Connect with us

Sách hay

Những người đàn bà trên vỉa hè Sài Gòn

Đạo diễn Xuân Phượng – 92 tuổi, tác giả hồi ký “Gánh gánh gồng gồng” – nhớ Sài Gòn qua bóng dáng những người đàn bà bán hàng rong.

Hôm ấy, người đàn bà bán nước giải khát sát vỉa hè phòng tranh Lotus của tôi trên đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa, quận 1, buồn bã nói: “Tôi đến chào bà để nghỉ bán”.

Chị đã ngồi ở vỉa hè này hơn 10 năm. “Cửa hàng” của chị chỉ là mấy bậc thềm sát vách Chùa Ông và phòng tranh của tôi. Sáng nào từ nhà đến gallery, tôi cũng dừng mắt ở mấy quả dừa tươi, mấy chai nước ngọt, một phích nước, vài bao thuốc lá được xếp ngay ngắn. Chiếc ghế nhựa màu đỏ đặt dưới gốc cây điệp vàng.

Bạn buôn cùng vỉa hè với chị giải khát là hai chị cùng quê Quảng Ngãi. Một chuyên bán bánh chuối nướng. Một bán bánh tráng trộn. Vì không có cạnh tranh về mặt hàng, họ sống hòa thuận, dễ dãi với nhau. Cứ nửa năm lại thấy vắng họ mấy ngày. “Họ về quê lo cho gia đinh”, chị bán giải khát đưa tin. Cái vỉa hè bên lề con đường tấp nập bậc nhất Sài Gòn thêm thân thuộc với những người đàn bà tần tảo, đảm đang như thế. Họ chịu cái nắng chang chang, những trận mưa rào bất chợt. Ngày này qua ngày khác, tháng này qua tháng khác, vỉa hè của thành phố này giúp họ thêm tiền nuôi con ăn học, lo cho giỗ Tết ở tận quê xa.

Tác phẩm Phút nghỉ trưa của người mua ve chai, nằm trong bộ tranh Sài Gòn trong những ngày giãn cách, của họa sĩ Lê Sa Long.

Tác phẩm “Phút nghỉ trưa của người mua ve chai”, nằm trong bộ tranh “Sài Gòn trong những ngày giãn cách”, của họa sĩ Lê Sa Long.

Rồi một ngày, góc vỉa hè không còn bóng dáng của họ. Trong nỗi nhớ của tôi hiện rõ nét mặt khắc khổ, dáng đi liêu xiêu của chị bán giải khát. Trong đầu tôi trở đi trở lại câu hỏi: “Không biết họ sẽ xoay xở ra sao? . Buồn và thương. Bậc thềm phòng tranh bao năm trời vẫn dành chỗ cho họ mưu sinh, cất giữ các đồ đạc lặt vặt sau giờ bán, nay trống trơn. Phòng tranh của tôi, con đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa, và nhiều con đường khác của thành phố, giờ vắng lặng…

Có rất nhiều, rất nhiều gương giúp đỡ nhau, những cuộc hồi hương lúc hoạn nạn được báo chí liên tục đưa tin. Ngày 24/7, tàu hỏa SE14 xuất phát từ ga Sài Gòn để đưa hơn 800 hành khách là người Hà Tĩnh về quê… Phóng viên không quên nhấn mạnh: Chuyến tàu chỉ có người lái là không cùng quê Hà tĩnh. Rồi Gia Lai với các địa điểm phát xăng, phát thức ăn, nước uống cho hàng trăm người đang trên đường rời thành phố về quê… Tổng công ty Đường Sắt Việt Nam tiếp tục tổ chức các đoàn tàu vận chuyển người tỉnh miền Trung đang sống, học tập, làm việc tại TP HCM và các tỉnh phía Nam về lại nhà… Hội đồng hương các tỉnh đồng loạt tìm mọi phương tiện, mọi hình thức, để đưa dân trở về… Những cuộc hồi hương để lại nỗi nhớ cho Sài Gòn nhưng cũng để giảm tải cho thành phố thân yêu vượt qua đại dịch.

Ở tuổi 92 tôi làm gì trong lúc này?

Bạn cứ tưởng tượng về hoàn cảnh sống của tôi nhé. Một căn hộ ở Sài Gòn, một người giúp việc và một người già tóc bạc trắng, phải chống gậy. Suốt ngày, tin tức Covid dồn dập. Không được ra khỏi nhà. Giờ, các buổi chống gậy đi bộ thong thả quanh chung cư cũng đã là quá khứ.

Nhưng tôi không thể để con Covid làm mất tinh thần! Cũng như bao lần vượt khó trong cuộc đời khá dài của mình, tôi thầm nghĩ: “Không thể đi ra ngoài cho khuây khỏa được thì hãy để trí óc mình bay về những kỷ niệm của hơn 50 năm trước, khi là một phóng viên chiến trường. Những kỷ niệm về những đợt làm phim cùng đồng nghiệp dưới bom đạn từ Vĩnh Linh đến chiến trường Lào, chiến trường Campuchia, xuyên qua dãy Trường Sơn với những vách núi đá tai mèo nhọn sắc, hay những cơn mưa rừng tối đất tối trời…”.

