Connect with us

Sách hay

Cựu điệp viên Snowden từng theo dõi thông tin qua mạng ra sao?

“Tôi thiết lập một máy chủ Tor mới. Chẳng mấy chốc, luồng truy cập từ khắp nơi trên thế giới đã kết nối Internet thông qua máy tính xách tay đặt trong phòng giải trí ở nhà tôi”.

Hồi ký Permanent Record của cựu điệp viên Edward Snowden phát hành tháng 9/2019 đã tạo nên cơn địa chấn trong lịch sử tình báo Mỹ. Sách vừa phát hành tại Việt Nam với tên Bị theo dõi.

Được sự đồng ý của Phan Book (đơn vị nắm bản quyền tiếng Việt cuốn sách), Zing trích đăng một phần nội dung tác phẩm.

Trích đoạn dưới đây mô tả lại khoảng thời gian Edward Snowden làm việc trong “đường hầm tình báo” của NSA (National Security Agency, Cơ quan An ninh Quốc gia Mỹ).

Tất nhiên điều này đâu phải là lý do Lindsay (Lindsay Mills – người tình của Edward Snowden) và tôi đến Hawaii. Chúng tôi không lặn lội đến chốn thiên đường này chỉ để cho tôi có thể vứt bỏ cuộc sống của hai đứa vì một nguyên tắc.

Chúng tôi đã đến để làm lại từ đầu. Làm lại từ đầu một lần nữa.

Snowden o Hawaii anh 1

Snowden trong một cuộc phỏng vấn không được tiết lộ địa điểm. Ảnh: Barton Gellman/Getty Images.

Cuộc sống Hawaii

Các bác sĩ bảo tôi rằng khí hậu và lối sống thoải mái hơn ở Hawaii có thể có ích cho bệnh động kinh của tôi, vì thiếu ngủ được cho là nguyên nhân hàng đầu của các cơn động kinh.

Ngoài ra, việc chuyển sang Hawaii sẽ loại trừ được vấn đề lái xe: “The Tunnel” nằm trong phạm vi đi xe đạp được từ nhiều cộng đồng ở Kunia, trung tâm yên tĩnh của vùng đất đỏ, khô ráo nằm trong hòn đảo này.

Quãng đường hai mươi phút đạp xe đi làm là một chuyến đi dễ chịu, băng qua những cánh đồng mía dưới ánh nắng rực rỡ. Với những ngọn núi vươn cao bình thản trên nền trời xanh trong vắt xa xa, tâm trạng u ám của mấy tháng vừa qua đã tan biến như sương mù buổi sáng.

Lindsay và tôi đã tìm thuê được một ngôi nhà gỗ kiểu bungalow khá rộng rãi trên đường Eleu ở khu Royal Kunia của Waipahu, nơi chúng tôi trang bị bằng đồ đạc chuyển từ Columbia, Maryland sang, vì hãng Dell chịu chi phí dọn nhà.

Nhưng đồ đạc trong nhà ít được dùng tới vì ánh nắng và sức nóng thường khiến chúng tôi bước vào cửa là cởi quần áo và nằm trần truồng trên tấm thảm bên dưới chiếc máy lạnh chạy hết công suất.

Cuối cùng, Lindsay biến ga-ra thành một phòng tập thể dục, trải kín những tấm thảm tập yoga và gắn cây cột xoay mà cô ấy đã mang từ Columbia sang. Tôi thiết lập một máy chủ Tor mới.

Chẳng mấy chốc, luồng truy cập từ khắp nơi trên thế giới đã kết nối Internet thông qua chiếc máy tính xách tay đặt trong phòng giải trí ở nhà tôi, tiếng ồn ở phòng này có lợi ích phụ trợ là che giấu hoạt động Internet của chính tôi.

Một đêm trong suốt mùa hè tôi tròn hai mươi chín tuổi, Lindsay rốt cuộc đã thuyết phục được tôi cùng đi với cô ấy tham dự một lễ luau của dân địa phương.

Cô ấy đã thúc giục tôi chuyện này một thời gian rồi, bởi vì một vài người bạn trong hội thể dục múa cột của cô ấy có khả năng múa điệu hula dân gian, nhưng tôi vẫn không chịu. Lúc đó tôi thấy làm thế chẳng khác gì một kiểu du lịch thô bỉ, và trong phương diện nào đó, là thiếu tôn trọng.

Hawaii có nền văn hoá lâu đời, và mặc dù truyền thống ấy vẫn mạnh mẽ; tôi không hề muốn quấy rối một nghi lễ thiêng liêng của ai đó.

Nhưng cuối cùng tôi đã chịu thua Lindsay. Tôi rất vui vì điều đó. Điều khiến tôi ấn tượng nhất không phải là bản thân nghi lễ luau – mặc dù nó rất giống một cảnh tượng múa lửa quay cuồng – mà là ông già đang tổ chức buổi chầu lễ gần đó trong một sân khấu lộ thiên nhỏ bên bờ biển.

