Connect with us

Sách hay

Khỏe hơn 10 tuổi nhờ uống nước đúng cách

Cuốn sách giúp chúng ta hiểu về cơ thể, cơ chế hoạt động bên trong của các bộ phận và vai trò của nước đối với sức khỏe con người.

Mỗi ngày, ông Kim đều uống đủ theo tiêu chuẩn y tế được khuyến cáo là khoảng 8 cốc nước. Dù vậy, đến cuối ngày, ông vẫn khát cháy cổ.

6h, Trưởng phòng Kim vừa thức dậy, anh liền uống ngay một gói nước hồng sâm, sau đó mới thay bộ đồ thể thao để chạy thể dục.

Tập thể dục trong trạng thái bụng rỗng vào buổi sáng sẽ có hiệu quả phân hủy mỡ tích tụ trong gan nhiều hơn so với tập thể dục buổi tối. […]

Sau khi chạy 30 phút tới mức mồ hôi ướt đẫm, anh đi bộ nhẹ nhàng để thả lỏng cơ thể rồi trở về nhà và tắm ngay tức thì.

Trưởng phòng Kim nghĩ rằng tắm rửa và một cốc nước lạnh sau khi toát mồ hôi “đúng là thiên đường” và tận hưởng niềm hạnh phúc đó, anh uống sữa chua lên men – thực phẩm được xem là tốt cho tiêu hóa rồi chuẩn bị đi làm.

Trên đường đi, anh vừa lái xe vừa thỉnh thoảng nhấp một ngụm sữa tươi thay cho bữa sáng.

8h, anh đến nơi làm việc, trên bàn đã có sẵn nước ép rau xanh lấm tấm những giọt nước mát lạnh. Anh uống nước ép rau xanh được giao hàng sẵn mỗi sáng để vừa bổ sung khoáng chất thất thoát qua mồ hôi trong khi chạy thể dục, vừa hấp thụ thêm vitamin tăng cường sinh lực cho một ngày.

Nước ép được làm bằng các loại trái cây và rau củ đa dạng nên anh đã có thể bắt đầu một ngày sảng khoái và ngon miệng mà chẳng có cơ hội cảm thấy nhàm chán.

Uong nuoc dung cach anh 1

Uống nhiều nước (trà, hồng sâm…) hàng ngày nhưng cổ vẫn bị khô?

8h30, trước khi chính thức bắt đầu làm việc, Trưởng phòng Kim rót nước nóng vào đầy bình giữ nhiệt và pha một túi trà. Trà hôm nay là trà râu ngô. Mùi hương ngô thơm ngậy cùng với vị ngọt kích thích, không những vậy, đây còn là loại trà mà các nhân viên nữ ưa chuộng vì nó có hiệu quả giảm cân bởi tác dụng lợi tiểu. […].

12:30. Sau khi ăn cơm trưa là thời gian uống cà phê với đồng nghiệp. Trong khi đồng nghiệp của anh thích cà phê mocha kèm kem tươi ngọt ngào hay cà phê latte thì anh luôn chọn cà phê espresso. […].

15h, khách hàng từ các nơi giao dịch kéo đến vào khoảng thời gian cơn buồn ngủ, uể oải ập xuống anh. Một buổi tiệc trà được chuẩn bị tại sảnh công ty. Anh vừa uống nước trái cây tươi vừa tranh luận chiến lược quảng cáo thương hiệu mới ra đời.

16h30: Họp xong, anh trở về phòng làm việc, tổng hợp lại kết quả cuộc họp thì tự lúc nào trời đã chạng vạng.

19h30: Hôm nay là ngày liên hoan của cả phòng. Vì bầu không khí vui vẻ của cuộc liên hoan và để duy trì nhóm làm việc bền chặt thì phải uống một vài chén rượu […].

Trưởng phòng Kim luôn cố gắng uống 100% mỗi lượt rượu được rót ra nhưng ngay sau đó, anh lại tráng miệng bằng trà ô long. Tôn chỉ của anh là nó khá hơn đồ nhắm tạm bợ để vừa xóa tan vị đắng của rượu vừa giảm được độ say.

22h. Kết thúc buổi liên hoan vui vẻ, anh trở về nhà. Dạo gần đây anh luôn cảm thấy khát nước. Từ khoảnh khắc mở mắt ra đến tận lúc đi ngủ, mặc dù anh uống rất nhiều loại nước như sinh tố, trà, cà phê và thậm chí cả bia, thật lạ lùng, anh vẫn không cảm thấy hết khô cổ.

Để giữ sức khỏe, mỗi ngày phải uống 8 cốc nước, nên trên bàn làm việc của anh luôn có bình giữ nhiệt pha sẵn trà để bất cứ lúc nào cũng có thể nhấp môi, làm ướt cổ và lấp đầy bụng, nhưng càng ngày, dường như môi anh càng khô mà da cũng sạm đi. […].