Đạo diễn - tác giả Xuân Phượng tại buổi ra mắt hồi ký Gánh gánh gồng gồng năm 2020. Cuốn sách của bà nhận giải thưởng của Hội nhà văn TP HCM và Hội nhà văn Việt Nam cùng năm. Xuân Phượng đi theo kháng chiến chống Pháp từ năm 16 tuổi. Bà cũng từng thực hiện hàng loạt phim tài liệu mang tính thời sự, phản ánh những sự kiện chiến sự tại chiến trường Campuchia, biên giới phía Bắc và là một trong những phóng viên đầu tiên vào Dinh Độc lập theo trung đoàn xe tăng vào ngày 30/4/1975. Những bộ phim bà đã thực hiện gồm: Việt Nam và chiếc xe đạp (1974), Tôi viết bài ca hồi sinh (1979), Khi tiếng súng vừa tắt (1975), Khi những nụ cười trở lại (1976), Hai tiếng quê hương (1978)... Khi về hưu năm 1989, bà trở thành nhà sưu tập tranh, chủ sở hữu phòng tranh Lotus ở TP HCM.

Đạo diễn – tác giả Xuân Phượng tại buổi ra mắt hồi ký “Gánh gánh gồng gồng” năm 2020 – sách đoạt giải thưởng của Hội Nhà văn TP HCM và Hội Nhà văn Việt Nam đầu năm nay. Ảnh: Quỳnh My.

Ký ức của một thời khiến tôi bừng tỉnh dậy, không ngăn được nụ cười, tôi ngồi ngay vào máy tính. Vậy là bắt tay vào những trang đầu tiên của cuốn Ai bảo đi làm phim là khổ… Chắc phải rất lâu nữa hồi ức này mới đến trang cuối. Nhưng tôi vui vì đã tìm được cách để bản thân không chìm vào trầm cảm, lo âu và bi quan. Thời gian trôi qua thật nhanh. Hay thật, nhờ viết ra, tôi như đang sống lại thời tuổi trẻ xông xáo, hăng say. Tôi đang nhớ lại những bạn quay phim, thu thanh, lái xe… Những người đã cùng tôi tạo nên tình yêu thương bền chặt của tình đồng chí, đồng đội sau những giờ phút vào sinh ra tử…

Nhắc đến tôi, bạn bè thân quen đều nói: “70 năm trước, đây là người có nhiều cháu nhất ở khu tập thể số 1 phố Lê phụng Hiểu Hà Nội”. Từng là một thầy thuốc chuyên khoa Nhi, tôi đã chăm lo sức khỏe cho các cháu thuộc mấy trăm gia đình trong khu. Tôi còn là người hay thuyết minh phim Pháp ở Ủy ban Liên lạc văn hóa với nước ngoài. Hà Nội thời ấy, được xem phim là một điều mơ ước của hầu hết cháu trong khu tập thể. Hễ thấy tôi quần áo tề chỉnh bước ra khỏi sân nhà là cả một đoàn cháu chít rồng rắn xếp hàng theo tôi. Anh Trị, người kiểm soát vé ra vào luôn miệng lẩm bẩm: “Sao cái bà này nhiều cháu đến thế!”. Nhưng rồi vì nể nang, các cháu lọt hết vào phòng chiếu. Thêm vào đó là nhức đầu, sốt ho, tiêu chảy… đều đã có “cô Phượng”. Sau này, cuộc sống đã đưa chúng tôi tứ tán bốn phương trời. Nhưng tình cảm gắn bó vẫn bền chặt.

Tôi phải kể dài dòng về chuyện này vì khi xảy ra Covid-19. Không ngờ từ nhiều nơi, từ nhiều nước, những lời thăm hỏi, những sự chăm sóc chu đáo nghĩa tình ùa về làm tôi bàng hoàng xúc động. Không thể kể hết những tin nhắn trên mạng, những bó hoa, những món ăn do các cháu tự làm và gửi cho tôi. Từ Hải Dương, một gói quà đã đến theo đường bưu điện: nấm hương, măng khô, mộc nhĩ, miến của cháu Hải Yến, một nhà văn trẻ gửi đến, kèm lời nhắn: “Bà ơi, cháu đang làm ruốc gửi vào…”. Rồi: “Cô ơi! Cô uống loại nước con nấu đặc biệt chống cảm sốt, rất tốt cô ạ…”. Bao thương yêu dành cho một người già, sao lại không cảm thấy ấm áp và hạnh phúc.

Thái Dương - Sài Gòn tôi sẽ

 
 
Thái Dương – Sài Gòn tôi sẽ

Thầy giáo Thái Dương hát ca khúc “Sài Gòn tôi sẽ” do anh sáng tác. Video:Youtube TG9x Thái Dương.

Xin nói thêm là nhiều “cháu” của tôi, nay cũng đã ngót nghét bước vào U70, cũng đã tìm được con đường “thoát” cho họ. Tăng thêm giờ tập đàn, mua thêm lò nướng bánh, học thêm ngoại ngữ, chăm “điểm tin’ cho bạn bè. Ăn theo phong trào này, tôi hạnh phúc nhận rất nhiều quà, bánh “home made” đủ loại: su kem, su chocolate, bánh mỳ dài, bánh mỳ chua pha óc chó, rồi gà hầm sen, cháo bào ngư…Tôi cam đoan là tất cả ngon như ở hiệu, có loại còn ngon hơn. Không thể không khen: “Tài tình như thế là cùng”.

Ngồi ở nhà, có khi tôi bật cười vì các nàng của tôi – trước Covid không có thời gian thưởng thức một bữa cơm gia đình – giờ là thành những nội trợ vô cùng đảm đang, quán xuyến không chê vào đâu được.

