Connect with us

Tác giả

Những nhà văn Pháp của tôi

Victor Hugo là ngôi sao lớn, ở rất xa. Houellebecq là người ngang tàng của nước Pháp. Người ta cũng nhìn thấy một Modiano thâm trầm, dịu nhẹ của thời quá khứ.

Nha van Phap anh 1

Có lẽ, Pháp là cường quốc văn học thế giới. Cơ sở để chứng minh điều này là số người đoạt giải Nobel Văn học, các tác gia thuộc hàng lớn bậc nhất xuyên suốt từ thời cổ điển đến hiện đại. Trong số những nhà văn Pháp ấy, nhiều người tôi yêu quý đặc biệt.

Nghệ thuật tiểu thuyết vĩ đại của Victor Hugo

Victor Hugo là nhà văn Pháp số một của tôi, người Pháp cũng hết sức yêu quý ông. Trong một cuộc bình chọn 100 cuốn sách ảnh hưởng lớn nhất đến Pháp ở mọi thời đại, bao gồm tất cả thể loại, Những người khốn khổ của Victor Hugo ở vị trí số một.

Đây là cuộc bầu chọn rất uy tín vì những người bỏ phiếu là những nhân vật tinh hoa của xã hội Pháp đương đại. Với đa số người dân Pháp, Victor Hugo là biểu tượng rất lớn và Những người khốn khổ đậm đặc chất lịch sử và văn hóa Pháp.

Tôi tiếp cận Victor Hugo khá muộn, nhưng khi đọc các tiểu thuyết của ông, tôi đã rất ngỡ ngàng. Nếu gọi một kỹ thuật viết tiểu thuyết siêu hạng thì có lẽ không ai vượt được Victor Hugo, nhất là ở kết cấu và sự chặt chẽ của các chi tiết.

Nha van Phap anh 2

Tranh chân dung Victor Hugo của Léon Bonat.

Một cảnh rất tầm thường ở một cuốn tiểu thuyết dày mấy trăm trang, ví dụ như Lao động biển cả, sẽ được tác giả dùng ở đâu đó trong suốt hành trình biến thiên của câu chuyện.

Cái hõm núi đá trên biển cả được mô tả ở đoạn đầu cuốn tiểu thuyết sẽ thành cái mồ chôn chết nhân vật chính ở đoạn cuối cùng.

Victor Hugo không bao giờ lãng phí các nhân vật của mình, một gã làm thuê, một tên trộm, một em bé… bao giờ cũng được tác giả dùng hết khả năng trong những hoàn cảnh hữu dụng.

Thiên tài của Victor Hugo chính là sự bố cục. Có những đoạn nhà văn miêu tả rất dài dòng nhưng đó là việc ông chuẩn bị tâm thế cho độc giả đón nhận những cảnh rất hoành tráng hoặc tình huống đặc biệt xúc động, kỳ vĩ khác thường.

Khi đọc Tội ác và hình phạt của Dostoievsky, có những đoạn, tôi đã phải ngừng lại vì sự căng thẳng tâm lý quá mức mà tác giả tạo ra với nhân vật của mình. Nhà văn đã khiến người đọc ngộp thở, run rẩy.

Victor Hugo cũng làm được nhiều đoạn như thế trong Những người khốn khổ. Tôi đã đọc bộ tiểu thuyết này trong thời gian rất dài vì có những cảnh Victor Hugo làm tôi choáng váng về mặt cảm xúc đến nỗi phải dừng lại khá lâu để lấy thăng bằng.

Đó là cảnh ông thị trưởng Madeleine quyết định thú nhận mình chính là người tù khổ sai Giăng Van Giăng (Jean Valjean) để người bạn tù cũ của mình khỏi bị chịu tội oan, trong khi bản thân ông đang ở đỉnh cao về danh vọng và quyền lực.

Nhận là kẻ vượt ngục năm xưa sẽ là tù tội và tủi nhục, là bị đẩy xuống bùn đen nhưng Giăng Van Giăng vẫn làm. Đó là cảnh phi thường. Tôi không nghĩ rằng sẽ có một người tốt và đức hạnh nhường ấy. Đó là tình huống không thể, nhân vật quá vĩ đại và Victor Hugo khiến người ta nghẹt thở vì lòng tốt.

Đó là cú sốc tâm lý với người đọc và cũng là tư tưởng nhân văn vĩ đại của Victor Hugo. Trong bộ tiểu thuyết của mình, có nhiều cảnh, tác giả đã khiến người đọc nín thở về lòng tốt và sự nhân văn vô bờ bến.

