Connect with us

Sách hay

‘Tranh Van Gogh mua để đốt’ thách thức độc giả?

Được phát hành

,

Một doanh nhân Việt đã mua lại bức tranh với giá gấp đôi với lời hứa: nếu đến một ngày bức tranh không còn nghĩa lý gì nữa thì hãy đốt nó. Và ngày đó đã đến, anh phải đốt.

Tranh Van Gogh mua để đốt là tác phẩm mới nhất của Hồ Anh Thái, một lần nữa đã chứng tỏ được tay viết tài hoa, độc đáo từ việc đặt tên sách, xây dựng nội dung sách cho đến cách kể chuyện đầy cuốn hút.

Bức tranh xấu số nhất

Bức họa Chân dung bác sĩ Gachet được vẽ khi Van Gogh đang ở trong thời kỳ khó khăn nhất. Tiết trời ngày càng lạnh và sức chịu đựng của ông càng kiệt cùng. Không biết rằng chỉ vài tháng nữa thôi, Van Gogh sẽ trút hơi thở cuối cùng, ông vẽ bức họa này để cảm ơn bác sĩ Gachet, người đã tận tình điều trị cho ông.

Nhưng tiếc thay, tranh của ông trong mắt người đương thời không được đánh giá là đẹp. Những đường gân đường vẩy ngoằn ngoèo trông như trẻ con vẽ. Vị bác sĩ vì lịch sự nên cũng nhận tranh nhưng bản thân ông và cả vợ con đều chê tranh xấu.

Hình ông bác sĩ trong tranh đã chẳng những không giống người thật mà lại còn nhăn nheo, ốm yếu hơn cả người đã vẽ nó. Và quan trọng hơn cả, bức tranh chao ôi sao mà cô độc đến thế, hay đó là con mắt nhìn đời của vị họa sĩ tài hoa nhưng không được công nhận?

Bức họa Chân dung bác sĩ Gachet của Van Gogh.

Bức họa Chân dung bác sĩ Gachet của Van Gogh.

Bức tranh được mang về, sau nhiều tháng quay mặt vào tường, cuối cùng đến một hôm nào đó, nó đã thấy mình được che trên nóc chuồng gà.

Tranh của Van Gogh vốn không hề bán được một bức nào khi ông còn sống, nhưng bảy năm sau khi qua đời, giới nghệ thuật mới bắt đầu đổ xô đi mua tranh của ông.

Những bức tranh nổi gân nổi vẩy, những bức tự hoa, những bức vẽ hoa hướng dương… 100 năm sau tất cả đều được đấu giá hàng chục triệu đô. Và bức Chân dung bác sĩ Gachet mang che chuồng gà năm nào cũng được lục tìm bán lại, giờ đây thuộc về một ông tỷ phú Nhật với giá 82,5 triệu đô la.

Những tưởng số phận nó sẽ được yên vị trong khung gỗ trên bức tường trắng, nhưng giờ đây nó lại sắp nằm trên đống lửa bởi vị tỷ phú kia có ước nguyện rằng khi ông chết đi, bức tranh sẽ được đốt theo. Giới nghệ thuật cuống cuồng lên khi một tác phẩm độc nhất vô nhị của thời đại sắp sửa biến mất.

Một doanh nhân Việt đã lặn lội từ châu Âu sang Nhật Bản, đàm phán và nhận thử thách với vị tỷ phú nọ để mua được bức tranh Chân dung bác sĩ Gachet với giá gấp đôi với lời hứa: nếu đến một ngày bức tranh không còn nghĩa lý gì nữa thì hãy đốt nó. Và ngày đó đã đến, vị doanh nhân không còn cách nào khác là phải đem đốt bức tranh.

Đốt. Cháy thành tro. Thêm lần nữa.

Những mảnh ghép cuộc đời

Chân dung bác sĩ Gachet là bức tranh nhỏ, Hồ Anh Thái trong tác phẩm Mua tranh Van Gogh để đốt muốn bàn đến khung cảnh to hơn: bức tranh cuộc đời. Xoay quanh chuỗi sự việc mua tranh – đốt tranh – cứu tranh, những mảnh đời cứ thế hiện lên như những mảnh ghép khác nhau của bức tranh hàng trăm, hàng nghìn mảnh.

Tiểu thuyết Tranh Van Gogh mua để đốt của nhà văn Hồ Anh Thái.

Tiểu thuyết Tranh Van Gogh mua để đốt của nhà văn Hồ Anh Thái.