Nhưng cũng nhiều lần tôi khóc khi xem các video về những y bác sĩ, hộ lý, lao công… nằm vật vạ trên thềm bệnh viện sau giờ làm việc mệt mỏi. Tôi khóc khi nhìn bức ảnh tấm lưng đẫm mồ hôi của những thầy thuốc tận tụy đêm ngày chữa trị người nhiễm nCoV. Sau những nỗi lo âu thắt lòng vì con số bệnh nhân Covid-19, những phóng viên năng nổ, xông xáo đã đem lại một sự an ủi thật lớn cho tôi qua các bản tin tích cực về cuộc sống, về những tấm gương giúp đỡ nhau lúc hoạn nạn. Công việc thầm lặng ngày đêm của họ chẳng khác nào chúng tôi ngày trước – vượt bom đạn đưa những thước phim từ chiến trường trở về, hay vượt bão lũ đế báo cáo tình hình thiên tai lên những trang báo. Tự hào và cám ơn các đồng nghiệp của tôi vô cùng.

Tôi vừa nhận tin báo là sẽ được tiêm vaccine Covid-19 trong vài ngày tới. Thế là sắp có tư liệu để viết một bản tin về “Bà già 92 tuổi tiêm vaccine chống dịch” rồi. Nếu ai hỏi tôi nghĩ gì trong thời này, tôi xin nói lên sự thấm thía của “nghĩa tình đồng bào”, “máu chảy ruột mềm” và một câu hát của Trịnh công Sơn: “Tôi ơi đừng tuyệt vọng”.

Xuân Phượng đi theo kháng chiến chống Pháp từ năm 16 tuổi. Bà cũng từng thực hiện hàng loạt phim tài liệu mang tính thời sự, phản ánh những sự kiện chiến sự tại chiến trường Campuchia, biên giới phía Bắc và là một trong những phóng viên đầu tiên vào Dinh Độc lập theo trung đoàn xe tăng vào ngày 30/4/1975. Những bộ phim bà đã thực hiện gồm: Việt Nam và chiếc xe đạp (1974), Tôi viết bài ca hồi sinh (1979), Khi tiếng súng vừa tắt (1975), Khi những nụ cười trở lại (1976), Hai tiếng quê hương (1978)… Khi về hưu năm 1989, bà trở thành nhà sưu tập tranh, chủ gallery Lotus nổi tiếng ở TP HCM.

Đạo diễn Xuân Phượng

Nguồn: https://vnexpress.net/nhung-nguoi-dan-ba-tren-via-he-sai-gon-4331810.html

Đọc tiếp
Quảng Cáo

Sách hay

Nhà thơ – dịch giả Đỗ Tư Nghĩa qua đời để lại nhiều tác phẩm chưa in

Dịch giả Đỗ Tư Nghĩa vừa trút hơi thở cuối cùng ở tuổi 75 tại nhà riêng nơi phố núi Đà Lạt lúc 6h15 ngày 16-9 sau thời gian nằm bệnh vì tuổi già.

Nhà thơ - dịch giả Đỗ Tư Nghĩa qua đời để lại nhiều tác phẩm chưa in - Ảnh 1.

Ảnh kỷ niệm Đỗ Tư Nghĩa (trái) & Trần Thoại Nguyên trong một lần cùng ngồi cà phê Đà Lạt – Ảnh: từ trang cá nhận nhà thơ Nguyễn Như Mây

Đỗ Tư Nghĩa thuộc lớp trí thức miền Nam trong chiến tranh, ông tốt nghiệp Triết học ở Đại Học Văn khoa Huế, sau đó dạy Triết và tiếng Anh tại Blao (Bảo Lộc) từ trước 1975.

Nhiều người biết đến Đỗ Tư Nghĩa như một dịch giả cẩn thận với chữ nghĩa, đồng thời ông chọn cách sống như một người ẩn tu: đọc và dịch sách về đạo Phật, các danh tác về triết, và làm thơ.

Năm 2016 tác phẩm cuối đời của Lev Tolstoy (1828-1910) là Suy niệm mỗi ngày qua bản dịch của Đỗ Tư Nghĩa được bạn đọc đón nhận nồng nhiệt, đến năm 2018 quyển này đã tái bản lần thứ 3. Bên cạnh đó, quyển Nghệ thuật sống của Epictetus do Đỗ Tư Nghĩa dịch cũng tái bản đến lần thứ 3.

Dịch phẩm ra đời mới đây của ông là quyển sách về thiếu nhi: Khi bố còn thơ của Alexander Raskin (Nga). Quyển này Đỗ Tư Nghĩa dịch chung với Y Khương, ra mắt giữa năm 2020. Lúc này, bạn bè thân thiết cũng cảm nhận được sức nặng tuổi tác đang ảnh hưởng đến sức khỏe của ông.

Và mới đây, một bạn đọc trẻ trong số những người mến mộ Đỗ Tư Nghĩa đã mô tả tình trạng sa sút sức khỏe của ông: “lần cuối cùng tôi ghé thăm, chú không chiến đấu với bệnh tật mà chiến đấu với con dốc trước nhà” – Huỳnh Vũ Huy viết trên trang cá nhân khi hay tin vị dịch giả qua đời.

