Connect with us

Tác giả

Tay chơi Đoàn Tử Huyến

Chơi sách với Đoàn Tử Huyến là tìm được những cuốn sách đích đáng để dịch, in ra cho bạn đọc thưởng thức. Làm sách đẹp, sách sang trọng, sách bình dân phục vụ từng lớp độc giả.

Dich gia Doan Tu Huyen anh 1

Nói về anh, người đồng hương, “đồng hao” (theo nghĩa ngoại hình hao hao nhau), đồng nghiệp (dịch văn), tôi gọi anh là một “Tay chơi”. Đoàn Tử Huyến đã sống một đời 70 năm với một chữ “chơi” phóng túng và đẹp đẽ.

Chơi “chữ” văn chương

Anh chơi “chữ”. Những con chữ có hình hài và số phận. Những con chữ làm nên những bản thảo không cháy. Những con chữ sống lâu hơn con người viết ra chúng. Những con chữ lưu giữ ký ức văn hóa lịch sử của một đời người, đời dân tộc, đời nhân loại. Những con chữ Nga và chữ Việt.

Anh giỏi thứ tiếng của nước người bên dòng Volga và giỏi thứ tiếng của nước mình bên dòng Hồng Hà. Anh có khí chất xứ Nghệ và tâm hồn người Thăng Long.

Dich gia Doan Tu Huyen anh 2
Dịch giả Đoàn Tử Huyến và nhà giáo Văn Như Cương chơi cờ ở Trung tâm Văn hóa và Ngôn ngữ Đông Tây, Hà Nội. Ảnh: Nguyễn Đình Toán.

Tất cả hòa chảy trong anh thành một mạch dịch văn chương để hiện ra trên trang giấy những con chữ Việt chở hồn Nga qua những tác phẩm của A. Ivanov (Tiếng gọi vĩnh cửu, 1986), V. Tendryakov (Nguyệt thực, 1986; Sáu mươi ngọn nến, 1987; Đêm sau lễ ra trường, 1994), M. Bulgakov (Nghệ nhân và Margarita, 1988; Trái tim chó, 1988), M. Prishvin (Giọt rừng, 2011)… Và không chỉ văn chương Nga.

Nhưng các bản dịch văn chương Nga đã làm nên tên tuổi Đoàn Tử Huyến dịch giả. Bản dịch Nghệ nhân và Margarita của anh đã được nhận giải thưởng Hội Nhà Văn Việt Nam (1990) và Giải Sách Hay là một sự chứng thực cuộc chơi chữ của anh.

Văn anh dịch kỹ lưỡng và tinh tế, đọc nó thấy sự dụng công của người dịch trên từng câu chữ. Anh biết nâng niu, quý trọng chữ, biết nâng lên đặt xuống những ý nghĩa hàm ẩn trong từ, trong câu.

Khi anh dịch là vậy. Khi anh làm biên tập bản thảo của những người khác cũng vậy. Điều này thấy rõ khi anh làm tờ tạp chí Văn Học Nước Ngoài tái lập năm 1995 của Hội Nhà Văn Việt Nam. Một cuốn tạp chí dày vài ba trăm trang khổ to in nhiều thơ, văn, tiểu luận, phê bình của nhiều nhà văn thuộc nhiều nền văn học, nhiều phong cách bút pháp khác nhau.

Để làm rõ ra được sự đa dạng phong phú của các cây bút qua các bản dịch khác nhau thì sự chăm chút câu chữ không hề là chuyện nhỏ nhặt và đơn giản. Những ngày tháng đó, tôi đã biết một Đoàn Tử Huyến chơi ra chơi, làm ra làm.

Có những bản thảo anh và tôi đã vật lộn đúng nghĩa đen từ này khi nhắc lên đặt xuống một từ, một câu dịch sao cho đúng nghĩa nhất có thể so với bản gốc. “Nghề chơi cũng lắm công phu” mà, huống nữa đây là chơi với “chữ”, lại là “chữ văn chương”!