Muốn học sự chặt chẽ và hoàn hảo của văn xuôi thì hãy đọc Victor Hugo. Nhà văn có lẽ được yêu mến nhất của nước Pháp là bậc thầy về kỹ thuật dàn dựng và trong các tác giả cổ điển, chưa thấy ai làm điều này giỏi hơn Victor Hugo.

Từ Những người khốn khổ, Nhà thờ Đức bà Paris đến Lao động biển cả, Chín mươi ba… đều là những tác phẩm mẫu mực về bố cục và dàn dựng.

Nhưng bởi Victor Hugo đã thành cổ điển, mẫu mực tự nhiên nên dường như có lúc người ta lãng quên ông ở phương diện nghệ thuật tiểu thuyết. Các khái niệm nhân vật điển hình, tình huống điển hình, kết cấu tiểu thuyết sẽ tìm thấy ở Victor Hugo một nghệ sĩ vĩ đại.

Về đời tư Victor Hugo, ông yêu rất nhiều và say đắm. Nhà văn có nhiều người tình và những miêu tả về tình yêu của ông rất tinh tế, chuẩn xác. Một người yêu đời, yêu người và dấn thân vào xã hội mãnh liệt như thế nên dễ hiểu các trang viết của ông lúc nào cũng hừng hực, sục sôi, hầu như không có một phút nào buồn chán, suy giảm về cảm xúc về tình yêu cuộc sống và con người.

Nha van Phap anh 3

Michel Houellebecq. Ảnh: Thetimes.

Quái kiệt Michel Houellebecq

Michel Houellebecq là ca đặc biệt của văn học đương đại Pháp. Đã có lúc người ta lo lắng rằng nước Pháp không còn giữ được vai trò là cường quốc văn học khi thiếu những nhà văn cá tính và có sức ảnh hưởng mạnh mẽ.

Houellebecq là nhân vật dị biệt của văn chương nước Pháp. Nếu như Victor Hugo nhân văn và yêu đời thiết tha trong các tác phẩm của mình, thì Houellebecq nhìn cuộc sống bằng cái nhìn đầy u tối và bi quan.

Nhà văn có tuổi thơ không mấy hạnh phúc khi bị cả cha mẹ bỏ rơi và sống với bà ngoại của mình. Houellebecq nhìn cuộc sống ở những điểm bi quan và chán nản.

Với tác phẩm của Modiano, người đọc đi vào cõi những u sầu dịu ngọt của tình yêu và nỗi luyến tiếc thời quá vãng.

Uông Triều

Những công chức, thanh niên không có lý tưởng, đắm say vào ăn chơi và tình dục. Đặc biệt là tình dục, hầu hết nhân vật trong các tiểu thuyết của Houellebecq đều có những nhân vật lệch lạc về tình dục.

Từ cuốn đầu tiên Mở rộng phạm vi đấu tranh,Hạt cơ bản, Chênh vênh, Bản đồ và vùng đất… đều đậm chất tình dục. Phương Tây đã giải phóng tình dục từ lâu nhưng trong con mắt của Houellebecq vẫn còn rất nhiều cá thể tuyệt vọng trong những bản năng và đam mê cơ bản nhất của loài người.

Ngoài tình dục, Houellebecq còn khá cay nghiệt với phụ nữ, từng có những người kiện tác giả ra tòa vì cho rằng ông kỳ thị chủng tộc.

Người ta không ngừng tranh cãi về ông. Số người hâm mộ Houellebecq lớn và số người căm thù ông cũng nhiều. Thậm chí, rất nhiều người kết tội ông, nhà văn rơi vào không ít rắc rối.

Mặc thế, Houellebecq là nhân vật lớn ở Pháp và gây ấn tượng. Các tiểu thuyết của ông đã được dịch ra nhiều thứ tiếng, đặc biệt Hạt cơ bản được xem là cuốn sách lớn nhất và có sức “công phá” đặc biệt. Người ta nói rằng đã lâu lắm rồi nước Pháp mới sản sinh một quái kiệt như Houellebecq và có cuốn tầm cỡ như Hạt cơ bản.

Những lời đánh giá có vẻ không thổi phồng quá mức khi có người cho rằng nhờ Houellebecq mà nước Pháp trở về vị trí nổi bật trên bản đồ văn học thế giới đương đại.

Văn của Houellebecq khô cứng, cô đặc, có phần tục tĩu và quyết liệt nhưng đó chính là cá tính tạo nên sự hấp dẫn và ảnh hưởng của một trong những “quái kiệt” của văn đàn Pháp. Người ta căm ghét Houellebecq nhưng tiếp tục đọc những cuốn sách của ông.

Nha van Phap anh 4

Patrick Modiano. Ảnh: Economist.