Từ Phan Thiết, nhà thơ Nguyễn Như Mây viết mấy dòng tiếc thương dịch giả Đỗ Tư Nghĩa – người mà ông Mây coi như người thầy, người anh kính mến.

Nhà thơ Nguyễn Như Mây cũng dẫn một bài viết xúc động của nhà thơ Trần Thoại Nguyên – bạn thân của Đỗ Tư Nghĩa. Nhờ đó, bạn đọc các nơi biết được một khoảnh khắc đời thường của một dịch giả với một nhà thơ diễn ra mới đây chưa lâu:

“Hôm vừa rồi, tôi lên Đà Lạt đến nhà trọ dưới con dốc đường Nhà Chung thăm bạn. Tôi nhẹ gót đến nép mình bên cánh cửa nhìn vào phòng, thấy bạn ngồi (nằm) ngửa trên chiếc ghế võng xếp dưới gầm bàn, hai bàn tay mỏng mảnh giơ lên với những ngón lướt bàn phím laptop được bạn cố định như máy mở úp ngược xuống (thật lạ, thật độc đáo của mỗi bạn tôi:

“Nằm ngửa lướt phím mây” Haha!), bạn đang lướt phím gõ chữ thật tập trung, không biết có bạn đến thăm! Nhìn bạn với dáng hình và 2 cánh tay gầy guộc mà chạnh lòng, thương bạn quá! Khi biết có bạn đến thăm, Nghĩa vui mừng lắm, vội vã dẹp gọn hết, liền mặc áo quần (3 lớp áo) và mời bạn mình đi uống café…”.

Bây giờ, trái tim người dịch giả ấy đã vĩnh viễn ngừng đập để chia tay phố núi, để lại cho đời nhiều dịch phẩm đã xuất bản: Con Đường Tuổi Trẻ (Daisaku Ikeda, 2005); Cuộc Đời của Luận Sư Rajneesh Chandra (2007); Tự Thú (Lev Tolstoy, NXB Văn Hóa Sài Gòn); Tìm Lại Nụ Cười (Philip Martin, 2009); Kahlil Gibran Ngọn Lửa Vĩnh Cửu (Barbara Young, 2009); Suy niệm mỗi ngày (Lev Tolstoy, 2016); Khi Bố Còn Thơ (Alexander Raskin, 2020)…;

Và theo một số bạn bè và người trong giới, Đỗ Tư Nghĩa từng tự công bố tập thơ Gởi Tình Yêu, Gởi Cuộc Đời của ông vào năm 1999.

Tuy nhiên, vì không chính thức nên tập thơ này hiện được xem như bản thảo chưa in, cùng với các tác phẩm khác: Phúc Trình Dâng Greco (Nikos Kazantzakis. Dịch); Các Nhà Thơ Nữ Anh Mỹ (Dịch và giới thiệu); Abelard và Heloise: Tình cổ lụy (Dịch); Zen và Thần Bí Kytô giáo (Dịch); Pháp Thoại của Ni sư Charlotte Joko Beck (Dịch); Ngụ Ngôn Kahlil Gibran ( Dịch).

Lễ di quan dịch giả Đỗ Tư Nghĩa sẽ diễn ra vào lúc 7h ngày 18-9 sau đó đưa đi hỏa táng tại Đài hỏa táng Đà Lạt.

Có những ngày

Có những ngày hồn tôi lênh đênh
như lá khô

chẳng biết chọn nơi nào đậu xuống.


Có những ngày

tôi như con chuột nhỏ

chui rúc nơi những cống rãnh của cuộc đời

dù trên đầu tôi vẫn có trăng sao

dù quanh tôi

vẫn có lá cây xanh

và trên bàn tiệc cuộc đời

mỗi ngày

vẫn đổ tràn rượu đỏ.

Có những ngày
hồn tôi như con gà đói thóc
chạy kiếm những hạt vàng
nhưng mùa gặt đã xa

chẳng còn hạt nào vương vãi!

Có những ngày
Tôi kinh ngạc

Ôi, cuộc đời đó ư ?

Những chuỗi dài vô lý
những ràng buộc vô danh
những muộn phiền vô nghĩa …

Xin đừng ai dạy tôi

phải biết mỉm cười

khi bão dông kéo đến.

Tôi đã cười to

nhưng tiếng cười có nghĩa gì

giữa vũ trụ bao la

giữa cát khô

giữa hoang vu

ngàn sa mạc!

Dalat.1983.

Đỗ Tư Nghĩa

Nguồn: https://tuoitre.vn/nha-tho-dich-gia-do-tu-nghia-qua-doi-de-lai-nhieu-tac-pham-chua-in-20210917160225318.htm

Tiếp tục đọc

Sách hay

Cuốn sách giải đáp hàng nghìn câu hỏi của trẻ

“Thế nào và tại sao” là bộ sách giúp trẻ khám phá thế giới tự nhiên bằng hình ảnh sinh động và câu chữ khoa học, dễ hiểu.

Trẻ nhỏ luôn có hàng nghìn câu hỏi khác nhau về thế giới xung quanh, trong khi phụ huynh không phải là cuốn “bách khoa toàn thư” để có thể giải đáp hết các câu hỏi ấy.

Đặc biệt, trong bối cảnh dịch bệnh, trẻ phải học online tại nhà, việc cung cấp kiến thức bằng nhiều nguồn khác nhau là điều cần thiết, giúp trẻ có thể mở mang hiểu biết, nắm chắc các bài học của chương trình giáo dục hiện hành.