Dich gia Doan Tu Huyen anh 3
Dịch giả Đoàn Tử Huyến. Nguồn ảnh: Fb Huyến Tử Đoàn.

Chơi sách

Anh chơi sách. Giã từ nghề đứng lớp dạy tiếng Nga ở Đại học Sư phạm Ngoại ngữ Hà Nội, Đoàn Tử Huyến ra làm ở nhà xuất bản Lao Động. Từ đó anh bước vào lĩnh vực làm sách, làm xuất bản.

Chơi sách với anh nghĩa là tìm được những cuốn sách đích đáng để dịch, để in ra cho bạn đọc thưởng thức. Làm những cuốn sách đẹp, sách hay, sách sang trọng, sách bình dân phục vụ từng lớp độc giả riêng biệt và cho chung cả nhiều người là điều anh theo đuổi thực hiện.

Anh đã làm những bộ sách riêng về các nhà văn nhà thơ được giải Nobel dày dặn. Anh cũng làm những tập thơ mỏng gọn nhẹ 36 bài thơ của từng tác giả.

Một thời Trung tâm Đông Tây đã trở thành mái nhà đi về của nhiều người học thức và quần chúng. Tinh thần cuộc chơi này hiện nay vẫn đang được cố gắng duy trì.

Phạm Xuân Nguyên

Thương hiệu “Nhà sách Đông Tây” và sau này là “Trung tâm Đông Tây” một thời đã được bảo chứng trong lòng người đọc và trên thị trường sách bằng tên tuổi của tay chơi Đoàn Tử Huyến.

Anh chơi ‘Văn hóa”. Cùng những người đồng chí hướng lập ra Trung tâm Văn hóa Ngôn ngữ Đông Tây (trực thuộc Hội khoa học Nghiên cứu Đông Nam Á) đầu thế kỷ XXI anh muốn xây dựng một địa chỉ cho trí thức, văn nghệ sĩ và những ai ham hiểu biết có một nơi gặp gỡ trò chuyện trao đổi giao lưu.

Từ Trung tâm đã lan ra những cuộc nói chuyện về lịch sử, về văn hóa văn chương, về những vấn đề hôm qua và hôm nay. Từ Trung tâm đã in ra những cuốn sách có chất lượng cao. Từ Trung tâm đã lan tỏa những hoạt động kết nối văn hóa với các nước đúng như tên gọi của nó. Đoàn Tử Huyến làm các việc đó của Trung tâm chu đáo, cẩn thận, mà cũng nhẹ nhàng, thoải mái như chơi.

Một thời Trung tâm Đông Tây đã trở thành mái nhà đi về của nhiều người học thức và quần chúng. Tinh thần cuộc chơi này hiện nay vẫn đang được cố gắng duy trì và phát huy ở Không gian văn hóa Đông Tây do người em anh, Đoàn Tử Hoan, tiếp nối.

Anh chơi “bạn”. Tay chơi Đoàn Tử Huyến ngoài đời trông thực tay chơi khi thường ngao du đây đó với dáng người cao tóc râu xõa dài điệu phong trần, với ai cũng có thể ngồi bia rượu chịu trận, dù anh không phải người ưa nói ở chốn đông người và thường rất lặng trầm bên trong.

Dich gia Doan Tu Huyen anh 4
Bìa sách Nghệ nhân và Margarita.

Bạn bè quý anh, trọng anh, thích chơi với anh. Anh và tôi cùng với nhà sử học Dương Trung Quốc được gọi là “ba gã đầu bạc” vì tóc trắng mặt nhìn nhang nhác nhau. Nhưng với thầy Văn Như Cương thì anh và tôi lại kết thành ba gã “bạch phát tu” (râu tóc trắng).

Trưa 19/11/2020 tôi mời Đoàn Tử Huyến đến nhà chơi dự cuộc gặp mặt một số người “quê choa” nhân nhà thơ Hoàng Thị Minh Khanh ra tập thơ mới Tằm tơ. Chị Khanh quê Hà Nội quý người quê tôi vì hồi trẻ chị có bài thơ Gửi sông La gửi gắm một tình yêu sau này được nhạc sĩ Lê Việt Hòa phổ nhạc thành bài hát cùng tên nổi tiếng.