Cõi u sầu dịu ngọt của Patrick Modiano

Ngược với Houellebecq là Patrick Modiano – nhà văn Pháp đoạt giải Nobel văn học năm 2014 – với tính cách trầm lắng và một lối văn trau chuốt, mềm mại.

Những cuốn tiểu thuyết rất mỏng của Patrick Modiano trong cuộc truy tìm quá khứ như Ở quán cà phê của tuổi trẻ lạc lối, Từ thăm thẳm lãng quên, Để em khỏi lạc trong khu phố… giống những bài thơ cổ điển lãng mạn.

Đó là thứ văn da diết, giàu cảm xúc và một thứ tơ vương về nỗi đau mất mát. Modiano viết rất hay về những chuyến ngược dòng quá khứ mà nhiều người cho rằng ông là nhân vật tiêu biểu nhất của hành trình “Đi tìm thời gian đã mất” từ sau thời của Marcel Proust.

Đọc văn của Modiano, ta lại thấy nước Pháp của những khoảng lãng mạn tuyệt vời, những tình yêu khao khát thời tuổi trẻ và nỗi buồn lãng đãng tuổi hoa niên.

Có lẽ vì thế, Modiano có nhiều fan là những người tuổi trẻ. Văn ông khá dễ đọc, những chủ đề lặp đi lặp lại, thậm chí có những nhân vật, bối cảnh xuyên qua nhiều cuốn tiểu thuyết, người đọc đi vào một cõi u sầu dịu ngọt của tình yêu và nỗi luyến tiếc thời quá vãng.

Nhưng không phải Modiano không có những cuốn khó đọc. Phố những cửa hiệu u tốiQuảng trường ngôi sao là những cuốn khó đọc hơn của ông một chút. Phố những cửa hiệu u tối là cuốn đoạt giải Goncourt của Modiano năm 1978 nhưng chưa chắc đã là cuốn hay nhất của ông.

Khi người ta xướng tên Modiano với giải Nobel, nhiều người đã ngạc nhiên. Có thể vì nhà văn không sở hữu một cá tính quá mạnh. Thứ văn chương của ông ít quyết liệt như những người khác, nhưng ai từng đọc Modiano, càng đọc càng thấy ưa thích ông.

Trong khi có nhiều tác giả sục sôi với những vấn đề đương đại như chiến tranh, phân biệt sắc tộc, bạo lực, tình dục…, thì Modiano âm thầm khai phá một vùng đất riêng. Ông thám hiểm quá khứ, những nỗi đau mất mát người thân, những kỷ niệm không bao giờ trở lại. Ông làm người ta day dứt khi nhớ về thời quá khứ của mình, những gì đã qua và những gì còn lại…

Nếu như Victor Hugo đã là ngôi sao lớn và ở rất xa, thì Houellebecq là một người ngang tàng của nước Pháp. Người ta cũng nhìn thấy một Modiano thâm trầm dịu nhẹ của thời quá khứ.

Nước Pháp là cường quốc văn học, những nhà văn được yêu mến còn một danh sách rất dài những Balzac, Flaubert, Stendhal, Marguerite Duras, Romain Gary, Patrick Deville… với những trang viết chinh phục người đọc khắp năm châu, trải dài từ quá khứ đến hiện tại.

Nguồn: https://zingnews.vn/nhung-nha-van-phap-cua-toi-post1113601.html

Đọc tiếp
Quảng Cáo

Tác giả

Từ biệt nhau ngày mưa

Những ngày mưa mênh mang, nhớ về những cuộc từ biệt, thương xót cho nỗi cô đơn của bản thân.

Trong cơn mưa

Đóa hoa ngọc châm vừa nở đã úa tàn

Trăm mảnh trắng, hắt hiu buồn.

***

Người khóc hay cười cũng là vô nghĩa

Hoa chết rồi đâu thể lắng nghe

Ngày xưa Đại Ngọc thương hoa

Nhặt hoa đem gửi sông xanh

Nàng khóc hoa hay khóc cho mình

Nàng khóc hoa sau ai khóc nàng

Bẽ bàng cũng phận mỏng manh

Sống tủi phận

Chết đơn côi

Thế gian ai nhớ ai chờ đợi ai.

***

Cánh hoa trắng đem chôn hôm nay

Còn thoảng chút trầm hương đêm mưa

Cũng chỉ là tàn dư

Của một đời người lắm trầm luân.

***

Người đi

Trà nguội

Hoa tàn.

***

Tôi với tôi

Đốt nén hương từ biệt

Để mai sau lại đến mai sau

Kiếp này kiếp khác tôi chờ đợi ai.