Bộ sách Thế nào và tại sao là lựa chọn phù hợp, giúp các bạn nhỏ khám phá thế giới khoa học đầy thú vị ở nhiều lĩnh vực khác nhau.

Sach thieu nhi anh 1

Một số cuốn sách trong bộ Thế nào và tại sao. Ảnh: T.T.

Bộ sách gồm 20 cuốn, chia thành 4 chủ đề khác nhau. Ở mỗi chủ đề, các cuốn sách đều chứa những hình vẽ sinh động, câu từ dí dỏm nhưng không kém phần khoa học. Qua đó, trẻ sẽ tìm được lời giải đáp cho hàng nghìn thắc mắc của mình.

Với chủ đề các loài động vật, trẻ sẽ thêm hiểu biết về các loài cá, động vật hoang dã hay khủng long qua các cuốn Cá voi và cá heo – Những con thú khổng lồ ôn hòa; Các loài cá – Thế giới diệu kỳ dưới nước; Động vật hoang dã – Tự do trong thiên nhiên; Rừng mưa – Kho báu xanh của Trái Đất; và Khủng long – Trong đế chế của các loài bò sát cổ.

Không chỉ tò mò về các loài động vật, nhiều trẻ nhỏ còn tỏ ra thích thú khi khám phá kiến thức khoa học về tự nhiên và vũ trụ.

Năm cuốn sách tiếp theo giúp độc giả nhí tìm hiểu về vấn đề này: Trái Đất của chúng ta – Hành tinh xanh; Vũ trụ – Những bí ẩn của không gian; Hành tinh và thám hiểm vũ trụ – Những cuộc thám hiểm vào không gian; Những ngôi sao – Điều tuyệt vời của vũ trụ; và Mặt trăng và cuộc chinh phục vĩ đại của con người.

Với những bạn nhỏ có sở thích tìm hiểu khoa học, Ôtô – Ma lực, động cơ hỗn hợp và những siêu sao tốc độ; Điện – Megavolt và chất bán dẫn; Năng lượng – Động lực vận hành thế giới; Robot – Những bộ óc siêu Việt và những trợ thủ đắc lực;Máy bay – Giấc mơ bay là sự lựa chọn phù hợp.

Năm cuốn sách cuối cùng đưa trẻ khám phá rõ hơn về con người và tự nhiên: Núi lửa – Lửa từ lòng đất; Thời tiết – Không khí, gió và mây; Thời kỳ đồ đá và những công trình hùng vĩ; Cơ thể người – Tuyệt tác của tạo hóa; và Những phát minh – Thiên tài với ý tưởng bất chợt.

Sach thieu nhi anh 2

Năm cuốn sách trong nhóm chủ đề về vũ trụ. Ảnh: T.V.

Mỗi cuốn sách hàm chứa nhiều thông tin chi tiết từ lịch sử xa xưa đến thời điểm hiện tại. Đi kèm câu từ đơn giản, dễ hiểu là những hình ảnh minh họa sinh động, chân thực về các lĩnh vực đó.

Chẳng hạn, đối với cuốn Trái Đất của chúng ta – Hành tinh xanh, trẻ có thể hiểu từ hàng triệu năm trước, hành tinh này được hình thành như thế nào, sự sống bắt đầu ra sao?

Bên cạnh đó, sách cũng chỉ ra những vấn đề hiện nay chúng ta phải đối mặt, đó là biến đổi khí hậu. Đây cũng là bài học về bảo vệ môi trường dành cho các em nhỏ.

Hay như cuốn Máy bay – Giấc mơ bay giúp trẻ thêm hiểu về lịch sử của máy bay. Đặc biệt, cuốn sách giải thích những chi tiết nhỏ về nguyên lý hoạt động của máy bay. Đồ họa rõ ràng, dễ hiểu cũng là yếu tố giúp độc giả nhỏ tuổi nắm được việc những vali hành lý được đưa vào khu “check-in” sẽ như thế nào và nằm ở đâu trong chiếc máy bay khổng lồ…

Giữa những ngày giãn cách, việc cùng con đọc sách và khám phá thế giới sẽ giúp trẻ hình thành những hiểu biết cơ bản về khoa học tự nhiên, kích thích não bộ thông qua việc khai phá trí tưởng tượng.

Bên cạnh đó, bộ sách còn giúp độc giả nhí làm quen các thuật ngữ khoa học, từ đó rèn cho trẻ thói quen lập luận, phân tích chặt chẽ.

Nguồn: https://zingnews.vn/cuon-sach-giai-dap-hang-nghin-cau-hoi-cua-tre-post1263415.html

Tiếp tục đọc

Sách hay

Nguyễn Ngọc Tư giao lưu độc giả

Nhà văn Nguyễn Ngọc Tư trò chuyện cùng độc giả dịp sách mới sắp ra mắt, theo hình thức trả lời câu hỏi trên fanpage NXB Trẻ.

Chị là cây bút đầu tiên tham gia Chia sẻ cùng tác giả – chương trình giao lưu trên fanpage giữa nhà văn và bạn đọc. Sau hai ngày chương trình được thông báo trên mạng xã hội, gần 200 câu hỏi độc giả được gửi tới nữ nhà văn. Các câu trả lời của nhà văn sẽ được cập nhật trên mạng xã hội. Đại diện ban tổ chức cho biết: “Đây là sân chơi, nhịp cầu phù hợp thời giãn cách tại gia, giúp bạn đọc tìm hiểu, về các tác giả họ hâm mộ”.