Ông ta là một người Hawaii bản địa, một người uyên bác nói giọng mũi nhẹ nhàng của người vùng đảo, ông đang kể cho một nhóm người tụ tập quanh đống lửa những truyền thuyết về sự ra đời của các dân tộc bản địa vùng đảo này.

Snowden o Hawaii anh 2

Sách Bị theo dõi do Đăng Thư dịch. Ảnh: Phanbooks.

Khom lưng trước đại dương trống trải

Một câu chuyện tôi nhớ mãi nói về mười hai hòn đảo linh thiêng của các vị thần. Ngày xưa ở Thái Bình Dương hình như đã có mười hai hòn đảo hết sức xinh đẹp và được ban cho nguồn nước ngọt tinh khiết đến nỗi phải giấu kín không cho con người biết, nếu không con người sẽ phá hỏng chúng đi.

Trong số đó có ba hòn đảo đặc biệt tôn kính là: Kane-huna-moku, Kahiki và Pali-uli. Các vị thần may mắn ngự ở các đảo này đã quyết định giấu chúng đi, bởi vì họ tin rằng con người chỉ cần nhìn thấy vật báu này là đủ phát điên.

Sau khi cân nhắc rất nhiều kế hoạch tài tình để che giấu các hòn đảo này, bao gồm nhuộm chúng thành màu của biển, hoặc cho chúng chìm xuống đáy đại dương, cuối cùng các thần quyết định làm cho chúng bềnh bồng trên không.

Khi các hòn đảo đã ở trên trời, chúng bị thổi từ nơi này sang nơi khác, liên tục chuyển động. Nhất là vào lúc bình minh và hoàng hôn, bạn có thể tưởng chừng như nhận ra một hòn đảo lơ lửng ở xa tít phía chân trời.

Nhưng ngay khi bạn chỉ cho bất kỳ ai thấy, nó sẽ đột ngột biến mất hoặc hoá thành một hình thù hoàn toàn khác, chẳng hạn như một chiếc bè bằng đá, một khối nham thạch phun trào từ một hoả diệm sơn – hay một đám mây.

Tôi đã nghĩ về huyền thoại đó rất nhiều trong lúc tiến hành tìm kiếm. Những chứng cứ tiết lộ mà tôi đang theo đuổi cũng giống hệt như những hòn đảo kia: Những vật cất giữ kỳ lạ mà một nhóm người cai trị tự phong, tự cho là quan trọng, tin rằng phải được giấu kín không cho loài người biết.

Tôi muốn biết chính xác NSA có những khả năng giám sát nào; chúng có mở rộng ra ngoài các hoạt động giám sát thực tế của cơ quan này hay không và mở rộng tới đâu; ai phê duyệt chúng; ai biết về chúng; và, cuối cùng nhưng chắc chắn không kém quan trọng, các hệ thống này – cả kỹ thuật và thể chế – thật sự hoạt động ra sao.

Ngay lúc tôi nghĩ rằng mình đã phát hiện ra một trong những “hòn đảo” đó – một mã danh viết hoa nào đó mà tôi không hiểu, một chương trình nào đó được nhắc đến trong một ghi chú nằm ở cuối một báo cáo – tôi thường truy lùng thêm các đề cập liên quan về nó trong các tài liệu khác, nhưng không tìm thấy gì.

Cứ như thể chương trình tôi đang tìm kiếm đã bềnh bồng tránh xa tôi và biến mất. Rồi vài ngày sau, hoặc vài tuần sau, nó có thể lại xuất hiện dưới một mã chỉ định khác, trong một tài liệu từ một bộ phận khác.

Có lúc tôi tìm được một chương trình mang một cái tên dễ nhận biết, nhưng không thấy lời giải thích về những chức năng của nó.

Lúc khác, tôi chỉ tìm thấy một lời giải thích mà không nêu ra một cái tên nào, không hề có dấu hiệu gì cho biết cái khả năng mà nó mô tả là một chương trình đang hoạt động hay một khát vọng muốn đạt được.

Tôi đã gặp phải không biết bao nhiêu là ngăn tài liệu nằm trong ngăn tài liệu, cảnh báo nằm trong cảnh báo, tham chiếu nằm trong tham chiếu, chương trình nằm trong chương trình.

Đây là bản chất của NSA – với mục đích là không cho tay trái biết tay phải đang làm gì.

Ở một phương diện nào đó, việc tôi đang làm khiến tôi nhớ đến một bộ phim tài liệu đã từng xem về cách vẽ bản đồ – nhất là cách vẽ các bản hải đồ thời xưa, trước khi có kỹ thuật ảnh số và định vị toàn cầu.

