Connect with us

Tác giả

Trên bàn mổ

Bài “Trên bàn mổ” của Trương Đăng Dung nằm trong tập thơ “Em là nơi anh tị nạn”, vừa ra mắt tháng 10. Tác phẩm được tác giả viết với lời đề: “Kính tặng mẹ”.

Đã 65 năm

đói con cho ăn

khát con cho uống

rét con cho mặc ấm,

con đã đối xử chu toàn với thân xác của mình

hơn cả với tâm hồn nhạy cảm.

The xac anh 1

Trích đoạn tranh Old Man in Sorrow của Van Gogh. Nguồn ảnh: wikiart.

Con làm kẻ thứ ba

giữa tâm hồn bất an

và thể xác bất toàn.

***

Con tìm nơi cứu rỗi

giữa những hoài nghi, cô đơn và bất lực

ngổn ngang ký ức

tâm hồn con mang nặng cuộc đời con.

***

Con không có quyền năng

trong cuộc chiến chỉ mình con biết

bản năng sống và bản năng chết

loại trừ nhau.

***

Thân xác con đau

tâm hồn con biết làm gì chia sẻ?

Con chỉ mong được về nhà với mẹ

cho tâm hồn và thể xác về theo.

Lời bình của TS Nguyễn Thanh Tâm:

Một thể xác bất toàn, một tâm hồn bất an là cục diện đầy đau khổ mà kẻ thứ ba (“con” – một hiện hữu khiếm diện) thấy ăn năn trước cuộc đời, trước những gì mẹ cha đã ban tặng. Có thể nói, trạng thái tam phân này là sáng tạo đáng ngạc nhiên của Trương Đăng Dung.

Truyền thống tư duy nhị phân với hai thực thể hồn – xác đã hiện diện khá nhiều trong văn hóa, văn học. Tuy nhiên, hình dung một thực thể khiếm diện ở giữa hồn và xác, hoang mang, đau khổ, tuyệt vọng về chính hai nửa bất toàn – bất an của mình, có lẽ đây là lần đầu tiên ta thấy ở Trương Đăng Dung.

Thiển nghĩ, đến giờ, tình thế hiện hữu đó cũng là duy nhất trong văn chương Việt Nam.

Nguồn: https://zingnews.vn/tren-ban-mo-post1147417.html

Đọc tiếp
Quảng Cáo

Tác giả

Sông Đáy

Nguyễn Quang Thiều là tác giả đương đại tiêu biểu. Ông sáng tác thơ, tiểu thuyết, truyện ngắn, vẽ tranh, làm báo, viết kịch bản… Ở lĩnh vực nào, ông cũng cho thấy tư chất nghệ sĩ.

Sông Đáy chảy vào đời tôi.

Như mẹ tôi gánh nặng rẽ vào ngõ sau mỗi buổi chiều đi làm về vất vả.

Tôi dụi mặt vào lưng người đẫm mồ hôi mát một mảnh sông đêm.

Năm tháng sống xa quê tôi như người bước hụt.

Cơn mơ vang lên tiếng cá quẫy tuột câu như một tiếng nấc.

Âm thầm vỡ trong tôi, âm thầm vỡ cuối nguồn.

Tỏa mát xuống cơn đau tôi là tóc mẹ bến mòn đứng đợi.

Một cây ngô cuối vụ khô gầy.

Suốt đời buồn trong tiếng lá reo.

Dong song tuoi tho anh 1

Tranh của Nguyễn Quang Thiều. Nguồn ảnh: FBNV.

Những chiều xa quê tôi mong dòng sông dâng lên ngang trời cho tôi được nhìn thấy.

Cho đôi mắt nhớ thương của tôi như hai hốc đất ven bờ, nơi những chú bống đến làm tổ được giàn dụa nước mưa sông.

***

Sông Đáy ơi! chiều nay tôi trở lại.

Những cánh buồm cổ tích đã bay xa về một niềm tức tưởi.

Em đã mang đôi môi màu dâu chín sang đò một ngày sông vắng nước.

Tôi chỉ gặp những bẹ ngô trắng trên bãi.

Tôi nhớ áo em tuột rơi trên bến kín một trăng xưa.

***

Sông Đáy ơi, sông Đáy ơi… chiều nay tôi trở lại.

Mẹ tôi đã già như cát bên bờ.

Ôi mùi cát khô, mùi tóc mẹ tôi.

Tôi quì xuống vốc cát ấp vào mặt.

Tôi khóc.

Cát từ mặt tôi chảy xuống dòng dòng.