Vị tỷ phú Nhật giàu có nhưng bị cho là gàn dở khi lũ con cháu trong nhà chỉ nhăm nhe đến khối tài sản khổng lồ của ông. Không những đốt tranh, ông còn mở chai rượu đắt tiền đổ xuống bể cá như để chọc tức gia đình.

Ông doanh nhân Việt sau nhiều năm bôn ba trên đất Đông Âu giờ đây về Việt Nam lập nghiệp và trở thành một trong những người giàu có nhất cả nước, cả châu lục. Dù lúc nào cũng lẩn như trạch trong mỗi sự kiện nhưng tập đoàn có hoạt động hay có biến gì, ông cũng nắm rõ như lòng bàn tay.

Anh giám đốc truyền thông xuất thân từ vị trí tổng biên tập của một tờ báo lớn, giờ chuyển sang làm cho tập đoàn to nhất nhì Việt Nam. Tâm trí anh vẫn luôn dằn vặt vì không cứu được người trong cơn thác lũ, giờ đây anh quyết tâm cứu bức tranh sắp bị đốt thành tro bụi.

Một cô diễn viên với gương mặt như hoa nhưng không đọc được kịch bản bởi cứ nhìn thấy chữ là đau đầu. Nhưng khi đọc những trang giấy trắng thì cô lại vanh vách đọc ra những câu chuyện. Các bức tranh cô vẽ cũng toàn là một màu trắng xóa.

Rồi một loạt những tuyến nhân vật to nhỏ kéo theo, một phó tổng biên tập xảo trá, người lái xe háo sắc, chú cần vụ lúc nào cũng oang oang một bài hát nhảm nhí, chị bếp ưa tám chuyện… Tất cả, tất cả đều là những mảnh ghép cần thiết cho bức tranh cuộc đời hoàn chỉnh.

Trò chơi khăm giữa những chuyện bi hài

Tranh Van Gogh mua để đốt bên cạnh chủ đề mới lạ thì còn được hấp dẫn bởi chính cách xây dựng cốt truyện tài hoa của tác giả. Đánh lạc hướng độc giả bằng lối kể hóm hỉnh, chỉ trong một cái chớp mắt, Hồ Anh Thái đổi ngữ điệu và để họ rơi vào cái hố đầy bi kịch. Chính hai sắc thái Bi – Hài xen kẽ, bổ sung cho nhau đã mang đến cảm giác như bị chơi khăm, vừa oán trách lại vừa khâm phục của người đọc.

Khi bàn đến Hài, Hồ Anh Thái nhắc đến những trò tầm thường, giả dối, đỉnh cao là phân cảnh đặt tên tranh cho những bức tranh trắng xóa. Để chứng tỏ sự uyên thâm với khiếu nghệ thuật độc đáo của mình với vị sếp tổng của tập đoàn giàu có, không ít người đã vô tình bộc lộ cái sự rỗng tuếch bên trong, màu mè bên ngoài của mình.

Tranh minh họa nhà văn Hồ Anh Thái của họa sĩ Đỗ Hoàng Tường.

Tranh minh họa nhà văn Hồ Anh Thái của họa sĩ Đỗ Hoàng Tường.

Nhưng ở phạm trù Bi, ông kể lại câu chuyện người kỹ sư đầy hoài bão và mơ ước, chăm chỉ học hành ở nước ngoài với khát vọng sáng chế ra đầu máy tàu hỏa hiện đại cho đất nước. Tiếc thay, những người đứng đầu đâu có biết dùng nhân tài, họ chuyển anh hết từ chỗ này sang chỗ khác, từ thợ máy dầu mỡ sang giáo viên dạy nghề, để rồi sống mòn với giấc mơ của mình.

Đã từng có câu hỏi: Việc nghĩ ra một bài toán vô cùng khó và việc giải bài toán đó, việc nào khó hơn? Giống như việc nhà văn Hồ Anh Thái đã vẽ nên bức tranh sinh động về một xã hội đầy bi hài trong Tranh Van Gogh mua để đốt, rồi cắt ra thành nghìn mảnh, xáo trộn rối tung lên và việc độc giả ngồi tỉ mẩn xếp lại từng mảnh ghép một, việc nào mang đến ấn tượng sâu sắc hơn?

Câu trả lời thuộc về bạn sau khi gấp lại cuốn sách này.