Nguồn: https://zingnews.vn/tu-biet-nhau-ngay-mua-post1117504.html

Tiếp tục đọc

Tác giả

Bài thơ nào có câu: “Em cầu xin Giời, Phật / Sao cho em lấy chàng”?

Cùng đến với thi phẩm của những nhà thơ nổi tiếng trên văn đàn nước ta nửa đầu thế kỷ 20 như Nguyễn Bính, Nguyễn Nhược Pháp, Vũ Hoàng Chương…

Bai tho nao co cau tho: "Em cau xin Gioi, Phat/Sao cho em lay chang"? anh 1

Câu 1: Câu “Em cầu xin Giời, Phật,/Sao cho em lấy chàng” nằm trong bài nào của tập thơ “Ngày xưa” (Nguyễn Nhược Pháp)?

  • Mỵ Ê
  • Một buổi chiều xuân
  • Mỵ Châu
  • Chùa Hương

Hai câu thơ “Em cầu xin Giời, Phật,/Sao cho em lấy chàng” là hai câu kết của bài thơ “Chùa Hương” nằm trong tập thơ Ngày xưa của thi sĩ Nguyễn Nhược Pháp. Bài thơ nói về việc đi chùa Hương của cô gái mới lớn, gặp được văn nhân ý hợp tâm đầu.

Bai tho nao co cau tho: "Em cau xin Gioi, Phat/Sao cho em lay chang"? anh 2

Câu 2: Đâu là tập thơ của Nguyễn Bính?

  • Quê ngoại
  • Thơ say
  • Mê hồn ca
  • Mười hai bến nước

Nguyễn Bính được xem là nhà thơ của làng quê Việt Nam với những vần thơ dung dị, gần gũi. Trong sự nghiệp sáng tác của mình, ông để lại cho đời những tập thơ Lỡ bước sang ngang (1940), Tâm hồn tôi (1940)… và Mười hai bến nước (1951) cũng là một trong những thi phẩm gắn với tên tuổi của ông.

Bai tho nao co cau tho: "Em cau xin Gioi, Phat/Sao cho em lay chang"? anh 3

Câu 3: Đâu là câu thơ nằm sau câu “Em ơi, em ở lại nhà,/Vườn dâu em đốn, mẹ già em thương” trong bài “Lỡ bước sang ngang”?

  • Hôm nay khói pháo đầy đường,/Ngày mai khói pháo còn vương khắp làng
  • Mắt quầng, tóc rối tơ vương,/Em còn cho chị lược gương làm gì!
  • Mẹ già một nắng hai sương,/Chị đi một bước trăm đường xót xa
  • Ở nhà, em nhớ mẹ thương,/Ba gian trống, một mảnh vườn xác xơ

Bài thơ “Lỡ bước sang ngang” được Nguyễn Bính viết với lời đề từ “Tặng chị Trúc thân yêu”. Bài thơ theo thể lục bát viết về nỗi lòng của người chị phải lập gia đình khi mười bảy tuổi với dự cảm tương lai buồn. Mở đầu bài là khổ thơ 6 câu: “Em ơi, em ở lại nhà,/Vườn dâu em đốn, mẹ già em thương./Mẹ già một nắng hai sương,/Chị đi một bước trăm đường xót xa./Em ơi, em ở lại nhà,/Vườn dâu em đốn, mẹ già em thương”.

Bai tho nao co cau tho: "Em cau xin Gioi, Phat/Sao cho em lay chang"? anh 4

Câu 4: Chế Lan Viên có tập thơ đầu tay “Điêu tàn” khi bao nhiêu tuổi?

  • 15 tuổi
  • 16 tuổi
  • 17 tuổi
  • 18 tuổi

Điêu tàn là tập thơ đầu tay của Chế Lan Viên (1920-1989), được in năm 1937. Năm ấy Chế Lan Viên mới 17 tuổi và đang còn là học sinh trung học. Dẫu sau này còn nhiều tác phẩm khác như Vàng sao (văn xuôi, 1942), Gửi các anh (thơ, 1955), Ánh sáng và phù sa (thơ, 1960) nhưng Điêu tàn là tập thơ khiến độc giả nhớ đến Chế Lan Viên nhiều hơn cả.

Bai tho nao co cau tho: "Em cau xin Gioi, Phat/Sao cho em lay chang"? anh 5

Câu 5: Ai là tác giả của tập thơ “Mê hồn ca”?

  • Vũ Hoàng Chương
  • Đinh Hùng
  • Anh Thơ
  • Tương Phố

Tập thơ Mê hồn ca được in năm 1954. Đây là một trong những thi phẩm Đinh Hùng để lại cho đời và gắn với tên tuổi của ông. Tập thơ gồm nhiều bài, được chia làm bốn phần thể hiện cho bốn chặng đường tư tưởng của tác giả gồm “Nguyên thủy, Thần tượng, Chiêu niệm, Mê hồn” và phần Ngoại tập.