Rốt cuộc điều gì khiến trưởng phòng Kim khát khô cổ đến vậy? Nguyên nhân là vì chúng ta không thể biết chính xác nước trong cơ thể đã được sử dụng như thế nào. Chúng ta không biết cơ thể thực sự cần gì.

[…] Lý do cơ thể thiếu nước được chia thành hai loại. Có trường hợp do uống ít nước, lại cũng có trường hợp dù uống đủ lượng nước nhưng vẫn thiếu ẩm như trường hợp của trưởng phòng Kim. Đây là lỗi do độ ẩm trong cơ thể chúng ta bị mất cân bằng.

Nguồn: https://zingnews.vn/ly-do-co-the-thieu-nuoc-post1237875.html

Sách hay

Những người đàn bà trên vỉa hè Sài Gòn

Đạo diễn Xuân Phượng – 92 tuổi, tác giả hồi ký “Gánh gánh gồng gồng” – nhớ Sài Gòn qua bóng dáng những người đàn bà bán hàng rong.

Hôm ấy, người đàn bà bán nước giải khát sát vỉa hè phòng tranh Lotus của tôi trên đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa, quận 1, buồn bã nói: “Tôi đến chào bà để nghỉ bán”.

Chị đã ngồi ở vỉa hè này hơn 10 năm. “Cửa hàng” của chị chỉ là mấy bậc thềm sát vách Chùa Ông và phòng tranh của tôi. Sáng nào từ nhà đến gallery, tôi cũng dừng mắt ở mấy quả dừa tươi, mấy chai nước ngọt, một phích nước, vài bao thuốc lá được xếp ngay ngắn. Chiếc ghế nhựa màu đỏ đặt dưới gốc cây điệp vàng.

Bạn buôn cùng vỉa hè với chị giải khát là hai chị cùng quê Quảng Ngãi. Một chuyên bán bánh chuối nướng. Một bán bánh tráng trộn. Vì không có cạnh tranh về mặt hàng, họ sống hòa thuận, dễ dãi với nhau. Cứ nửa năm lại thấy vắng họ mấy ngày. “Họ về quê lo cho gia đinh”, chị bán giải khát đưa tin. Cái vỉa hè bên lề con đường tấp nập bậc nhất Sài Gòn thêm thân thuộc với những người đàn bà tần tảo, đảm đang như thế. Họ chịu cái nắng chang chang, những trận mưa rào bất chợt. Ngày này qua ngày khác, tháng này qua tháng khác, vỉa hè của thành phố này giúp họ thêm tiền nuôi con ăn học, lo cho giỗ Tết ở tận quê xa.

Tác phẩm Phút nghỉ trưa của người mua ve chai, nằm trong bộ tranh Sài Gòn trong những ngày giãn cách, của họa sĩ Lê Sa Long.

Tác phẩm “Phút nghỉ trưa của người mua ve chai”, nằm trong bộ tranh “Sài Gòn trong những ngày giãn cách”, của họa sĩ Lê Sa Long.

Rồi một ngày, góc vỉa hè không còn bóng dáng của họ. Trong nỗi nhớ của tôi hiện rõ nét mặt khắc khổ, dáng đi liêu xiêu của chị bán giải khát. Trong đầu tôi trở đi trở lại câu hỏi: “Không biết họ sẽ xoay xở ra sao? . Buồn và thương. Bậc thềm phòng tranh bao năm trời vẫn dành chỗ cho họ mưu sinh, cất giữ các đồ đạc lặt vặt sau giờ bán, nay trống trơn. Phòng tranh của tôi, con đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa, và nhiều con đường khác của thành phố, giờ vắng lặng…

Có rất nhiều, rất nhiều gương giúp đỡ nhau, những cuộc hồi hương lúc hoạn nạn được báo chí liên tục đưa tin. Ngày 24/7, tàu hỏa SE14 xuất phát từ ga Sài Gòn để đưa hơn 800 hành khách là người Hà Tĩnh về quê… Phóng viên không quên nhấn mạnh: Chuyến tàu chỉ có người lái là không cùng quê Hà tĩnh. Rồi Gia Lai với các địa điểm phát xăng, phát thức ăn, nước uống cho hàng trăm người đang trên đường rời thành phố về quê… Tổng công ty Đường Sắt Việt Nam tiếp tục tổ chức các đoàn tàu vận chuyển người tỉnh miền Trung đang sống, học tập, làm việc tại TP HCM và các tỉnh phía Nam về lại nhà… Hội đồng hương các tỉnh đồng loạt tìm mọi phương tiện, mọi hình thức, để đưa dân trở về… Những cuộc hồi hương để lại nỗi nhớ cho Sài Gòn nhưng cũng để giảm tải cho thành phố thân yêu vượt qua đại dịch.