Lời bình của TS Nguyễn Thanh Tâm

Sông Đáy là bài thơ ở chặng đầu trên hành trình thơ của Nguyễn Quang Thiều. Tuy nhiên, nếu đặt vào tổng thể sáng tác từ đầu thập niên 90 của thế kỷ XX, đến nay, chúng ta vẫn nhận ra những dấu vết rồi sẽ bồi tụ nên “châu thổ” thi ca Nguyễn Quang Thiều.

Ám ảnh sông nước, hình bóng một vùng cố thổ thương yêu trong ký ức, tiếng cá quẫy, mảnh trời quê, lưng áo mẹ, bãi ngô buồn, bến trăng xưa, mùi cát già, dòng nước mắt muộn mằn tức tưởi… tất cả làm nên một nguồn bi cảm thống thiết trong thơ Nguyễn Quang Thiều.

Không chỉ ở bài Sông Đáy, mà nhiều bài khác, tập khác, nguồn bi cảm thống thiết đó duy trì trạng thái trữ tình, điệu tâm hồn và cảm xúc của Nguyễn Quang Thiều. Bao giờ cũng thế, đọc anh, người ta thấy thương cùng với biết bao bộn bề ngẫm ngợi, suy tư và khắc khoải.

Nguồn: https://zingnews.vn/song-day-post1157587.html

Tiếp tục đọc

Tác giả

Linh Nham đêm

Không gian thơ của Nguyễn Bình Phương mang dấu ấn vùng Thái Nguyên. Khoảng trời Linh Nham, dòng Linh Nham, ngọn Linh Sơn, nghĩa địa Tuyệt Sơn… đi vào tác phẩm của anh đầy ám ảnh.

Ai rót rượu vào trăng

Sương như mắt thiếu phụ về dĩ vãng

Đêm

Lang thang lang thang lang thang

***

Ngực đồi già lau lách cỏ hoang

Nghe trong đất lời tiên tri huyền bí

Chẳng biết dữ hay lành

Những vì sao âm ỉ

Linh Nham anh 1

Tranh Mountain lake night của David Bigelow. Nguồn ảnh: fineart.

Ai rót rượu vào trăng

Lênh láng quá làm sao chịu nổi

Em thành kỷ niệm rồi

Cái buồn không nắm được

Cái buồn tan lễnh loãng quanh mình

***

Thân suối mềm rung rinh

Vục tay vớt

Chạm bóng gầy chới với

Lành lạnh câu thơ rơi

Lời bình của TS Nguyễn Thanh Tâm:

Dù Nguyễn Bình Phương có bảo rằng đây là một bài thơ đã cũ, thì tôi vẫn muốn đọc lại. Thơ hay có bao giờ cũ. Linh Nham đêm, đó là một khoảnh khắc hay là một ám ảnh trong cõi siêu hình của Nguyễn Bình Phương? Chính xác thì đó là khoảnh khắc nỗi ám ảnh siêu hình kia hiện ra với dáng vẻ đơn độc và có phần kỳ bí.

Đọc thơ, tiểu thuyết, tạp văn của Nguyễn Bình Phương đã nhiều, tôi cảm nhận mỗi chữ, mỗi câu đều được viết ra một cách rất chậm rãi, khó khăn. Đó là sự khó khăn trong tư duy lựa chọn, nhằm kiếm tìm một hình thức biểu đạt đầy đủ, cô đọng nhất về mọi sắc thái.

Linh Nham đêm hiện ra với khí hậu huyền bí. Sự huyền bí mà chẳng biết dữ hay lành, làm con người hoang mang. Rõ ràng, hạt nhân của bài thơ là một cảm nhận mơ hồ về điều gì đó sắp xảy ra hoặc đang âm thầm diễn ra. Dù có bảo rằng, chẳng biết lành hay dữ, nhưng sao cứ thấy lo lắng và hơi sợ. Những hình ảnh mang sắc thái điềm triệu đưa người đọc vào thế giới của linh thị – Lành lạnh câu thơ rơi!

Nguồn: https://zingnews.vn/linh-nham-dem-post1157244.html

Tiếp tục đọc

Tác giả

Nhớ

Hàm Anh tên thật là Phan Thanh Thủy, sinh ra và lớn lên tại Hà Nội. Chị đã xuất bản hai tập thơ là “Màu tự nhiên” (2008) và “Gọi tháng ba” (2016).

Em nhớ anh

như nhớ linh hồn mình một hôm vắng nắng bỏ chơi xa…

để lại thân xác này ngơ ngác!