Bai tho nao co cau tho: "Em cau xin Gioi, Phat/Sao cho em lay chang"? anh 6

Câu 6: Hai câu thơ “Em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé,/Để lòng buồn tôi dạo khắp trong sân” thuộc bài thơ nào của Hồ Dzếnh?

  • Xuân ý
  • Ngập ngừng
  • Thờ ơ
  • Bài hát ru em

“Em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé,/Để lòng buồn tôi dạo khắp trong sân” là hai câu thơ mở đầu bài “Ngập ngừng” của Hồ Dzếnh. Bài thơ này cùng với các bài “Xuân ý”, “Thờ ơ” và “Bài hát ru em” đều nằm trong tập thơ Quê ngoại in năm 1942 của ông.

Bai tho nao co cau tho: "Em cau xin Gioi, Phat/Sao cho em lay chang"? anh 7

Câu 7: Câu thơ nào dưới đây nằm trong bài “Say đi em” của Vũ Hoàng Chương?

  • Có ai say để quên sầu?/Lòng ta lảo đảo càng sâu vết buồn
  • Chưa cuối xứ Mê ly, chưa cùng trời Phóng đãng/Còn chưa say, hồn khát vẫn thèm men
  • Giữa đêm, cây núi chập chùng,/Nong sông chếnh choáng biết dừng nơi nao!
  • Chếnh choáng đêm nay ta buộc ngựa,/Ven rừng hiu quạnh suối cô liêu

Bài thơ “Say đi em” là bài đầu tiên trong tập thơ đầu tay Thơ say của Vũ Hoàng Chương. “Chưa cuối xứ Mê ly, chưa cùng trời Phóng đãng/Còn chưa say, hồn khát vẫn thèm men” là hai câu thơ nằm trong “Say đi em”.

Nguồn: https://zingnews.vn/bai-tho-nao-co-cau-em-cau-xin-gioi-phat-sao-cho-em-lay-chang-post1111777.html

Tiếp tục đọc

Tác giả

Chuyện của giấc mơ

Bài thơ là tâm trạng đau khổ của người con gái khi nhớ về mối tình đã qua. Trong tình cảm, người yêu nhiều hơn luôn là kẻ yếu.

Đêm buông

Đồng hồ vẫn đếm từng nhịp khuya đều đặn

Đêm yên tĩnh hay tại em mất ngủ

Cả tiếng cỏ trong sương cũng cố lắng tai nghe

Em mệt mỏi nhưng vẫn nằm thao thức

Còn hơn để ác mộng xé nát con tim

* * *

Chúng khó lường và tàn nhẫn lắm anh

Cứ vô duyên nhắc lại chuyện em không muốn nhớ

Trong những mảng ký ức mù mờ chắp vá

Em bỗng giật mình tỉnh giấc giữa đêm

Cứ ngỡ hơi thở anh còn trên ngực em nóng hổi

Hóa ra em tự huyễn hoặc mình bằng kí ức

* * *

Dẫu là ngắn ngủi

Em muốn hóa thành cây nến nhỏ

Khi đó anh sẽ là ngọn lửa

Hai ta quyện vào nhau

Em hóa hư hao anh đi vào cái chết

Để được yêu nhau cho đến tận cùng.

Nguồn: https://zingnews.vn/chuyen-cua-giac-mo-post1116561.html

Tiếp tục đọc

Tác giả

Cơ duyên đưa Quách Tấn đến với ‘Xứ trầm hương’

Từ sự động viên của học giả Nguyễn Hiến Lê về một tác phẩm viết về Khánh Hòa, nhà thơ Quách Tấn đã viết nên “Xứ trầm hương” để lại cho đời.

Mỗi tác phẩm của văn nhân thi sĩ ra đời, có lẽ đều có những kỷ niệm, nguồn cơn liên quan đến nó. Như trường hợp của Quách Tấn với tác phẩm Xứ trầm hương, ta lại tìm thấy sự liên đới với học giả Nguyễn Hiến Lê. Ấy cũng là một câu chuyện đẹp của những người bút mực văn chương với nhau vậy.

Quach Tan viet 'Xu tram huong' tu su khuyen khich cua Nguyen Hien Le anh 1

Quách Tấn (bên trái) cùng nhà thơ Nguyễn Đình và Chế Lan Viên (bên phải). Ảnh tư liệu của Quách Giao.


Khánh Hòa là xứ trầm hương

Nói đến Quách Tấn (1910-1992), người ta biết đến ông là một thành viên của nhóm “Bàn thành tứ hữu” gồm những tên tuổi đất Bình Định nổi danh trên văn đàn với Hàn Mặc Tử, Chế Lan Viên, Bích Khê và Quách Tấn.