Nguồn: Thu Hoài (Zing)

Tiếp tục đọc
Nhấn vào đây để bình luận

You must be logged in to post a comment Login

Leave a Reply

Kỹ năng

15 câu quote truyền cảm hứng viết lách tạo động lực cho bạn trong năm mới

Được phát hành

,

Bởi

Đầu năm 2019, hãy “bỏ túi” những câu nói truyền cảm hứng viết lách dưới đây để viết tích cực hơn mỗi ngày bạn nhé!

Không có lời khuyên nào hữu dụng bằng chính lời khuyên từ những người đang cầm bút và kiếm tiền hay thành danh từ nghề viết. Hãy đọc những câu quote truyền cảm hứng viết lách dưới đây để cố gắng viết và hoàn thiện kỹ năng viết mỗi ngày bạn nhé! Bạn chỉ có thể chạm đến thành công khi hành động, hãy nhanh tay lên thôi, thời gian không đợi một ai và chúng tôi sẽ đồng hành và chắp cánh cho bạn.

1. “Văn chương không phải là môn trượt tuyết hay trượt băng nghê thuật. Mẹ của bạn sẽ không biến bạn thành nhà văn. Lời khuyên của tôi cho bất kỳ người trẻ nào muốn trở thành nhà văn là: hãy rời khỏi nhà”. – Nhà văn và tiểu thuyết gia du lịch nổi tiếng người Mỹ Paul Theroux.

2. “Tôi muốn dành lời khuyên cho những ai đam mê sự nghiệp văn chương rằng trước khi phát triển tài năng của họ thì họ phải thật khôn ngoan phát triển tài năng một cách “ẩn dật” trước đã”. – Nữ nhà văn xuất sắc người Mỹ, mẹ đẻ của siêu phẩm “Giết con chim nhại” Harper Lee.

3. “Nếu viết trở nên khó khăn, đó là bởi nó khó. Viết là một trong những việc khó khăn nhất mà con người có thể làm”. – Nhà văn, biên tập viên, nhà phê bình văn học Mỹ William Zinsser.

4. “Đối với tôi, điều tuyệt vời nhất không phải là viết về cái gì mà là thưởng thức thứ âm nhạc được tạo ra từ chữ”. – Nhà văn Mỹ chuyên viết truyện ngắn, tiểu thuyết, kịch và văn học phi hư cấu Truman Capote.

5. “Viết ngay cả khi bạn không muốn, không giống như lúc bạn viết hằng ngày và thậm chí viết một bản nháp tồi cũng không phải là điều tệ hại nhất”. – Agatha Christie – nữ nhà văn trinh thám nổi tiếng của Anh.

6. “Ngày mai có thể là ngày tận thế nhưng hôm nay là một ngày đẹp trời để viết và trong một ngày như thế thì không có vấn đề gì nghiêm trọng xảy ra cả”. – Nhà văn Neil Gaiman.

Neil Gaiman là một tác giả đa tài, được mệnh danh là “ngôi sao nhạc rock” của văn học thiếu nhi thế giới. Độc giả Việt Nam biết đến Neil Gaiman chủ yếu qua hai tác phẩm lớn là Coraline và Câu chuyện nghĩa địa, tuy nhiên ông còn có một danh sách dài những tuyệt tác khác. Những trích dẫn hay trong truyện của Neil Gaiman đã trở thành “chân lý sống” của đông đảo công chúng yêu văn học và viết lách. Nguồn ảnh: internet.

7. “Viết văn là một hành trình khám phá mà bạn đi từ con số không và học được mọi thứ trên quãng đường mà bạn đã đi được”. – E. L. Doctorow – nhà tiểu thuyết lịch sử xuất sắc của Mỹ.

8. “Bạn phải say sưa viết thì thực tế mới không huỷ hoại được bạn”. – Ray Bradbury – nhà văn chuyên về sáng tác các tác phẩm kinh dị, khoa học viễn tưởng, và bí ẩn người Mỹ.

9. “Trực giác của bạn biết nên viết điều gì, vậy nên hãy cầm bút lên.” – Ray Bradbury.

10. “Lời khuyên tốt nhất về nghề viết mà tôi từng được nhận là hãy viết một cách nghiêm túc bởi vì để làm nó thật tốt thì rất tốn thời gian.” – Tiểu thuyết gia người Mỹ David Suterson.

11. “Không đau đớn nào lớn hơn việc mang trong mình một câu chuyện chưa kể”. – Nữ nhà thơ, tác giả viết hồi ký, diễn viên người Mỹ Maya Angelou.