Anh đến ngồi vui cùng mọi người, nghe vợ chồng nhạc sĩ ca sĩ Ngọc Thịnh – Thái Bảo hát về quê mình, đi lại chụp ảnh. Cầm hai tập thơ của Bùi Minh Quốc và Hoàng Thị Minh Khanh tặng anh còn bảo là mình giờ còn đọc được đâu mà lấy sách. Tôi bảo ai cũng có phần sách mang về cả, anh cứ cầm về cho tủ sách ở nhà sau này con cháu đọc.

Đó có lẽ là hai cuốn sách cuối cùng mà người yêu sách, chơi sách Đoàn Tử Huyến cầm trong tay. Khi chở anh về nhà tôi còn hẹn lần sau đón anh đi chơi nữa. Nào có ngờ ba hôm sau tay chơi đã lặng lẽ làm một chuyến chơi xa vô cùng sau một giấc ngủ lại vào buổi sáng chủ nhật đầu ngày.

Cuộc chơi của Đoàn Tử Huyến ở cõi nhân gian đã dừng lại. Nhưng cái tinh thần chơi, văn hóa chơi của anh thì còn mãi trong cõi nhân sinh. Tôi và bạn bè hay tin anh mất có tiếc thương nhưng vẫn tự hào có được một tay chơi như anh và sẽ chơi tiếp cuộc chơi văn hóa văn chương của anh. Vậy thì anh Huyến ạ, về trời vẫn cứ là một tay chơi nhé!

Nguồn: https://zingnews.vn/tay-choi-doan-tu-huyen-post1155806.html

Tác giả

Anh chẳng nghĩ mọi điều rồi đơn giản thế…

Lương Ngọc An là một tác giả thơ được nhiều bạn đọc yêu mến. Anh hiện công tác tại báo Văn nghệ.

Anh chẳng nghĩ mọi điều rồi đơn giản thế

Mình chia tay nhau như tiễn một mùa thu

Giọt nước mắt dẫu chắt chiu từ bao nỗi niềm hoa sữa

Cũng chẳng long lanh xa hơn một gò má bao giờ…

Anh hồn nhiên tin cuộc đời dài rộng vậy

Giữa muôn nẻo lạ quen đâu chỉ một lối đi về

Đã ngỏ lòng với những miền xa hút hắt

Giữa độ lượng cuộc đời đâu chẳng là quê

Nhưng anh đâu hay rồi một chiều hoe gió

Bên lối xưa gặp lại cũ càng xưa

Chợt lơ đãng như muôn vàn lơ đãng

Một bàn tay nắm lại để không thừa…

Và anh hiểu giữa cuộc hoang vu ấy

Nếu ngày mai còn được hát cho mình

Anh sẽ lại gửi thì thầm vào gió

Kể chuyện ngày hoa sữa mới sơ sinh…

Lời bình của TS Nguyễn Thanh Tâm

Thế là mình chia tay nhau, giản đơn như năm tháng theo mùa. Có tiếc nuối hay quyến luyến gì không trong giọt nước mắt chắt chiu nỗi niềm hoa sữa kia? Dường như cả anh và em đều gắng để thản nhiên trước một điều sắp trở thành xưa cũ.

Liệu cuộc đời bao dung, độ lượng, những miền trời hút hắt có giúp anh thản nhiên đi qua cuộc chia ly này? Hình như mọi thứ chẳng hề đơn giản. Cố lơ đãng mà sao bàn tay lại thấy ngơ ngác, dư thừa? Anh tự thú trước lòng mình về những day dứt chẳng thể nào nguôi ngoai được.

Có một mùa hoang vu trổ mầm từ giọt nước mắt phong nguyên những long lanh của mối tình mà ta gọi là cũ càng. Lối xưa chẳng dẫn về mùa xưa, chỉ còn trong lời thì thầm của anh, một làn hương không phai từ độ sơ sinh.