Nhà văn Nguyễn Ngọc Tư. Ảnh: Nhà xuất bản Trẻ

Nhà văn Nguyễn Ngọc Tư. Ảnh: Nhà xuất bản Trẻ

Nguyễn Ngọc Tư sinh năm 1976 tại Cà Mau. Chị nổi tiếng với loạt tác phẩm: Ngọn đèn không tắt (2000), Ông ngoại (2001), Biển người mênh mông (2003), Giao thừa (2012), Sầu trên đỉnh Puvan (2007)… Chị từng nhận nhiều giải thưởng văn chương trong nước và quốc tế như: giải Văn học tuổi hai mươi, giải Văn học ASEAN 2008... Một số tác phẩm của chị được dịch sang tiếng Hàn, Anh, Đức và Thụy Điển. Cuốn Cánh đồng bất tận của Nguyễn Ngọc Tư được chuyển thể điện ảnh năm 2010, do Nguyễn Phan Quang Bình đạo diễn.

Tối 16/9, chương trình Nếp sống lành mạnh, bình an qua sách diễn ra với hai khách mời – nhà văn Đàm Hà Phú (tác giả Sài Gòn chuyện nhỏ bao nhớ), nhà văn Pha Lê (tác giả Ăn gì cho không độc hại, Tẩy độc bếp: Vì không thể sống mà không ăn gì), do MC Phương Huyền (Hội Nhà văn TP HCM) dẫn dắt. Buổi giao lưu trực tuyến bàn về nếp sống xanh “ăn lành, nấu sạch” cùng cách hướng cuộc sống theo màu sắc tích cực với nhiều hoạt động lành mạnh.

Đơn vị xuất bản cũng tổ chức cuộc thi Sách Trẻ bên gia đình bạn, diễn ra một tháng, từ ngày 10/9. Độc giả chụp ảnh để thể hiện tình cảm gia đình song hành với văn hóa đọc sách, tình yêu dành cho sách, giới thiệu sách bổ ích đọc trong thời giãn cách.

Tam Kỳ

Nguồn: https://vnexpress.net/nguyen-ngoc-tu-giao-luu-doc-gia-4356833.html

Tiếp tục đọc

Sách hay

Cơ thể người có thể tự phòng, chữa bệnh như thế nào?

Cuốn sách mới cung cấp góc nhìn khoa học của hệ miễn dịch đối với cơ thể người.

Trong việc bảo vệ sức khỏe của mỗi người, hệ miễn dịch đóng vai trò quan trọng. Khả năng chống lại bệnh tật và tự chữa lành của cơ thể là một trong những bí ẩn đối với các nhà khoa học và cũng là một điều kỳ diệu của tự nhiên.

Các nhà khoa học đã nghiên cứu và có những phát hiện về hệ miễn dịch, áp dụng vào việc bảo vệ và chăm sóc sức khỏe.

Giáo sư ngành miễn dịch học tại Đại học Manchester (Anh) Daniel M. Davis đã cung cấp góc nhìn khoa học về hệ miễn dịch trong cuốn sách Hệ miễn dịch: Khám phá cơ chế tự phòng, chữa bệnh của cơ thể người.

Sach kham pha he mien dich anh 1

Sách Hệ miễn dịch: Khám phá cơ chế tự phòng, chữa bệnh của cơ thể người. Ảnh: Omega+.

Để giúp bạn đọc dễ hiểu về hệ miễn dịch, tác giả lấy ví dụ về phản ứng của cơ thể với vết cắt hay nhiễm trùng. Khi đó, bên dưới da đã “diễn ra điều kỳ diệu”, các tế bào di chuyển đến để chống lại mầm bệnh, cũng như sửa chữa tổn thương và đối phó với các mảnh mô bị hư tổn. Những diễn tiến âm thầm này rất cần thiết cho sự sống còn của cơ thể.

“Cái nhìn đơn giản về những gì đang xảy ra ở đây là cơ thể chúng ta tấn công mầm bệnh – đối tượng xâm nhập vết thương, vì hệ miễn dịch được lập trình để chống lại bất cứ thứ gì không thuộc cơ thể chúng ta”, tác giả viết.

Thực phẩm không thuộc một phần của cơ thể, nhưng hệ miễn dịch không phản ứng với thức ăn. Hệ miễn dịch cũng có khả năng nhận biết sự khác biệt giữa vi khuẩn thân thiện sống trong ruột, để giữ lại và vi khuẩn nguy hiểm có thể làm cho cơ thể bị bệnh, cần phải được xử lý.

Điều này cho thấy hệ miễn dịch “không phải là một vòng lặp đơn giản liên quan đến một vài loại tế bào miễn dịch mà là một mạng lưới đa tầng, luôn chuyển dịch của các hệ thống nhỏ đan cài vào nhau, một trong những ranh giới hiểu biết khoa học phức tạp và quan trọng nhất chúng ta biết”.

Sức mạnh của hệ miễn dịch ở mỗi người lúc tăng, lúc giảm, bị ảnh hưởng bởi sự căng thẳng, tuổi già, chất lượng giấc ngủ… Vì vậy, những nghiên cứu, khám phá về hệ miễn dịch có ý nghĩa quan trọng trong chăm sóc sức khỏe con người.