Ở tuổi 92 tôi làm gì trong lúc này?

Bạn cứ tưởng tượng về hoàn cảnh sống của tôi nhé. Một căn hộ ở Sài Gòn, một người giúp việc và một người già tóc bạc trắng, phải chống gậy. Suốt ngày, tin tức Covid dồn dập. Không được ra khỏi nhà. Giờ, các buổi chống gậy đi bộ thong thả quanh chung cư cũng đã là quá khứ.

Nhưng tôi không thể để con Covid làm mất tinh thần! Cũng như bao lần vượt khó trong cuộc đời khá dài của mình, tôi thầm nghĩ: “Không thể đi ra ngoài cho khuây khỏa được thì hãy để trí óc mình bay về những kỷ niệm của hơn 50 năm trước, khi là một phóng viên chiến trường. Những kỷ niệm về những đợt làm phim cùng đồng nghiệp dưới bom đạn từ Vĩnh Linh đến chiến trường Lào, chiến trường Campuchia, xuyên qua dãy Trường Sơn với những vách núi đá tai mèo nhọn sắc, hay những cơn mưa rừng tối đất tối trời…”.

Đạo diễn - tác giả Xuân Phượng tại buổi ra mắt hồi ký Gánh gánh gồng gồng năm 2020. Cuốn sách của bà nhận giải thưởng của Hội nhà văn TP HCM và Hội nhà văn Việt Nam cùng năm. Xuân Phượng đi theo kháng chiến chống Pháp từ năm 16 tuổi. Bà cũng từng thực hiện hàng loạt phim tài liệu mang tính thời sự, phản ánh những sự kiện chiến sự tại chiến trường Campuchia, biên giới phía Bắc và là một trong những phóng viên đầu tiên vào Dinh Độc lập theo trung đoàn xe tăng vào ngày 30/4/1975. Những bộ phim bà đã thực hiện gồm: Việt Nam và chiếc xe đạp (1974), Tôi viết bài ca hồi sinh (1979), Khi tiếng súng vừa tắt (1975), Khi những nụ cười trở lại (1976), Hai tiếng quê hương (1978)... Khi về hưu năm 1989, bà trở thành nhà sưu tập tranh, chủ sở hữu phòng tranh Lotus ở TP HCM.

Đạo diễn – tác giả Xuân Phượng tại buổi ra mắt hồi ký “Gánh gánh gồng gồng” năm 2020 – sách đoạt giải thưởng của Hội Nhà văn TP HCM và Hội Nhà văn Việt Nam đầu năm nay. Ảnh: Quỳnh My.

Ký ức của một thời khiến tôi bừng tỉnh dậy, không ngăn được nụ cười, tôi ngồi ngay vào máy tính. Vậy là bắt tay vào những trang đầu tiên của cuốn Ai bảo đi làm phim là khổ… Chắc phải rất lâu nữa hồi ức này mới đến trang cuối. Nhưng tôi vui vì đã tìm được cách để bản thân không chìm vào trầm cảm, lo âu và bi quan. Thời gian trôi qua thật nhanh. Hay thật, nhờ viết ra, tôi như đang sống lại thời tuổi trẻ xông xáo, hăng say. Tôi đang nhớ lại những bạn quay phim, thu thanh, lái xe… Những người đã cùng tôi tạo nên tình yêu thương bền chặt của tình đồng chí, đồng đội sau những giờ phút vào sinh ra tử…

Nhắc đến tôi, bạn bè thân quen đều nói: “70 năm trước, đây là người có nhiều cháu nhất ở khu tập thể số 1 phố Lê phụng Hiểu Hà Nội”. Từng là một thầy thuốc chuyên khoa Nhi, tôi đã chăm lo sức khỏe cho các cháu thuộc mấy trăm gia đình trong khu. Tôi còn là người hay thuyết minh phim Pháp ở Ủy ban Liên lạc văn hóa với nước ngoài. Hà Nội thời ấy, được xem phim là một điều mơ ước của hầu hết cháu trong khu tập thể. Hễ thấy tôi quần áo tề chỉnh bước ra khỏi sân nhà là cả một đoàn cháu chít rồng rắn xếp hàng theo tôi. Anh Trị, người kiểm soát vé ra vào luôn miệng lẩm bẩm: “Sao cái bà này nhiều cháu đến thế!”. Nhưng rồi vì nể nang, các cháu lọt hết vào phòng chiếu. Thêm vào đó là nhức đầu, sốt ho, tiêu chảy… đều đã có “cô Phượng”. Sau này, cuộc sống đã đưa chúng tôi tứ tán bốn phương trời. Nhưng tình cảm gắn bó vẫn bền chặt.