Nguồn: https://zingnews.vn/anh-chang-nghi-moi-dieu-roi-don-gian-the-post1173975.html

Tiếp tục đọc

Tác giả

Julia Quinn chưa từng nghĩ ‘Bridgerton’ được chuyển thể thành phim

Những cuốn tiểu thuyết nóng bỏng của Julia Quinn về chuyện tình giữa những thiếu nữ duyên dáng và các chàng trai quý tộc đã trở thành tâm điểm trên Netflix.

Tờ The Guardian gần đây đã có cuộc phỏng vấn Julia Quinn, tác giả bộ truyện về nhà Bridgerton, nguyên tác bộ phim Bridgerton đang thu hút nhiều sự chú ý trên Netflix.

Sau sự thành công của Bridgeton, dựa theo tập một The Duke and I, dư luận đã chú ý nhiều hơn tới các tác phẩm còn lại của Quinn về những cuộc phiêu lưu lãng mạn của những đứa trẻ Bridgerton yêu đời trong xã hội thượng lưu ở London đầu thế kỷ 19. Tám cuốn tiểu thuyết của bộ truyện đều là các cuộc phiêu lưu của từng anh, chị em nhà Bridgerton.

Tac gia Julia Quinn anh 1

Việc câu chuyện về nhà Bridgerton được chuyển thể thành phim nằm ngoài suy nghĩ của tác giả Julia Quinn. Ảnh: Netflix.

Chưa từng nghĩ tới phim chuyển thể

Chia sẻ về dòng văn học lãng mạn, Julia Quinn nói: “Mọi người coi thường tiểu thuyết lãng mạn. Chúng là đứa con ghẻ của ngành xuất bản mặc dù tiểu thuyết lãng mạn kiếm được nhiều tiền cho các nhà xuất bản đến mức họ có thể có không gian để ra mắt thơ ca, tiểu thuyết văn học và những thứ khác không thực sự kiếm tiền”.

Đây là lý do tại sao Quinn không bao giờ nghĩ rằng bất kỳ cuốn tiểu thuyết nào của bà, về những mối tình thượng lưu, trong đó có nhiều người phụ nữ thông minh, hóm hỉnh phải lòng những người đàn ông sang giàu và đẹp trai, sẽ có thể lên TV.

Bà hài lòng với vị trí thường xuyên trong danh sách các tác phẩm ăn khách với một chút khó chịu vì cách thể loại này bị nhiều dòng văn học khác xem thường. “Tôi có mơ lớn chứ. Nhưng chưa ai từng làm, chưa từng có dấu hiệu muốn làm (dựng phim từ tiểu thuyết lãng mạn-pv). Không chỉ sách của tôi, mà còn là thể loại này nói chung. Nếu ai đó định làm một tác phẩm kinh điển, họ muốn làm phim theo sách của Jane Austen”, Quinn bày tỏ.

Tac gia Julia Quinn anh 2

Tác giả Julia Quinn chia sẻ rằng mọi người thường coi thường thể loại văn học lãng mạn. Ảnh: The Guardian.

Đó là vào tháng 1/2017, Quinn nhận được cuộc gọi về việc tác phẩm của mình có thể được dựng phim. “Tôi ngồi ở Starbucks, điều mọi người làm khi người sống ở Seattle, và tôi nhận được một cuộc gọi từ người đại diện của mình. Ông ấy nói ‘Tôi nhận được tin từ một trong những người đại diện của Shonda Rhimes. Họ tò mò không biết liệu sách Bridgerton có bán bản quyền hay không. Nếu có, bà có quan tâm đến việc thảo luận với họ không?”. Đó là niềm vui bất ngờ đến với bà và mang lại nhiều thành công cho bà sau này.