Daniel M. Davis nói về vai trò của nghiên cứu khám phá hệ miễn dịch: “Phương thuốc riêng của cơ thể chúng ta – hệ miễn dịch – mạnh hơn nhiều so với bất kỳ loại thuốc nào chúng ta nghĩ ra. Hầu hết mầm bệnh được xử lý bởi cơ thể mà chúng ta gần như không biết”.

“Trong nhiều thập niên, chúng ta đã bắt đầu nắm bắt được cách thức hoạt động của nó… Từng bước một, với những bước hụt vô tình, chúng ta đã khám phá ra nhiều bí mật của hệ miễn dịch. Nhưng giống như hệ mặt trời, hệ thống tài chính – bất kỳ hệ thống lớn nào – hệ miễn dịch vẫn còn nhiều bí ẩn”, tác giả viết.

TS Trương Hồng Sơn, Viện trưởng Viện Y học Ứng dụng Việt Nam, cho rằng sách Hệ miễn dịch: Khám phá cơ chế tự phòng chữa bệnh của cơ thể người là một cuốn sách đặc biệt, kể về hành trình khám phá vũ trụ bên trong cơ thể chúng ta.

“Việc nghiên cứu và viết sách về miễn dịch không phải chuyện dễ dàng, song GS Daniel M. Davis đã làm được điều đó. Ông đã cung cấp cho bạn đọc một góc nhìn khoa học nhưng cũng không kém phần thú vị về vai trò của hệ miễn dịch cũng như cách hoạt động của nó”, TS Trương Hồng Sơn nhận xét về cuốn sách.

Bản tiếng Anh của sách nhận nhiều khen ngợi từ báo chí. “Một cuốn sách tuyệt vời của một người kể chuyện và cũng là nhà khoa học tài ba, xem xét quá khứ và tương lai của khả năng chống lại bệnh tật và tự chữa lành của cơ thể”, trích nhận xét trên The Guardian.

Nguồn: https://zingnews.vn/co-the-nguoi-co-the-tu-phong-chua-benh-nhu-the-nao-post1263372.html

Tiếp tục đọc

Sách hay

‘Nghề nghiệp của bố’ và những nỗi niềm chôn giấu

Quá khứ đầy ám ảnh cùng hiện thực khó chấp nhận đã khiến tâm hồn yếu đuối không thể vượt qua nỗi đau. Từ góc nhìn cá nhân, chúng ta có thể thấy câu chuyện của thời đại.

Nối gót Patrick Modiano trong Những đại lộ vành đai và Éric Fottorino trong Những nụ hôn điện ảnh, nhà văn Pháp Sorj Chalandon để lại dấu ấn rất đậm nét trong lòng người đọc với cuốn tiểu thuyết Nghề nghiệp của bố.

Tác phẩm của ông dịu dàng nhưng cũng đầy căm phẫn, chứa tình yêu, lòng thù hằn, niềm hy vọng và cả sự tha thứ. Được chuyển thể thành tác phẩm điện ảnh cùng tên năm 2020, Nghề nghiệp của bố mang đậm dấu ấn văn chương Pháp, khó có thể lãng quên.

Nghe nghiep cua bo anh 1

Tiểu thuyết Nghề nghiệp của bố. Ảnh: I Love Books.

Quá khứ biến động

Nếu ModianoFottorino thuộc tuýp nhà văn truy sâu vào ký ức với những dấu vết là làn sương mờ nhạt của trí nhớ đang dần suy kiệt, có thể thấy, Sorj Chalandon đầy hiện thực và sống động hơn thế với câu chuyện trong cuốn sách này.

Nghề nghiệp của bố là câu chuyện về cậu bé Émile giữa những đan xen lúc ấu thời và khi trưởng thành, trong mối quan hệ với người cha và gia đình dường như cách biệt khỏi xã hội của mình.

Ở đó, cha cậu, người dường như có lai lịch bất định, vừa là một mục sư lại vừa là lính nhảy dù, ca sĩ, mật vụ, thầy dạy judo, nhân viên bưu tá, thủ môn và nhiều ngành nghề khác, nếu ta có thể kể ra.

Người cha ấy được khắc họa với dáng vẻ nghiêm khắc cực độ. Ông đầy ý chí cách mạng và lòng kiêu hãnh thượng tôn Pháp quốc. Có thể nói ông mang trong mình ngòi bom nổ chậm, nóng nảy, ngạo mạn nhưng cũng đôi khi trầm lặng đến không ngờ.

Trong một khoảnh khắc nào đấy, Sorj Chalandon cho người đọc cảm giác nhân vật của mình đang mang căn bệnh tâm lý hay chứng rối loạn lưỡng cực. Đôi khi, đó là mong muốn cả nhà tụ họp đông đủ lắng nghe tướng de Gaulle phát biểu, nhưng cũng có lúc đầy căm phẫn với tiếng chửi rủa và ngôn ngữ tục tĩu dành cho vợ, hành động bạo lực con mình.

Nhưng bất ngờ hơn là cả người mẹ và chính bản thân Émile dường như chịu đựng điều đó. Mẹ cậu là người dịu dàng, đầy vẻ cam chịu, luôn mơ màng và hiếm khi lắng nghe những gì chồng nói. Bà u sầu và có nhiều bí mật cất giấu trong tim. Với một người chồng có thể bùng nổ bất cứ lúc nào, bà thì thào với những bước chân nhẹ bẫng, với tạp dề, món súp rau củ và luôn lo lắng, e ngại đám đông.