Trong sự nghiệp cầm bút của mình, Quách Tấn để lại một di sản tác phẩm khá đa dạng. Nói về thơ, ông có Một tấm lòng (1939), Mùa cổ điển (1941)…

Thơ Quách Tấn được Hoài Thanh, Hoài Chân khen trong Thi nhân Việt Nam“đã tìm được những lời thơ rung cảm chúng ta một cách thấm thía”. Trong khi ấy Nguyễn Hiến Lê nhận định là “Quách Tấn chuyên về thơ luật, tôi cho rằng từ đầu thế kỷ đến nay không ai có công với thơ luật bằng ông”.

Về văn, ông có Trăng ma lầu Việt (1943, 1947); Nét bút giai nhân… cùng nhiều tác phẩm dịch thuật khác. Điều thú vị là ngòi bút của ông không chỉ quanh nơi văn thơ, mà còn mở rộng ra cả mảng địa phương chí khi Quách Tấn để lại cho đời Nước non Bình Định(1968) và Xứ trầm hương (1969).

Ở đây riêng nói về tác phẩm Xứ trầm hương, là tác phẩm được Quách Tấn viết về Khánh Hòa, vùng đất ông xem là quê hương thứ hai sau bản quán Bình Định. Với tác phẩm này, tác giả tâm sự lý do ra đời đứa con tinh thần trong “Lời thưa” như sau:

Ghi chép lại vì nhận thấy đẹp, thấy hay, thấy thú, thấy đáng yêu đáng quý, đáng ra công gìn giữ cho đoàn hậu tiến có lòng cùng nước cùng non. Ghi chép lại hầu mong bạn phương xa ghé mắt rồi đem lòng thương tưởng đến Khánh Hòa mà tôi kính yêu như bà Nghĩa Mẫu, vì nuôi nấng tôi gần nửa đời người”.

Việc ra đời tác phẩm này, lại được tác giả giãi bày thêm cơn cớ. Số là Xứ trầm hương thực tế là sự “nhuận chính và bổ túc” từ tập tài liệu “Đôi nét về tỉnh Khánh Hòa”. Tập tài liệu ấy, được tác giả ấp ủ khi còn làm việc tại Tòa sứ Nha Trang thời gian 1935-1945.

Bởi cái lẽ, khi làm việc tại tòa sứ, Quách Tấn có nhiều dịp làm thông ngôn cho các nhà du lịch, khảo cổ ngoại quốc. Nhờ đó mà bước chân ông đi được nhiều nơi, biết nhiều chỗ, nghe nhiều chuyện để từ đó “Đôi nét về tỉnh Khánh Hòa” thành hình năm 1962.

Từ sự khuyến khích của Nguyễn Hiến Lê

Ấy là lời tự sự của Quách Tấn với tác phẩm của mình. Và rồi, tác giả lại mở thêm cho ta hay để động lực từ tập tài liệu sơ khởi ấy mà có được Xứ trầm hương dày dặn ra đời.

Sau khi tập tài liệu “Đôi nét về tỉnh Khánh Hòa” được in ronéo, nhiều bạn văn nghệ đọc lấy làm thú vị, đã có nhiều lời khuyến khích. Trong đó, đặc biệt có Nguyễn Hiến Lê, một vị học giả kiến thức uyên bác với nhiều tác phẩm viết và dịch giá trị. Việc ấy, tác giả vẫn còn nhớ mà hồi tưởng rằng sau khi tặng Nguyễn Hiến Lê một bản thì tiếp đó:

“Dị may run rủi: Trong bức thư gởi cho tôi cuối xuân năm Mậu Thân (22/4/1968), Nguyễn Hiến Lê khuyên nên viết kỹ lại”.

Quach Tan viet 'Xu tram huong' tu su khuyen khich cua Nguyen Hien Le anh 2

Học giả Nguyễn Hiến Lê, người đã khuyên Quách Tấn viết Xứ trầm hương. Ảnh tư liệu.

Còn với học giả Nguyễn Hiến Lê khi đề cập đến Xứ trầm hương, đã xem đây một tuyệt phẩm mà ông thích hơn cả Nước non Bình Định vì cái lẽ Quách Tấn đã “tả nhiều cảnh lạ ở Khánh Hòa, nhất là cảnh núi mà tôi chắc không ai tả hơn ông được”. Nhận xét ấy của Nguyễn Hiến Lê trong hồi ký của ông có cái lý xác đáng của nó.