12. “Điều giá trị nhất của tất cả các cây viết tài năng là không bao giờ sử dụng hai từ khi chỉ cần một từ đã có thể diễn tả được ý muốn truyền tải”. – Vị tổng thống thứ ba của Mỹ Thomas Jefferson.

“Trực giác của bạn biết nên viết điều gì, vậy nên hãy cầm bút lên.” – Ray Bradbury. Ảnh minh họa. Nguồn: internet.

13. “Điều quan trọng không phải là chúng ta viết gì mà là chúng ta viết thế nào, và theo tôi, nhà văn hiện đại trước hết phải là một người phiêu lưu, sẵn sàng đón nhận những thử thách và sẵn sàng tạo ra những điều mới mẻ nếu cần thiết. Nói một cách khác, họ phải viết điên cuồng”. – Nhà văn và nhà thơ xứ Ireland James Joyce.

14. “Tôi có thể thoát khỏi mọi thứ khi viết: nỗi muộn phiền biến mất và lòng dũng cảm tái sinh”. – Nữ nhà văn và tác giả hồi ký người Đức gốc Do Thái Anne Frank.

15. “Chúng ta đều là những người thợ học việc trong nghề viết – nơi mà không ai trở thành bậc thầy”. – Tiểu thuyết gia nhà báo nổi tiếng người Mỹ Ernest Hemingway.

Chúc bạn luôn dạt dào cảm hứng để viết chăm chỉ mỗi ngày trong năm 2019!

 

Tiếp tục đọc

Sách hay

Những điều kỳ diệu ‘Phía sau cánh cửa’

Được phát hành

,

Bởi

“Phía sau cánh cửa” là câu chuyện về cuộc phiêu lưu chớp nhoáng của Nhóc Xíu và Răng Thỏ trong cửa hàng bán đồ cổ của một ông lão bí ẩn.

Ở khu phố nhỏ nơi hai đứa trẻ Răng Thỏ và Nhóc Xíu sinh sống, có một cửa hàng đồ cổ luôn khép hờ, rất bí ẩn. Hai đứa trẻ đều chưa từng nhìn thấy hình dáng ông lão chủ cửa hàng, nên rất tò mò.

Cuốn sách Phía sau cánh cửa.

Cuốn sách Phía sau cánh cửa.

Vào một buổi trưa đi học về, Răng Thỏ bất ngờ thấy cánh cửa của cửa hàng lần đầu tiên mở rộng. Răng Thỏ nhẹ nhàng bước vào. Đúng lúc đó, Nhóc Xíu đi qua.

Nhóc Xíu luôn nghĩ rằng đây chính là sào huyệt của bọn cướp, nên khi thấy chị Răng Thỏ bước vào trong cửa hàng đồ cổ, em đã tưởng tượng ra muôn vàn chuyện nguy hiểm, và chạy ào đến để “cứu” Răng Thỏ khỏi nguy hiểm.

Bước qua cánh cửa lúc nào cũng khép ấy, một thế giới thật lạ lùng đã mở ra trước mắt các bạn nhỏ.

Bắt đầu từ sự xuất hiện của chú mèo đen tên Mun khiến Nhóc Xíu sợ chết khiếp, đến con búp bê cũ gợi lại nỗi sợ hãi ám ảnh từ tuổi bé xíu của Răng Thỏ, cùng cụ già râu tóc bạc phơ khiến hai đứa trẻ đi từ bất ngờ này sang bất ngờ khác.

Buổi gặp gỡ của hai bạn nhỏ với cụ già trong cửa hàng, có khu vườn phía sau xanh ngát đã tạo nên một buổi nói chuyện cởi mở thân tình. Buổi gặp gỡ ấy khiến một người già và hai đứa trẻ có thể thì thầm kể cho nhau về những nỗi sợ hãi, nỗi buồn bã sâu xa.

Nhóc Xíu tâm sự về nỗi sợ mèo từ bé của em, hay Răng Thỏ cũng kể chuyện mình sợ búp bê ra sao. Và cụ già lại tỉ tê về nỗi cô đơn của mình, từ ngày vợ ông mất, và con trai cũng đi làm xa.

Phần minh họa sinh động, đáng yêu của Phía sau cánh cửa .

Phần minh họa sinh động, đáng yêu của Phía sau cánh cửa .

Giữa khu vườn xanh êm dịu ấy, Nhóc Xíu nhờ có chú mèo tên “Cậu Mun”, đã nhận ra rằng hóa ra các bạn mèo cũng dễ thương lắm.