Bà không chỉ một lần can dự vào những trận đòn ông trút xuống Émile. Bà cũng là nạn nhân trong chính những trận bất đồng ấy. Thế nhưng, với câu cửa miệng “Rằng bố là như thế đấy” hay “Con biết thế mà phải không?” như những lời an ủi con mình sau những trận đánh, bà cho thấy ẩn sâu trong mình là một tình yêu. Nếu không yêu người đàn ông nhiều đến thế, có lẽ, bà không thể chịu được những năm tháng đó.

Về phía Émile, cậu như trang giấy trắng, chịu những ảnh hưởng từ phía bố mình. Cậu tin điều ông nói, lặp lại những gì ông làm với mình lên Luca – bạn vừa mới sang Pháp từ vùng chiếm đóng Algeria. Émile liệu có thật sự đáng trách hay không? Chắc hẳn là không, vì cậu là đứa trẻ và hơn hết cậu ngây thơ, tôn thờ cha mình.

Nỗi cô độc của Émile trong căn nhà dường như cách biệt khỏi xã hội khiến ta thương cảm cho sự mong manh và yếu ớt nơi cậu. Cậu làm bạn với những nét vẽ trước trận cuồng phong của cha mình.

Trong căn nhà mà không một ai gần gũi với nhau, cậu tự hào và đầy hạnh phúc trước lời khen nhưng cũng ám ảnh và sợ sệt với những lằn thắt lưng in trên da thịt, với cách trừng phạt trong “trại cải tạo” là tủ quần áo.

Nghe nghiep cua bo anh 2

Nhà văn người Pháp Sorj Chalandon. Ảnh: Le Devoir.

Hiện thực đứng yên

Câu chuyện được viết xen kẽ giữa hai dòng thời gian của quá khứ trong thời ấu thơ và hiện tại của những ngày người cha trong cơn lãng quên. Những ám ảnh tuổi thơ hiện về rõ nét với Émile, nhất là trong căn nhà mới nhưng thật quen thuộc mà cha mẹ cậu đã chuyển vào rất lâu trước đó.

Bỏ qua hết mọi sự phản kháng của khoảng thời gian trước đó, ngay cả khi Émile muốn quay trở về giới thiệu con trai Clément của mình cho hai ông bà, gia đình ấy tiếp tục dựng cho mình một vỏ bọc, nhưng nay không phải với người ngoài mà còn đối với chính cậu bé.

Lớp vỏ đau thương và mong manh ấy có thể được giải thích như sự đau khổ của người mẹ và cái nhợt nhạt của cha. Ông ngày càng cận kề tuổi già cũng là khi bà bắt đầu có tiếng nói. Trong căn nhà ám mùi chua gắt và đầy u tối ấy, bà chưa bao giờ giữ chân cậu lâu, dù là một bữa cơm hay cốc nước. Liệu bà e ngại về sự nhu nhược nơi mình, thấy có lỗi khi không bảo vệ được con ở tuổi ấu thời vì bất lực chăng? Dường như là vậy.

Bà luôn yêu thương và mong ngóng cậu, nhưng chắn trước tình cảm thiêng liêng ấy luôn là mặc cảm của sự tuyệt vọng. Émile hiểu và dường như chẳng bao giờ cậu cho Clément những gì mình đã trải qua.

Chính những ánh xạ trong khoảng thời gian có với cha mình đã khiến cậu hiểu, cảm thông và tha thứ cho ông. Cậu yêu thương con mình. Cậu vô thức lặp lại tên Ted trong lần thả diều và chính điều ấy cho thấy quá khứ chưa khi nào buông rời cậu.

Thế nhưng, chính ở đám tang, khi bà cố lừa để cần một cái ôm từ con trai, còn buổi viếng tang diễn ra chóng vánh trong sự lạnh tanh, đó dường như là tiếng thở hắt, niềm tự do, sự mong ngóng mà cả hai người họ đều cảm thấy.

Họ một mặt nào đấy đều yêu cha, chồng của mình nhưng với bóng ma mà ông ấy đã sống đầy ngông cuồng và bạo lực, cái kết là điều tốt nhất cho cả ba, như câu cuối Émile nhớ được về dáng hình bà, rằng: “Mẹ tôi, người thoát nạn chẳng chút nào giận dữ, không chua xót, cũng chẳng thù hằn. Bà bình thản xóa đi người chồng của mình”.

Nghề nghiệp của bố là cuốn sách rất cảm động và nhiều nút thắt. Sorj Chalandon đã không hiển hiện sự đồng cảm ấy ở những chi tiết hay câu từ. Nó chỉ đến sau những giây phút thinh lặng, có phần trống rỗng khi ta rời bỏ cuốn sách đến trang cuối cùng.

Ở đó, ta nghĩ về các nhân vật và hít thở vào bầu không khí mà tiểu thuyết này mang lại, để thấy Sorj Chalandon là nhà văn tài tình. Ông dẫn người đọc vào mê cung của mình, để mê hoặc họ, để phiến dụ họ đến một câu chuyện vừa nao lòng mà cũng đầy tổn thương về những mối quan hệ gia đình.

Nguồn: https://zingnews.vn/nghe-nghiep-cua-bo-va-nhung-noi-niem-chon-giau-post1238025.html

Tiếp tục đọc

Xu hướng