Như phụ họa thêm cho việc liên đới của mình với Xứ trầm hương, trong Hồi ký Nguyễn Hiến Lê, ông tiết lộ cái việc “xui” nhà thơ của Mùa cổ điển viết Xứ trầm hương. Theo đó, nguồn cơn là từ cuốn Nước non Bình Định mà ra.

“Vào khoảng đầu năm 1968, đọc cuốn Nước non Bình Định của ông, tôi viết một bài đăng trên tờ Tân Văn (1968) khen là tác phẩm có giá trị nhất trong loại địa phương chí vì tài liệu đã dồi dào và văn lại hay. Tôi khuyến khích ông viết một cuốn nữa về Nha Trang nơi ông đương ở. Ông nghe lời viết cuốn Xứ trầm hương, cuốn này tôi thích hơn cuốn trên”.

Lần giở Xứ trầm hương, quả nhiên ta thấy lời khen của vị học giả uyên bác không ngoa ngôn chút nào. Viết địa phương chí về đất Khánh Hòa, Quách Tấn bày đủ cả lịch sử, địa lý, những thắng cảnh, cổ tích và dân sinh, nhân vật về đất trầm hương. Có thể nói là một tác phẩm bao quát mọi lĩnh vực của địa phương này từ cổ chí kim.

Quach Tan viet 'Xu tram huong' tu su khuyen khich cua Nguyen Hien Le anh 3

Xứ trầm hương được NXB Lá Bối ấn hành. Ảnh: Fanpage Quansachmuathu.

Lại thêm điểm thú vị nữa là bởi tác phẩm được viết bởi một nhà thơ, nhà văn, cho nên dẫu là địa phương chí, nhưng lối viết nhẹ nhàng, dễ hiểu theo kiểu hồi ký nhớ gì ghi nấy, biết gì viết đó, lại viết đầy xúc cảm khiến tác phẩm dễ chạm vào mạch cảm xúc của độc giả về vùng đất non nước hữu tình mà tác giả có thơ rằng:

Khánh Hòa là xứ trầm hương

Non cao biển rộng người thương đi về

Yến sào ngon ngọt tình quê

Sông sâu đá tạc lời thề nước non.

Cứ như lời của Nguyễn Hiến Lê ở trên khi khen cái tài tả cảnh núi non ở Khánh Hòa của Quách Tấn mà ông cho là không ai tả hơn được, ta sẽ thấy được điều đó khi đọc phần “Núi non” với những tả cảnh, địa thế, phong cảnh và cả lịch sử của núi Đại Lãnh, núi Mẫu Tử (Mẹ Bồng Con), hòn Tu Hoa…

Dẫu là tác phẩm địa phương chí, nhưng tên sách nghe đầy chất văn. Nguyên do ấy cũng được tác giả giãi bày trong hồi ký Bóng ngày qua. Đó là trước khi tác phẩm của ông được in thì cuốn Non nước Khánh Hòa của Nguyễn Đình Tư do Sông Lam ấn hành đã ra đời cũng trong năm 1969.

“Nhận thấy tên Đôi nét về tỉnh Khánh Hòa không gọn và tên Non nước Khánh Hòa ông Tư đã dùng trùng, tôi bèn lấy tên: XỨ TRẦM HƯƠNG. Vì Khánh Hòa có nhiều trầm hương nhất các tỉnh miền Trung”.

Xứ trầm hương ra đời cuối năm 1969 do NXB Lá Bối ấn hành và kể từ đó, tác phẩm vẫn tỏa “hương trầm” giá trị đến nay.

Nguồn: https://zingnews.vn/co-duyen-dua-quach-tan-den-voi-xu-tram-huong-post1114721.html

Tiếp tục đọc

Tác giả

John Sandford – tác giả được yêu thích hơn cả Dan Brown?

Các tác phẩm của Dan Brown đều có mặt trong danh sách tiểu thuyết bán chạy của New York Times. Trên bảng xếp hạng này, ông cũng có một đối thủ đáng gờm.

Khác với độc giả ở xứ sở cờ hoa, bạn đọc Việt ít biết tới cái tên John Sandford. Càng ít người biết rằng ông cũng là “gương mặt thân quen” trong danh sách tiểu thuyết bán chạy trên New York Times.

John Sandford sinh năm 1944 tại Iowa, Hoa Kỳ và sống suốt quãng đời trai trẻ ở vùng đất này. Ông cũng nhận 2 bằng thạc sĩ chuyên ngành báo chí và văn học tại Đại học Iowa. Không chỉ hoạt động trong lĩnh vực văn chương, John Sandford còn là một nhà báo rất nhạy bén. Với loạt phóng sự về khủng hoảng nông trại ở miền trung nước Mỹ, ông đã nhận được giải thưởng Pulitzer vào năm 1985.