Thành công “siêu thực” của phim

Quinn, năm nay 50 tuổi, từng tham gia cố vấn cho bộ phim, nhưng sau đó lùi lại và để nhà sản xuất Chris Van Dusen và nhóm của ông ấy tiếp tục. “Tôi nghĩ rằng tất cả lựa chọn của họ đều rất tuyệt vời, sự đúc kết có ý thức về màu da và sự hòa nhập chắc chắn đã nâng cao nhận thức của tôi về việc chúng tôi cần điều đó đến mức nào”, Quinn cho hay.

Bộ phim đã thay đổi chủng tộc đối với một số nhân vật chủ chốt, trong đó công tước vốn là người da trắng thì do Regé-Jean Page thủ vai. Quinn nói: “Tôi nghĩ điều đó thật tuyệt vời và mang lại nhiều niềm vui. Trước đây, tôi đã có góc nhìn hạn chế theo khía cạnh lịch sử. Vì vậy, ở một số góc độ, tôi đã sợ hãi. Nhưng bạn biết không? Đây vốn đã là một câu chuyện tưởng tượng lãng mạn và tôi nghĩ điều quan trọng hơn là phải chứng tỏ rằng càng nhiều người càng tốt xứng đáng được hưởng hạnh phúc và phẩm giá này. Vì vậy, tôi nghĩ họ đã lựa chọn hoàn toàn đúng đắn, mang lại tất cả sự toàn diện”.

Tac gia Julia Quinn anh 3

Julia Quinn cũng hi vọng các tác phẩm còn lại sẽ tiếp tục được chuyển thể. Ảnh: The Guardian.

Việc bộ phim được ra mắt đã làm bừng sáng với cuộc sống và mang tới nhiều niềm vui khi đại dịch hoành hành và mọi người bị mắc kẹt trong nhà. Nhìn thấy phản ứng lớn của quốc tế đối với cả phim và truyện cũng là “một điều siêu thực” đối với tác giả.

Netflix cho biết vào đầu tháng này rằng, trong bốn tuần ra mắt đầu tiên, bản chuyển thể dự kiến​ tiếp cận hơn 63 triệu hộ gia đình. Còn nhà xuất bản các tác phẩm của Quinn tại Vương quốc Anh cũng đang gấp rút tái bản các cuốn sách về nhà Bridgerton để sóng vai cùng bộ phim.

Bộ sách còn 7 tập, Quinn hy vọng các tác phẩm chuyển thể sẽ tiếp tục được sản xuất. Mặc dù chưa có gì được xác nhận, Van Husen đã bày tỏ sự quan tâm của mình đối với việc “kể những câu chuyện tình của tất cả anh chị em nhà Bridgerton”. Quinn chỉ ra: “Mọi người thích một kết thúc có hậu” và đó là những gì mà tiểu thuyết lãng mạn mang lại.

Nguồn: https://zingnews.vn/julia-quinn-chua-tung-nghi-bridgerton-duoc-chuyen-the-thanh-phim-post1173600.html

Tiếp tục đọc

Tác giả

Ảo ảnh

Bài thơ “Ảo ảnh” được in trong tập “Những kỷ niệm tưởng tượng” của Trương Đăng Dung. Tác phẩm này được giải thưởng của Hội Nhà văn Hà Nội năm 2011.

Bao năm rồi anh tìm em

trong những bình minh không có Mặt Trời

trong những lâu đài chỉ có cánh dơi

trong những giấc mơ không đầu không cuối.

***

Anh hỏi dòng sông về hạnh phúc trên đời

sông trả lời anh sông chỉ biết trôi,

anh hỏi ngọn núi

núi trả lời anh núi chỉ biết ngồi,

anh hỏi con người

người trả lời anh bằng nước mắt rơi!

***

Thôi em đừng khóc

rồi sẽ qua đi kiếp người ngắn ngủi,

một ngày kia hết mọi buồn vui

chui xuống cỏ ta sẽ nằm dưới cỏ

bàn tay ta bất động giữa đất dày

bàn tay ta thôi tìm nhau run rẩy.