Tôi phải kể dài dòng về chuyện này vì khi xảy ra Covid-19. Không ngờ từ nhiều nơi, từ nhiều nước, những lời thăm hỏi, những sự chăm sóc chu đáo nghĩa tình ùa về làm tôi bàng hoàng xúc động. Không thể kể hết những tin nhắn trên mạng, những bó hoa, những món ăn do các cháu tự làm và gửi cho tôi. Từ Hải Dương, một gói quà đã đến theo đường bưu điện: nấm hương, măng khô, mộc nhĩ, miến của cháu Hải Yến, một nhà văn trẻ gửi đến, kèm lời nhắn: “Bà ơi, cháu đang làm ruốc gửi vào…”. Rồi: “Cô ơi! Cô uống loại nước con nấu đặc biệt chống cảm sốt, rất tốt cô ạ…”. Bao thương yêu dành cho một người già, sao lại không cảm thấy ấm áp và hạnh phúc.

Thái Dương - Sài Gòn tôi sẽ

 
 
Thái Dương – Sài Gòn tôi sẽ

Thầy giáo Thái Dương hát ca khúc “Sài Gòn tôi sẽ” do anh sáng tác. Video:Youtube TG9x Thái Dương.

Xin nói thêm là nhiều “cháu” của tôi, nay cũng đã ngót nghét bước vào U70, cũng đã tìm được con đường “thoát” cho họ. Tăng thêm giờ tập đàn, mua thêm lò nướng bánh, học thêm ngoại ngữ, chăm “điểm tin’ cho bạn bè. Ăn theo phong trào này, tôi hạnh phúc nhận rất nhiều quà, bánh “home made” đủ loại: su kem, su chocolate, bánh mỳ dài, bánh mỳ chua pha óc chó, rồi gà hầm sen, cháo bào ngư…Tôi cam đoan là tất cả ngon như ở hiệu, có loại còn ngon hơn. Không thể không khen: “Tài tình như thế là cùng”.

Ngồi ở nhà, có khi tôi bật cười vì các nàng của tôi – trước Covid không có thời gian thưởng thức một bữa cơm gia đình – giờ là thành những nội trợ vô cùng đảm đang, quán xuyến không chê vào đâu được.

Nhưng cũng nhiều lần tôi khóc khi xem các video về những y bác sĩ, hộ lý, lao công… nằm vật vạ trên thềm bệnh viện sau giờ làm việc mệt mỏi. Tôi khóc khi nhìn bức ảnh tấm lưng đẫm mồ hôi của những thầy thuốc tận tụy đêm ngày chữa trị người nhiễm nCoV. Sau những nỗi lo âu thắt lòng vì con số bệnh nhân Covid-19, những phóng viên năng nổ, xông xáo đã đem lại một sự an ủi thật lớn cho tôi qua các bản tin tích cực về cuộc sống, về những tấm gương giúp đỡ nhau lúc hoạn nạn. Công việc thầm lặng ngày đêm của họ chẳng khác nào chúng tôi ngày trước – vượt bom đạn đưa những thước phim từ chiến trường trở về, hay vượt bão lũ đế báo cáo tình hình thiên tai lên những trang báo. Tự hào và cám ơn các đồng nghiệp của tôi vô cùng.

Tôi vừa nhận tin báo là sẽ được tiêm vaccine Covid-19 trong vài ngày tới. Thế là sắp có tư liệu để viết một bản tin về “Bà già 92 tuổi tiêm vaccine chống dịch” rồi. Nếu ai hỏi tôi nghĩ gì trong thời này, tôi xin nói lên sự thấm thía của “nghĩa tình đồng bào”, “máu chảy ruột mềm” và một câu hát của Trịnh công Sơn: “Tôi ơi đừng tuyệt vọng”.

Xuân Phượng đi theo kháng chiến chống Pháp từ năm 16 tuổi. Bà cũng từng thực hiện hàng loạt phim tài liệu mang tính thời sự, phản ánh những sự kiện chiến sự tại chiến trường Campuchia, biên giới phía Bắc và là một trong những phóng viên đầu tiên vào Dinh Độc lập theo trung đoàn xe tăng vào ngày 30/4/1975. Những bộ phim bà đã thực hiện gồm: Việt Nam và chiếc xe đạp (1974), Tôi viết bài ca hồi sinh (1979), Khi tiếng súng vừa tắt (1975), Khi những nụ cười trở lại (1976), Hai tiếng quê hương (1978)… Khi về hưu năm 1989, bà trở thành nhà sưu tập tranh, chủ gallery Lotus nổi tiếng ở TP HCM.