***

Em kêu anh

như tiếng con nai tác vọng qua triền đồi mơ…

***

Em tha thiết anh, tha thiết, tha thiết

như xóm nhỏ vườn chiều chân núi tỏa hương

mưa…

Lời bình của TS Nguyễn Thanh Tâm

Thơ Hàm Anh có xu hướng tối giản. Lựa chọn sự tối giản, trong thơ cũng như trong đời sống, không có nghĩa là người ta làm ít đi, mà chú ý vào cái quan trọng nhất.

Bài thơ Nhớ của Hàm Anh biểu hiện những đặc tính cho thấy tâm thế lựa chọn sự tối giản của tác giả. Phong cách tối giản này, nếu phải gọi tên, có thể hiện hình vào ba trạng thái – hình tượng: Em nhớ – em kêu tên – em chờ đợi.

Tứ thơ gọn và chắc bởi Hàm Anh xoáy sâu vào hạt nhân của ý tình là nhớ. Nỗi nhớ người yêu như nhớ linh hồn mình. Sự hòa hợp và gặp nhau của hai linh hồn đồng điệu là hiện hữu thoáng chốc của bản nguyên mà ta đã xa rời. Tình yêu khiến cho con người ta tìm được sự đồng nhất – hợp nhất trong chính họ. Người yêu chẳng gì khác hơn chính là linh hồn của họ.

Nhịp thơ chầm chậm như sương mưa. Giọng thơ da diết như tiếng gọi bạn tình qua triền đồi mơ. Điệu thơ tâm tình thủ thỉ, mơ màng bình yên nhưng ẩn chứa những nhục cảm gọi mời, trông đợi kín đáo bởi em chẳng quen sự ồn ào bày tỏ.

Lời thơ kiệm mà gợi cảm, giàu nhạc tính với những từ ngữ có độ mở, vang và ngân rung (anh – xa – ngơ ngác – mơ – tha thiết – tỏa hương – mưa).

Tất cả yếu tố ấy tạo nên chất thơ đầy lắng đọng của Nhớ.

Nguồn: https://zingnews.vn/nho-post1157092.html

Tiếp tục đọc

Tác giả

‘Nhạc lá’ – sức mạnh kỳ diệu của thiên nhiên

“Nhạc lá” của nhà văn Bùi Minh Quốc tái hiện bức tranh thiên nhiên tươi đẹp nhằm truyền tải thông điệp về sự kết nối đặc biệt giữa con người với thiên nhiên.

Nhạc lá xoay quanh câu chuyện của bé Loan từ khi em còn là đứa trẻ cho đến lúc trưởng thành với nhiều biến cố đau thương trong đời.

Vì sự ngay thẳng trong công việc, ba mẹ của em đã bị hãm hại. Ba mất đi mang theo nỗi oan ức, mẹ bị tai nạn nằm liệt giường. Gánh nặng gia đình đặt hết lên đôi vai bé nhỏ của Loan từ khi em lên mười tuổi.

Nhac la anh 1
Sách Nhạc lá. Ảnh: NXB Kim Đồng.

Trong những ngày tháng khó khăn đó, Loan thường vào rừng để tìm kiếm sự an ủi. Cuộc gặp gỡ với họa sĩ Phan Thạch cũng là bước ngoặt thay đổi cuộc đời Loan.

Tình yêu nghệ thuật và yêu rừng của bác Phan Thạch đã truyền động lực cho cô bé. Em cũng được bác truyền dạy cho môn kèn lá. Chỉ với một chiếc lá trong rừng, em có thể thổi những bản nhạc đầy sắc màu, cảm xúc, giúp em giải tỏa những mệt mỏi.

Âm nhạc cũng đem đến những điều tốt đẹp cho cuộc sống nhiều nỗi mất mát của em. Chiếc kèn lá cũng là biểu tượng ẩn dụ cho âm thanh reo vui của thiên nhiên – âm thanh có thể chữa lành tâm hồn con người.

Với Nhạc lá, nhà văn Bùi Minh Quốc đã dựng nên hình ảnh đặc sắc về những con người yêu rừng, yêu thiên nhiên tha thiết. Đó là họa sĩ Phan Thạch, suốt đời chỉ say mê vẽ những bức tranh núi rừng. Ông sống trong một căn nhà nhỏ giữa rừng, tựa lưng vào cây cối mà nghỉ ngơi.

Loan là hình ảnh tiếp nối của ông, là cô bé có tâm hồn trong trẻo, mang tình yêu hồn nhiên với cây cối.