Nếu như sự nghiệp của Dan Brown lẫy lừng với những cuốn tiểu thuyết như Điểm dối lừa, Thiên thần và ác quỷ, Biểu tượng thất truyền, Hỏa ngục… thì John Sandford cũng có series trinh thám “con mồi” (Prey series) hay còn được biết đến dưới một cái tên khác là Rules of Prey. Loạt tiểu thuyết này đã làm mưa làm gió trong cộng đồng yêu thích trinh thám ở Mỹ những năm 90.

John Sandford anh 1

Nhà văn người Mỹ John Sandford. Ảnh: Cp.Wabe.

Cái hay và lạ của Sandford là ở chỗ, series “con mồi” này dài tới 30 tập, nhưng lại được xây dựng xoay quanh chỉ một nhân vật chính, đó là Lucas Davenport. Bên cạnh đó, series của ông được đón nhận nồng nhiệt trong suốt 30 năm. Năm 1989, cuốn đầu tiên là Luật săn mồi được xuất bản. Sau đó, gần như mỗi năm Sandford lại cho ra mắt một phần mới trong series này. Đến năm 2020, Sandford đã trình làng cuốn thứ 30 của series kinh điển này.

Trong 3 cuốn đầu tiên của series Rules of Prey, Lucas Davenport được biết tới như một thám tử tài ba của Sở Cảnh sát Minneapolis. Anh thường hoạt động độc lập, với một mạng lưới “người đưa tin” ở khắp các hang cùng ngõ hẻm.

Ở cuối cuốn tiểu thuyết Eyes of Prey (1991), Lucas Davenport buộc phải từ chức để tránh bị buộc tội. Một lý do khác khiến anh rời Sở Cảnh sát Minneapolis, là việc chàng thám tử ưa tò mò này đã biết quá nhiều việc “không nên biết” của một quan chức cấp cao trong ngành cảnh sát.

Từ cuốn thứ 4 của series Rules of Prey, Lucas Davenport hoạt động với tư cách một điều tra viên đặc biệt và là tay chân thân tín của Thống đốc bang Minneapolis, giúp ông ta giải quyết vô số bê bối chính trị. Lucas Davenport được miêu tả với vẻ ngoài cao ráo, mảnh khảnh cùng làn da rám nắng và nụ cười lạnh lùng. Anh luôn xuất hiện chỉn chu trong bộ vest. Đặc biệt, Lucas Davenport rất mê súng, anh chàng này có cả một bộ sưu tập súng.

Trong nhiều phần của series Rules of Prey, John Sandford mang tới cho nhân vật của mình những bóng hồng xinh đẹp. Lucas Davenport này cũng được lấy cảm hứng cho nhiều thám tử hào hoa, lịch thiệp trên màn ảnh. Một vài cuốn tiểu thuyết về Lucas Davenport cũng đã được chuyển thể thành phim.

John Sandford anh 2

Tiểu thuyết Con mồi xảo quyệt của John Sandford được xuất bản tại Việt Nam. Ảnh: Bachviet Books.

Để tránh sự nhàm chán khi chỉ viết về một nhân vật trong suốt 30 năm là điều cực kỳ khó khăn. Điều đó càng làm nổi bật lên tài năng của John Sandford. Trong suốt 3 thập kỷ, những câu chuyện về Lucas Davenport nhận được sự yêu mến của độc giả. Phần lớn trong số chúng đều xuất hiện trong danh sách sách bán chạy của tờ New York Times.

Cũng cần phải nhắc thêm rằng, John Sandford năm nay đã 76 tuổi. Ở cái tuổi nhiều “đồng nghiệp” đã ngừng bút, năng lực sáng tạo của ông vẫn rất dồi dào và bền bỉ. Thể loại trinh thám cần tư duy logic cao độ cũng không làm khó được nhà văn lão luyện này. Mới đây, Twisted Prey, cuốn tiểu thuyết thứ 28 trong series trinh thám về Lucas Davenport vừa mới được phát hành bản tiếng Việt với tựa đề Con mồi xảo quyệt.

Cuối cùng, giữa Dan Brown và John Sandford, rất khó để nói được ai là người giành được nhiều cảm tình của độc giả. Nhưng dù sao, cả hai tác giả này đều có những tác phẩm rất đáng đọc. Dõi theo những câu chuyện của họ, bạn đọc sẽ có những cuộc phiêu lưu thú vị và nghẹt thở trên trang giấy.

Nguồn: https://zingnews.vn/john-sandford-tac-gia-duoc-yeu-thich-hon-ca-dan-brown-post1116766.html

Tiếp tục đọc

Xu hướng