Đạo diễn Xuân Phượng

Nguồn: https://vnexpress.net/nhung-nguoi-dan-ba-tren-via-he-sai-gon-4331810.html

Tiếp tục đọc

Sách hay

Nhà thơ Đoàn Vy qua đời

Bình DươngNhà thơ Đoàn Vy – tác giả tập “Đột ngột hoa về” – qua đời tối 28/7, thọ 83 tuổi.

Chị Đoàn Kiều Linh – con gái nhà thơ – cho biết ông qua đời vì bệnh tuổi già. Cách đây sáu tháng, ông bị ngã nên không thể đi lại, phải nằm một chỗ. Sức khỏe của ông vì thế mà suy giảm dù gia đình tận tình chữa trị.

Những ngày cuối đời, ông sống cùng con trai. Không thể đi lại nhưng đầu óc ông vẫn minh mẫn, tỉnh táo nên thường đọc sách, theo dõi tin tức. Nhà thơ hạnh phúc mỗi khi được các cháu đọc truyện, thơ và hát những ca khúc Hà Nội mà ông yêu thích. “Có gia đình, con cháu quây quần bên cạnh nên ông nhận được trọn vẹn tình yêu thương cho đến giây phút cuối đời. Ông ra đi với nụ cười trên môi”, chị Linh nói.

Do dịch, tang lễ nhà thơ được cử hành đơn giản trong phạm vi gia đình. Các thành viên đều được xét nghiệm Covid-19, đeo khẩu trang để đảm bảo an toàn. Linh cữu nhà thơ được quàn tại nhà riêng ở Thái Hòa, Bến Cát. Thi hài ông an táng tại Hoa viên Nghĩa trang Sala Garden ở Long Thành, Đồng Nai ngày 29/7.

Nhà thơ Đoàn Vy bên tập Đột ngột hoa về. Ảnh:Văn chương phương Nam.

Nhà thơ Đoàn Vy bên tập “Đột ngột hoa về”. Ảnh:Văn chương phương Nam.

Nhà thơ Đoàn Vy sinh năm 1939 trong một gia đình khá giả ở Hà Nội. Ông tốt nghiệp khoa Hóa, Đại học Sư phạm Hà Nội, từng có thời gian làm giáo viên trung học tại Tĩnh Gia, Thanh Hóa. Năm 1975, ông vào TP HCM dạy học.

Đoàn Vy đến với thơ ca khá muộn, khi đã ngoài 40 tuổi, với những tác phẩm đăng trên báo Văn nghệ TP HCM. Thơ ông được nhận xét có tính trải nghiệm, táo bạo và mới lạ trong ngôn ngữ. Năm 1999, ở tuổi 60, ông phát hành tập thơ đầu tay Chỉ giấc mơ thôi (NXB Trẻ) và năm 2014, xuất bản tập thứ hai – Đột ngột hoa về (NXB Hội Nhà văn). Sinh thời, nhà thơ Đoàn Vị Thượng nhận xét: “Thơ ca tặng cho anh sự hồn nhiên của tuổi trẻ và anh lại tặng cho thơ ca sự thông thái của tuổi già. Cái trẻ của ngôn ngữ, cảm xúc và cái già của suy tưởng, cấu tứ đã lẫn vào nhau trùng điệp trong nhiều bài thơ của anh”. Đoàn Vị Thượng dẫn chứng bốn câu trong bài Không đề 1: “Lá lẫn vào lá/ Hoa lẫn vào hoa/ Riêng khuôn mặt của mỗi chúng ta/ Không lẫn vào đâu được”. Hay như trong bài Lụa là Hà Đông, có đoạn: “Hà Đông có dịp tôi về/ Lụa nhà nõn quá tôi đề câu thơ/ Câu thơ áo mẹ tôi thờ/ Áo em tôi khoác đôi bờ Nhuệ Giang/ Câu thơ vất vả chạy càn/ Chạy từ thời chiến chạy sang thời bình”.

Ông gia nhập Hội Nhà văn TP HCM từ năm 1981 – khi mới thành lập – cùng thời với nhà thơ Phương Đài, Đoàn Vị Thượng, nhà văn Nguyễn Quang Sáng… Cuối thập niên 1980, ông làm chủ nhiệm Câu lạc bộ Thơ của Cung Văn hóa Lao động.

Hiểu Nhân

Nguồn: https://vnexpress.net/nha-tho-doan-vy-qua-doi-4332381.html

Tiếp tục đọc

Sách hay

Sách về cuộc đời và tác phẩm Leonardo da Vinci

“Leonardo da Vinci: Cuộc đời và tác phẩm qua 500 hình ảnh” tái hiện di sản đồ sộ của danh họa Italy thời Phục hưng.