Răng Thỏ nhận được sự khích lệ của Nhóc Xíu và cụ già, do đó trải qua một cuộc đấu tranh tâm lý gay go, để quyết định đối diện với nỗi sợ hãi con búp bê cũ kỹ của mình.

Buổi gặp gỡ ngắn ngủi ấy đã để lại những dư vị tuyệt đẹp trong tâm hồn hai cô gái bé nhỏ. Từ đó hai bé không còn cảm giác sợ hãi nữa mà có thể thoải mái bước vào khu vườn màu xanh ấy, cùng vui chơi nói chuyện với ông lão.

Bằng những cảm xúc trong sáng, ngây thơ của mình, hai cô bé cũng đã gieo vào lòng ông lão những cảm xúc đẹp đẽ, tươi vui, giúp ông xoa dịu nỗi cô đơn tuổi già.

Câu chuyện được viết bởi tác giả Ngọc Linh với ngôn ngữ vừa hóm hỉnh, đáng yêu vừa sâu sắc, ý nhị. Cách xây dựng cá tính nhân vật, cũng như những tình tiết trong câu chuyện cũng được khắc họa rõ nét, kịch tính, kích thích trí tò mò, tưởng tượng của trẻ.

Phía sau cánh cửa thuộc thể loại truyện đồ họa cho thiếu nhi. Thể loại truyện này luôn có sự kết hợp logic giữa lời viết và tranh minh họa, khiến cho câu chuyện của cuốn sách trở nên đa sắc màu và hấp dẫn với độc giả nhí.

Nguồn: Phong Linh (Zing)

Tiếp tục đọc

Sách hay

Phải chăng cuộc đời là một vở hài kịch?

Được phát hành

,

Bởi

Đối diện với những dối trá, lọc lừa, mưu toan và ích kỷ, ta tự hỏi nhiều kẻ đang sống hay chỉ cố gồng mình lên để hoàn thành một vai diễn không thù lao.

Sau một ngày dài, có những người mãn nguyện nở nụ cười trên môi, thoải mái chìm sâu vào giấc ngủ không mộng mị. Lại có kẻ đối diện với chính mình bằng gương mặt âu sầu, mệt mỏi, để rồi nửa đêm bị đánh thức bởi cơn ác mộng. Tại sao giữa họ có sự khác biệt? Bởi không phải tất cả mọi người đều dùng một cách giống nhau để đối xử với cuộc đời này.

Có những người sống một cách tự nhiên, bản năng không toan tính. Lại có kẻ coi đời sống là một sân khấu lớn, nếu chiều lòng được thiên hạ, ắt hẳn sẽ thu được món hời. Thế nên, lượm lặt hết những hỉ, nộ, ái, ố của một kiếp người bình thường cũng có nhiều điều khiến ta phải suy ngẫm.

Tập truyện ngắn Sa lan đỏ bãi xanh của nhà văn Văn Thành Lê được viết nên từ câu chuyện của những kiếp người bình thường, bình thường nhưng không bình dị.

Mười hai truyện ngắn tựa như 12 mảnh ghép khác nhau của cuộc sống, sẽ cho độc giả những chiêm nghiệm riêng, để từ đó mỗi người trong chúng ta hiểu hơn về chính mình.

Khi cuộc đời biết thành sân khấu lớn

Sách Sa lan đỏ bãi xanh.

Phần lớn các truyện ngắn trong Sa lan đỏ bãi xanh đều có chất giễu nhại và châm biếm. Đó là những tác phẩm mà khi đi đến hồi kết người đọc sẽ muốn tặng cho nhân vật một cái nhếch môi.

Có những kẻ cả đời chỉ dám “diễn” chứ không hề sống thật, mải miết chạy theo dư luận để nhận được những điều giả dối, vài cái danh hão không hơn, không kém.

Đó là Can, một sếp lớn trong truyện ngắn Hạ huyệt an toàn. Tác giả đã giới thiệu Can với bạn đọc bằng đám tang của chính hắn ta. Phút giây tiễn biệt, âm dương chia lìa cũng chính là lúc những câu chuyện về người đã khuất được nhắc đến nhiều nhất, rành mạch và không giấu giếm. Người chết rồi thì đâu còn quyền lực, thế nên chẳng ai phải sợ.

Can, kẻ đã đưa chân vào chốn quan trường bằng mánh khóe và lừa lọc, chắc hẳn sẽ mong một ngày được “hạ cánh an toàn”. Phải chăng, cái chết chính là một phương án an toàn dành cho hắn?

