôi khao khát điều đó mãnh liệt?

Ngay từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường, tôi đã nhiều lần tự đặt câu hỏi cho bản thân: Là một người trẻ lớn lên trong điều kiện sống đầy đủ, được ăn ngon mặc đẹp và có nhiều cơ hội học tập hơn thế hệ ông bà, ba mẹ ngày xưa, liệu tôi có thể làm ngơ trước những mối đe dọa đang rình rập môi trường sống của chúng ta như rác thải, ô nhiễm, hạn mặn, lũ lụt, phá rừng hay hiệu ứng nhà kính không? Chính vì vậy, tôi đã quyết định tham gia cuộc thi Hoa hậu Môi trường. Hai chữ “môi trường” trong danh hiệu chính là nguồn sức mạnh và động lực để tôi hành động.

Ban đầu, tôi cũng mang trong mình rất nhiều lo ngại: Liệu mình có đủ khả năng không? Liệu có thể vượt qua những thí sinh tài năng khác? Tuy nhiên, tôi nhận ra, niềm khao khát mạnh mẽ muốn thử thách bản thân và tìm kiếm những cơ hội mới để trưởng thành còn lớn hơn. Điều thôi thúc tôi tham gia không chỉ là mong muốn thể hiện bản thân, mà còn ở khát khao được lan tỏa những giá trị tích cực về bảo vệ môi trường đến cộng đồng.

Nguồn: https://znews.vn/chiec-vuong-mien-thay-doi-cuoc-doi-hoa-hau-moi-truong-the-gioi-post1535563.html

Tiếp tục đọc

Xu hướng