Mỗi khi buồn, em đều đi bộ mải miết trong rừng, thì thầm trò chuyện với cây cối như tri kỉ. Bởi vì tình yêu ấy, em có thể khiến những chiếc lá reo lên thứ âm nhạc tuyệt vời, lưu luyến trái tim người nghe.

Loan và bác Phan Thạch đều có kết nối đặc biệt với thiên nhiên, bởi vì họ thấu hiểu được việc cây cỏ cũng có linh hồn.

Câu chuyện về cuộc đời Loan, về tình yêu và sự gắn bó với thiên nhiên của em đã khơi dậy những cảm xúc mãnh liệt cho người đọc. Theo dấu chân Loan, ta có thể bước đi sâu vào những cánh rừng, lắng nghe tiếng chim hót, tiếng gió thổi, tiếng suối reo…

Loan luôn giữ cho mình trái tim đầy nỗ lực, tin tưởng. Trước sự ra đi của cha, bệnh tật của mẹ, em đã làm hết sức mình để chăm sóc mẹ, giúp mẹ từng bước khỏi bệnh. Đồng thời, em cũng luôn vui tươi chân thành, sống biết yêu thương và can đảm.

Chứng kiến hành trình trưởng thành của bé Loan, mỗi người cũng có thể tìm cho mình một nguồn động lực mạnh mẽ để sống, để vượt qua nghịch cảnh.

Câu chuyện cảm động được đặt trong bối cảnh thiên nhiên đẹp đẽ tạo nên sức hấp dẫn cho Nhạc lá. Người đọc có thể từng bước khám phá cuốn sách và nhẩn nha ngắm nhìn cây cối, từ đó biết trân trọng thiên nhiên, tìm thấy sự gắn kết với thiên nhiên.

Truyện dài Nhạc lá của nhà văn Bùi Minh Quốc mang đậm tính thời sự trong bối cảnh con người ngày càng chứng kiến nhiều cơn cuồng nộ của thiên nhiên do nạn phá rừng gây ra. Trong lần tái bản năm 2020, Nhạc lá còn có di cảo tranh minh họa đầy thanh thoát, phóng khoáng của cố nhạc sĩ tài hoa Nguyễn Trọng Tạo.

Nhà văn Bùi Minh Quốc sinh năm 1940 tại Hà Nội. Một số tác phẩm của nhà văn Bùi Minh Quốc là: Làng bên cầu, Đôi mắt nhìn tôi, Đốm lửa xanh, Chuyện của người khách lạ…

Ông đoạt giải A cuộc vận động sáng tác “Vì tương lai con em chúng ta” của Trung ương Đoàn Thanh niên cộng sản Hồ Chí Minh và Hội Nhà văn Việt Nam (1980) với tác phẩm Hồi đó ở Sa Kỳ.

Nguồn: https://zingnews.vn/nhac-la-suc-manh-ky-dieu-cua-thien-nhien-post1156409.html

Tiếp tục đọc

Tác giả

Bài thơ 24

Nguyễn Hoàng Nam, sinh năm 1989, từng xuất bản hai tập thơ. Hiện tại anh kinh doanh và sáng tác tự do tại Hà Nội.

Bàn tay mưa

những bánh xe mưa

ai đánh thức kén buồn say ngủ

trong nếp áo của mùa?

phố hôm xưa

phong kín hàng cây sẫm màu mây lạnh

ý nghĩ vuông tròn vành vạnh

sao không thoát được thành lời?

lòng ta như giếng khơi

không một giọt mưa nào chạm đáy.

Lời bình của TS Nguyễn Thanh Tâm:

Bài thơ như một hơi thở nhè nhẹ hoặc là sự cựa mình của kén nhỏ trong nếp áo mùa. Đúng như cách diễn đạt của Lu, mọi thứ diễn ra lặng thầm nhưng chứa đựng một điều gì đó, vừa như bí bách chật chội lại vừa khao khát được thoát ra. Có thể là những ý nghĩ, một hình hài sống mới, cũng có thể chỉ là sự lơ đãng trôi trong mưa lạnh.

Thật khó định hình điều gì dưới lòng giếng khơi, bởi chẳng hạt mưa nào chạm đáy. Những va động không tới hay chính là trạng thái chơi vơi, nhòa nhạt, dửng dưng, thiếu vắng kết nối của con người. Đâu đó, trong sự lơ đãng ấy, chúng ta nhận ra một nét sống giữa lòng phố thị.

Nguồn: https://zingnews.vn/bai-tho-24-post1156758.html

Tiếp tục đọc

Xu hướng