***

Em ở lại

một lần nữa cùng anh giữa mùa trăng sắp lụi

ta cùng nghe tiếng muôn loài hấp hối

tiếng côn trùng trong cát bụi sinh sôi.

***

Anh nhìn vào mắt em

thấy hình anh ở đó

nếu mắt em khép lại

ảnh hình kia chỉ còn lại trong em

anh không còn thấy anh trong hiện tại

chỉ thấy em với những hình những ảnh

của mùa hè đang qua

một góc vườn và mấy khóm hoa

chiếc ghế bỏ quên cơn mưa mùa hạ

tóc bà bạc xoá

thấp thoáng bên khung cửa

nắng nhoà.

Lời bình của TS Nguyễn Thanh Tâm

Bài thơ Ảo ảnh mang một niềm bi quan sâu sắc về tình thế tồn tại của con người. Những kiếm tìm mải miết, những câu hỏi khắc khoải đều dẫn đến một hình dung đầy bi kịch. Bình minh không Mặt Trời, lâu đài nhập nhoạng cánh dơi, giấc mơ dở dang không đầu không cuối là phối cảnh của sự tàn lụi, hoang phế. Sự im lặng vô tri của núi, của sông như niềm bất lực khổng lồ, không thể nào khác được. Và, giọt nước mắt rơi kia chính là hình hài khổ đau, đày đọa của kiếp sống.

Niềm an ủi sau cùng của tồn tại, thật đau xót, lại chính là sự ngắn ngủi, mong manh của kiếp người. Đây là một khía cạnh rất nhân văn mà ít người để ý trong thơ Trương Đăng Dung. Không chỉ ở bài này, nhiều bài khác nữa, phản đề đời sống luôn thường trực trong ông. Giữa cơn hấp hối này, ý nghĩa của sự sống càng trở nên thiêng liêng, đáng quý biết bao.

Ảo ảnh, tưởng tượng, suy tưởng hay mộng mơ chỉ là cách nói khác về thế giới tinh thần của thi sĩ. Đó là cấu trúc của cái tôi, một thực tại không đòi hỏi phải được kiểm chứng hay trùng khít lên thực tại biểu kiến. Hình anh trong mắt em, thế giới bên trong của em đã cứu rỗi anh, đem đến sự sống ngay cả khi anh chẳng còn ở hiện tại. Những mùa hè đã qua, góc vườn và mấy khóm hoa, cơn mưa mùa hạ, chiếc ghế bỏ quên, ô cửa nắng nhòa, tóc bà bạc trắng… là ảo ảnh hay thực tại? Ai bảo nó không thực? Ảo ảnh ấy lưu giữ khoảnh khắc hiện sinh mà chúng ta đã có, khi đi qua cuộc đời ngắn ngủi này.

Nguồn: https://zingnews.vn/ao-anh-post1173582.html

Tiếp tục đọc

Tác giả

Mưa Lĩnh Nam

Nguyễn Thị Thúy Hạnh sống và làm việc tại Hà Nội. Chị có một tập thơ gây sự chú ý của giới nghiên cứu, phê bình.

Lĩnh Nam mưa

chiều quái nắng

anh chích ngón tay

chảy giọt máu buồn

anh chăn đường chiều

chín mươi chín dấu chân thiếu một

đêm nay ta bói Đường thi

cỏ Lĩnh Nam buồn rối tóc em lùa

nghìn nụ hôn dao cứa

anh hôn em

môi trắng

răng trắng

tóc trắng

da trắng

ngực trắng

tràn thân thể trắng

trắng sinh lời

ngón tay trắng

bàn chân trắng

xương trắng

thịt trắng

tử vi trắng

số trắng

phận trắng

tzắng Man Nương

anh yêu em mộng khép không thành

mái tóc em một cầu vồng gãy

anh yêu em giai nhân cỏ dại

Lĩnh Nam mưa tốt máu tươi.