Sách do tác giả Rosalind Ormiston biên soạn, gồm hai phần. Phần một – Leonardo, cuộc đời và thời đại – giúp độc giả theo dõi Leonardo từ những năm tháng học nghề đến các nghiên cứu cuối đời ông. Ông được biết đến nhiều nhất trong vai trò họa sĩ và nhà điêu khắc. Công việc kiến trúc sư và kỹ sư bổ sung cho những quan sát sắc sảo của ông ở khía cạnh một nhà giải phẫu học và tự nhiên học.

Bìa sách giới thiệu 50 hình ảnh về cuộc đời, tác phẩm Leonardo da Vinci.

Bìa sách giới thiệu 50 hình ảnh về cuộc đời, tác phẩm Leonardo da Vinci. Ảnh: Omega+.

Tác giả phân tích về mức độ ảnh hưởng của thời đại, các mối quan hệ gia đình, đồng nghiệp, tầm tư duy vượt xa mức độ hiểu biết thông thường của danh họa. Sinh thời, ông khát khao tìm tòi tri thức. Số lượng ghi chép của ông có chủ đề phong phú, toàn bộ được gắn với nhau trong các cuốn sổ tay rời rạc. Theo Rosaline, Leonardo để lại khoảng 13.000 trang ghi chép, bản vẽ và bản thảo, trong số đó chỉ còn 6.500 trang còn được giữ đến ngày nay.

Phần hai gồm bộ sưu tập hình ảnh, phân tích các tác phẩm quan trọng của Leonardo, bao gồm hình vẽ, tranh và những nghiên cứu giải phẫu cơ thể người, kiến trúc và kỹ thuật. Những bức tranh, bản vẽ thể hiện sự đa dạng, năng suất vượt trội từ danh họa và tầm ảnh hưởng của ông đối với nghệ thuật, bối cảnh lịch sử ở Italy thời Phục hưng. Sách chỉ ra ông đã dành bao nhiêu thời gian cho mỗi tác phẩm, mất bao lâu cho các bản thiết kế, từ những con kênh, cây cầu đến phát minh khoa học, quân sự.

Ngoài hội họa, sách còn giới thiệu các phát kiến khoa học của Leonardo Davinci

Ngoài hội họa, sách còn giới thiệu các phát kiến khoa học của Leonardo da Vinci. Ảnh: Omega+.

Leonardo da Vinci (1452 – 1519) là một trong những trí tuệ kiệt xuất nhất lịch sử nhân loại. Ông hoạt động và có thành tựu trên nhiều lĩnh vực. Một số bức vẽ nổi tiếng của ông là Mona Lisa, The Last Supper, Salvator Mundi... Leonardo cũng nghĩ ra nhiều ý tưởng công nghệ đi trước thời đại về xe tăng, máy tính, cách tập trung năng lượng mặt trời.

Tam Kỳ

Nguồn: https://vnexpress.net/sach-ve-cuoc-doi-va-tac-pham-leonardo-da-vinci-4332393.html

Tiếp tục đọc

Sách hay

Tái bản truyện ‘Chú bé có tài mở khóa’

Tác phẩm “Chú bé có tài mở khóa” của cố nhà văn Nguyễn Quang Thân được tái bản sau hơn 30 năm ra mắt.

Truyện thuộc thể loại phiêu lưu, mở đầu bằng tình tiết cậu bé Nam ở quê ra tỉnh chơi. Bố đi vắng, Nam trở nên bơ vơ. Cậu làm quen với Hùng “lé” – một chú bé có biệt tài mở khóa. Sau một lần, khu tập thể Nam bị trộm, cậu bị bọn lưu manh bắt cóc. Hùng “lé” giúp Nam trốn khỏi hang ổ bọn cướp nhưng bản thân Hùng lại sa vào tay một bọn gián điệp kiêm buôn lậu, cầm đầu là tên trùm có biệt danh Cóc Vàng. Hùng bị cuốn vào những cuộc phiêu lưu ở Hà Nội, Hải Phòng, Quảng Ninh. Đến khi gặp công an, Hùng mới hiểu thêm về bản thân, biết mình là con một liệt sĩ, Cóc Vàng là kẻ trước đây đã giết bố Hùng.

Tác phẩm được tái bản với bìa mới, các ảnh minh họa trong trang ruột do họa sĩ Kim Duẩn thực hiện. Ảnh: PNB.

Tác phẩm được tái bản với bìa mới, các ảnh minh họa trong trang ruột do họa sĩ Kim Duẩn thực hiện. Ảnh: PNB.