Văn Thành Lê đưa người đọc đến một đám tang bất thường, nơi mà bà quả phụ bình thản không tỏ chút đau lòng. Một gia đình yên ấm mà xưa nay thiên hạ vẫn thấy hóa ra chỉ là một thứ vỏ bọc để nhân vật chính nhẹ bước trên đường quan lộ. Gia đình, tình nghĩa vợ chồng, tất cả những thứ thiêng liêng ấy đã bị nhân vật chính vứt bỏ để đổi lấy những phút giây đắm đuối ngoài luồng.

Yêu nghệ thuật là một điều đáng trân trọng, nhưng không phải ai cũng có thể làm thơ hay trở thành một nhà thơ. Khi tài năng có hạn, những kẻ háo danh và cuồng tín sẽ tìm “cửa sau” để luồn lánh.

Không cần biết thế nào là vần điệu, tứ thơ hay hình tượng nghệ thuật, chỉ cần một tờ giấy chứng nhận vô hồn cũng đủ để nhà thơ “vô duyên” với thi ca diễn nốt vai của mình trong truyện ngắn Nhà thơ cấp nước.

Mặc cho đời lừa dối, hãy cứ hồn nhiên tin vào điều thiện

Đằng sau những mưu toan và mánh khóe được miêu tả bằng ngòi bút châm biếm đầy hài hước, nhà văn Văn Thành Lê vẫn tin vào lòng tốt của con người, tin vào cái thiện.

Mầm mống của sự lương thiện dù nhỏ nhoi đến đâu, một khi đã được gieo lên trong tâm hồn, nó sẽ mang lại cho chúng ta sức mạnh để chống lại những thứ xấu xa.

Tác giả Văn Thành Lê.

Tác giả Văn Thành Lê.

Cổ nhân có câu: “Nhân chi sợ, tính bản thiện”. Con người sinh ra đều mang trong mình mầm thiện và muốn được sống lương thiện. Sâu thẳm bên trong những con người đã dùng sự dối trá, lọc lừa để đối diện với cuộc đời đều có những ngọn lửa lương thiện đang âm ỉ cháy.

Để bảo vệ cái thiện và những giá trị tốt đẹp của cuộc sống, đôi khi người ta cảm thấy mệt mỏi. Đó là câu chuyện buồn của Yên, nhân vật chính trong Sa lan đỏ bãi xanh.

Cô yêu quê hương mình, yêu bãi Xanh với những cây sa lan đỏ. Chúng là “ân nhân cứu mạng” của cô trong một lần bị rắn cắt từ thuở còn con gái. Yên muốn giữ lại bãi Xanh, giữ lại những ngôi mộ của người Thượng, giữa lại những dấu ấn văn hóa tốt đẹp của mảnh đất quê hương… Nhưng cô đành bất lực khi chỉ có một mình.

Người chồng và cũng là người cộng sự mà bấy lâu nay Yên tin tưởng đã chọn một hướng đi khác. Con đường của danh vọng, tiền tài và không có chỗ cho những giá trị truyền thống.

Với họ, bản hợp đồng khai thác quặng béo bở sẽ được thực hiện trong nay mai mới là thứ thiêng liêng nhất. Cuối cùng, một con người tưởng chừng đã lùi sâu vào dĩ vãng lại là cứu cánh giúp Yên tìm thấy sự an bình.

Đọc Sa lan đỏ bãi xanh, độc giả sẽ thấy một Văn Thành Lê đa dạng và cá tính trong cách kể chuyện. Cái cách anh châm biếm, giễu cợt những thói hư, tật xấu của những con người thực dụng xã hội hiện đại cũng rất hóm hỉnh mà có duyên. Cách truyện ngắn của anh thu hút người đọc ở lỗi kể tự nhiên, gần gũi và dung dị như cái cách chúng ta vẫn chia sẻ cho nhau những câu chuyện nhỏ hàng ngày.

Đọc Sa lan đỏ bãi xanh, đôi khi chúng ta phải giật mình vì những truyện ngắn quá đỗi chân thực. Họ là những con người mà ta có thể gặp ở bất cứ đâu trong đời sống, là các “diễn viên không chuyên” đang cố gồng lên để diễn tròn vai trên sân khấu cuộc đời.

Nguồn: Thụy Oanh (Zing)

Tiếp tục đọc

Xu hướng