Lời bình của TS Nguyễn Thanh Tâm

Bài thơ mang ánh sắc liêu trai. Tưởng tượng như vạt nắng lùa trong mưa, đúng hơn là một cơn nắng buồn mang nỗi u hoài, ấm ức và oan uổng. Tại sao lại là oan uổng? Bởi vẻ đẹp kia hàm chứa những điêu linh, là Tây Thi hay Điêu Thuyền, là Man Nương hay giai nhân cỏ dại, vệt máu buồn loang từ nỗi niềm cổ xưa trắng cơn mộng không thể nào chạm tới.

Mưa tốt máu tươi làm dậy lên khí sắc huyền hồ một Lĩnh Nam tràn thân thể trắng. Dường như, trong màu máu mưa tươi tốt ấy còn phong nguyên nhịp thở đành đoạn, ấm ức của giai nhân. Vì sao: Anh yêu em mộng khép không thành?

Nguồn: https://zingnews.vn/mua-linh-nam-post1168620.html

Tiếp tục đọc

Tác giả

Những đứa trẻ cô đơn

Bài thơ “Chúng mình là những đứa trẻ cô đơn” được in trong tập “Lấp kín một lặng im” của tác giả Lu (Lucilucius).

chúng mình là những đứa trẻ cô đơn

tự đặt ra câu hỏi

tự trả lời

những câu trả lời không thuộc về đâu cả.

xa mà gần

gần mà xa

anh cất tiếng ca

em cười khúc khích.

***

chúng mình là những đứa trẻ cô đơn

phố đông người

mình đi tìm nhau mãi

mặt trời cất mình

quay lưng

uể oải

anh thấy em nằm trong một ngôi sao.

***

chúng mình là những đứa trẻ cô đơn

mỉm cười với nhau trong giấc chiêm bao mờ nhạt

em khe khẽ hát

anh thấp thỏm lòng sợ tiếng chuông reo.

***

chúng mình là những đứa trẻ cô đơn

đừng giận hờn nhau em nhé

thời gian đã già

hai đứa mình thì trẻ

yêu nhau

yêu nhau thôi.

Lời bình của TS Nguyễn Thanh Tâm

Thời gian đã già / hai đứa mình thì trẻ / yêu nhau / yêu nhau thôi… Tôi nghe người bán sách đọc đoạn thơ của Lu khi ghé chân vào một hiệu sách bên đường. Hóa ra, sự hồn nhiên, trong trẻo và đáng yêu của thơ vẫn có thể đi vào lòng người một cách dễ dàng như vậy.

Cứ ngỡ rằng tuổi trẻ ưa náo nhiệt, thích đông vui, phù hợp không gian đô thị. Thế nhưng, phía sau đó, những khoảnh khắc cô đơn, những âu lo thấp thỏm, những lạc lõng của người trẻ giữa phố đông lại ít ai để ý. Chúng mình là những đứa trẻ cô đơn đã chạm vào cái bóng của thực tại phố thị, nhận ra hơi thở lặng thầm trong bước chân uể oải, trong chiêm bao mờ nhạt. Họ tìm gì trong cô đơn ấy?

Nỗi cô đơn của thế hệ chẳng thời nào giống nhau. Bởi thế, sự chia sẻ lắm khi là vô vọng. Tìm nhau giữa phố đông, trong giấc mơ có thể là một niềm an ủi. Tuy nhiên, dường như ngay cả việc tìm nhau ấy cũng trở nên xa xôi: Anh thấy em nằm trong một ngôi sao. Mọi thứ dường như chẳng có gì đảm bảo, nỗi lo âu tiếng chuông làm tan vỡ chiêm bao mờ nhạt đã nói lên khắc khoải cô đơn của thế hệ trẻ.

Lạc lõng và có phần đáng thương như thế, sao lại phải giận hờn nhau? Bài thơ ngân vào ta một nhịp sống khác, để vượt qua nỗi cô đơn này: Yêu nhau/ yêu nhau thôi.

Nguồn: https://zingnews.vn/nhung-dua-tre-co-don-post1172880.html

Tiếp tục đọc

Xu hướng