Trong truyện, nhân vật Hùng “lé” đuợc nhiều thế hệ khán giả yêu thích. Cậu bé có những tính xấu như ham chơi, ngại học nhưng là một thiếu niên lương thiện. Dù gặp cảnh khó khăn, sa vào tay bọn lưu manh, phải làm việc bất lương, Hùng luôn day dứt, muốn về với cuộc sống bình thường, đoàn tụ gia đình. Độc giả nhí có thể học ở Hùng tính táo bạo, lòng tự tin, sự tháo vát, nhất là sự thông cảm với nỗi bất hạnh của người khác. Sách từng đoạt giải văn học thiếu nhi của Hội Nhà văn Việt Nam năm 1985.

Nhà văn Nguyễn Quang Thân sinh năm 1936. Ông nổi tiếng với loạt truyện ngắn như Cô gái Triều Dương (1967), Vũ điệu cái bô (1991), Giữa những điều bình dị (2007)… cùng loạt tiểu thuyết như Lựa chọn (1977), Một thời hoa mẫu đơn (1988), Ngoài khơi miền đất hứa (1990), Con ngựa Mãn Châu (1991), Hội thề (2009)…

Ông từng đoạt các giải thưởng như: giải nhì truyện ngắn báo Văn nghệ năm 1992 cho tác phẩm Vũ điệu cái bô, giải A cuộc thi sáng tác kịch bản phim truyện lịch sử nhân dự án phim kỷ niệm 1.000 năm Thăng Long với tác phẩm Hội thề, giải A cuộc thi tiểu thuyết của Hội Nhà Văn Việt Nam 2006 – 2009 với tiểu thuyết Hội thề… Ông qua đời năm 2017 vì đột quỵ.

Tam Kỳ

Nguồn: https://vnexpress.net/tai-ban-truyen-chu-be-co-tai-mo-khoa-4332073.html

Tiếp tục đọc

Sách hay

Du lịch qua những trang sách mùa giãn cách

Trong những ngày thực hiện giãn cách, độc giả vẫn có thể nhìn ngắm thế giới thông qua những cuốn sách viết về trải nghiệm của các tác giả ở địa điểm du lịch khác nhau.

Tình hình dịch bệnh đang diễn biến phức tạp, bước chân con người bị bó buộc, dễ dẫn đến cảm giác “thèm” đi du lịch, khám phá và trải nghiệm các địa danh nổi tiếng trong nước và trên thế giới.

Nghìn ngày nước Ý, nghìn ngày yêu của nhà báo Trương Anh Ngọc; Ăn, cầu nguyện, yêu của Elizabeth Gilbert; Seoul đến và yêu của Quỳnh In Seoul và Chuyện tình của núi – Ngang dọc Hoàng Su Phì của Hoài Sa sẽ đưa bạn đọc thoát khỏi khung cửa sổ để đến với Italy, Ấn Độ, qua Hàn Quốc, rồi trở về với cảnh đẹp của quê hương.

di du lich bang sach anh 1

Quảng trường San Marco (Italy) qua ống kính nhà báo Trương Anh Ngọc. Ảnh: FB Truong Anh Ngoc.

Mối tình nghìn ngày của nhà lữ hành

Là nhà báo thể thao, Trương Anh Ngọc được đi nhiều vùng, miền khác nhau trên thế giới. Với Nghìn ngày nước Ý, nghìn ngày yêu, tác giả như một lữ hành “bụi” thứ thiệt, đưa độc giả khám phá mọi ngóc ngách của đất nước Italy.

Cuốn sách của anh là những tản văn ghi chép nơi từng đặt chân đến trong suốt ba năm. Như một cái duyên, anh nhanh chóng sở hữu cho mình chữ “yêu” với mảnh đất này. Đó là các điểm đến nổi tiếng với nét văn hóa địa phương đặc sắc và kiến trúc nguy nga, thơ mộng.

Khám phá đất nước của những cây cầu và cung điện, đôi khi người cầm bút phải “ăn bờ, ngủ bụi” để có được những trải nghiệm riêng biệt mà thú vị nhất.

Qua trang sách, độc giả sẽ thấy những bức ảnh, lời văn miêu tả thành Rome, tháp nghiêng Pisa, “xứ sở ô liu” Puglia, “thành phố của nước” Venice, ngọn núi lửa Etna, phố cổ Siena, hay những ngôi nhà ven biển khu vực Cinque Terre…

Cuốn sách như một cuốn cẩm nang du lịch đưa người đọc đến với Italy – đất nước “khát thèm” của bao người mỗi khi nghĩ tra tìm cụm từ “du lịch châu Âu”. Ở đó, chúng ta được thả hồn mình vào tình khúc êm ái, nồng nàn của tác giả, và rồi Italy cũng sẽ nhanh chóng chiếm trọn tình yêu, niềm cảm mến của độc giả.

di du lich bang sach anh 2

Ăn, cầu nguyện, yêu lọt danh sách Sách bán chạy nhất của New York Times. Ảnh: Sachnhanam.

“Ăn, cầu nguyện, yêu”

Cuốn tự truyện của tác giả người Mỹ Elizabeth Gilbert là chuyến đi tìm kiếm bản ngã của mình sau một mối tình tan vỡ.

Tiêu đề cuốn sách đại diện cho 3 quốc gia với những đặc trưng theo cách đặt tên gợi nhớ của tác giả: Italy (cô tới Italy để thưởng thức những món ăn ngon), Ấn Độ (cầu nguyện tâm linh sau sự đổ vỡ của cuộc hôn nhân), và Indonesia (sốc lại tinh thần, tìm lại tình yêu, sự cân bằng trong cuộc sống). Sách đi đúng hành trình Ăn, cầu nguyện, yêu của tác giả.

Xuyên suốt những chuyến đi của mình, cô gặp gỡ và làm quen được nhiều người bạn mới, tốt bụng. Chính họ đã giúp cô cởi bỏ lòng mình để vui sống và tận hưởng vẻ đẹp của đất nước, con người nơi cô đang hiện diện.

Tác phẩm truyền cảm hứng cho những ai vừa đang thực hiện giãn cách, vừa muốn tìm lại sự bình yên trong tâm hồn để đến với những điều tốt đẹp, thú vị hơn ở thế giới ngoài kia.

di du lich bang sach anh 3

Sách Seoul – Đến và yêu của tác giả Quỳnh In Seoul. Ảnh: reviewsach.net

Chinh phục thành phố Seoul

Với Seoul – Đến và yêu, tác giả Quỳnh In Seoul mang đến cho người đọc kiến thức du lịch thiết thực để khám phá thành phố qua hành trình thưởng thức thiên đường ẩm thực ở “xứ sở kim chi” của cô.

Cuốn sách đưa độc giả chạm chân đến từng ngóc ngách, tuyến đường hẻo lánh nhất của thành phố này, nơi bạn sẽ được trầm trồ trước ly cocktail rượu gạo trứ danh.

Bên cạnh đó, mọi địa danh, lễ hội đều ghi dấu ký ức tuổi trẻ của Quỳnh In Seoul. Mối tình đầu đời trong veo và tình yêu to lớn của tác giả với thành phố “thở ra khói” này sẽ mang đến cho độc giả cảm giác muốn xách balo lên và đi ngay sau khi hết dịch.

di du lich bang sach anh 4

Những thửa ruộng bậc thang mùa lúa chín bung sắc vàng trên núi đồi đi vào Chuyện tình của núi – Ngang dọc Hoàng Su Phì của blogger du lịch Hoài Sa. Ảnh: Hoàng Tuấn.

Ngang dọc thiên đường ruộng bậc thang

Hành trình đi du lịch bằng sách còn đưa độc giả trở về với địa danh nổi tiếng của Việt Nam. Đó là thiên đường ruộng bậc thang ở vùng núi phía Bắc của Tổ quốc.

Tập bút ký sống động Chuyện tình của núi – Ngang dọc Hoàng Su Phì của blogger du lịch Hoài Sa là kết quả của nhiều lần anh ngang dọc trong suốt hai năm. Tình cảm đặc biệt dành cho Hà Giang cứ thế lớn dần trong anh, rồi chảy tràn qua từng hình ảnh và con chữ khi tiếp cận người đọc.

17 bài viết trong tác phẩm dẫn người đọc trải nghiệm đời sống văn hóa và phong cảnh thiên nhiên vùng đất Hoàng Su Phì (Hà Giang). Xuyên suốt tác phẩm, Hoài Sa như họa sĩ vẽ nên khung cảnh thiên đường ruộng bậc thang với những thửa ruộng mùa lúa chín bung sắc vàng tươi xen giữa các đồi chè shan tuyết.

Dấu ấn trải nghiệm trẻ trung của một chàng trai trở về quê hương sau bao năm học ở trời Tây cho người đọc ấn tượng khó quên bởi lối viết “ngang dọc”, phóng khoáng. Nét đẹp thiên nhiên và con người trong lao động cũng nhanh chóng chinh phục người đọc.

Những thước phim sống động, đa màu sắc, ngồn ngộn qua câu từ ký sự tạo cảm giác bình dị ban đầu, nhưng hứa hẹn thỏa mãn dài lâu cho những ai đang chùn chân bên khung cửa sổ.

Nguồn: https://zingnews.vn/du-lich-qua-nhung-trang-sach-mua-gian-cach-post1244402.html

Tiếp tục đọc

Xu hướng