Các thuyền trưởng sẽ luôn ghi nhật ký hải trình và ghi chú các toạ độ mà tàu của họ đi qua, đó là những thông tin để cho những người vẽ bản đồ – những người ngồi trong đất liền – sau đó sẽ cố gắng diễn giải.

Thông qua việc tích luỹ dần dần nguồn dữ liệu này, suốt hàng trăm năm, con người dần biết rõ toàn bộ phạm vi của Thái Bình Dương và xác định được tất cả hòn đảo của nó.

Nhưng tôi không có hàng trăm năm hoặc hàng trăm con tàu. Tôi chỉ có một mình, một kẻ khom lưng trước một mặt đại dương xanh trống trải, cố gắng tìm hiểu xem cái đốm đất khô ráo duy nhất này, cái điểm dữ liệu duy nhất này, thuộc về đâu trong mối liên quan với mọi thông tin khác.

Nguồn: https://zingnews.vn/cuu-diep-vien-snowden-tung-theo-doi-thong-tin-qua-mang-ra-sao-post1098782.html

Sách hay

‘Cá chuồn vượt biển’ – câu chuyện cảm động về tình yêu quê hương

Hình ảnh lung linh, sống động của đàn cá chuồn trên biển, nhắc nhớ mỗi người về tình yêu mênh mông với quê hương, đất nước.

Bằng ngòi bút dí dỏm, khả năng miêu tả tinh tế, sắc sảo, nhà văn Lê Toán tái hiện một cách sinh động thế giới các loài động vật biển.

Review sach Ca chuon vuot bien anh 1

Sách Cá chuồn vượt biển. Ảnh: NXB Kim Đồng.

Câu chuyện bắt đầu khi Lê Văn Vê cùng những nghĩa sĩ bị lưu đày trong phong trào Cần Vương tại một hòn đảo xa xôi ở châu Đại Dương, tìm cách gửi bức thư về cố hương.

Theo chỉ dẫn của những người dân bản địa, duy nhất loại cá chuồn trên đại dương là có thể làm được việc này giúp ông.

Những con cá chuồn bé nhỏ đập đôi cánh mỏng như cánh chuồn chuồn ngô trên đồng lúa. Đôi cánh mỏng kia sẽ vượt qua vùng biển ngầu sóng Tây Nam Thái Bình Dương, vượt qua những vùng biển cuồn cuộn dông bão, đem lá thư về với vùng biển Đại Nam.

Nhận lời giúp những con người lưu lạc, đàn cá chuồn cùng nhau lên đường. Chúng cảm thấy được hy vọng lớn lao của những người xa quê.

Mang theo nhiệt huyết, trách nhiệm và niềm tin lên đường, những chú cá chuồn biết rằng một hành trình dài đầy thử thách nhưng cũng đầy tự hào đang đợi chúng ở phía trước.

Hành trình vượt muôn trùng khơi của đàn cá chuồn là khúc ca khải hoàn đầy thách thức, nguy hiểm. Trên hành trình ấy, đàn cá chuồn có khi lạc đường đã bơi về phía vùng biển Nam Cực lạnh giá, được chim cánh cụt giúp đỡ. Có lúc lại bơi đến Đảo Muối, tận hưởng không khí “thần tiên” nơi đây.

Có lúc lại được khám phá ra biển San Hô đẹp rực rỡ, hay nỗi sợ hãi khi bơi qua vùng núi lửa luộc nước biển nóng bỏng bốc khói nghi ngút… Những trải nghiệm ấy đều mới mẻ, khiến đàn cá chuồn hào hứng, thích thú.

Theo chân đàn cá chuồn trên hành trình về Đại Nam, độc giả sẽ được chiêm ngưỡng những vùng biển mênh mông, cuộn sóng, khám phá một hệ sinh thái biển đa dạng, có kết nối chặt chẽ với nhau.

Những loài sinh vật sống trên biển khơi mà đàn cá chuồn gặp gỡ đều ra sức giúp đỡ chúng khi biết về hành trình vượt biển với nghĩa vụ cao cả mà chúng đang thực hiện. Để từ ấy, chúng có thể nỗ lực bơi đến đích.

Đàn cá chuồn vượt biển không chỉ là câu chuyện phiêu lưu hấp dẫn, kỳ thú đi qua những miền biển rộng lớn. Nó còn là câu chuyện về sự dũng cảm, gắn bó và tình yêu thương.

Những chú cá chuồn nhỏ bé, sẵn sàng vượt qua vùng biển rộng lớn, bởi chúng cảm động với tấm lòng luôn hướng về cố hương của những ngươi bị lưu đày.

Chúng nhỏ bé nhưng biết kết nối với nhau, chăm sóc bảo vệ nhau. Trên đường đi, dù gặp bất cứ nguy hiểm nào, chúng cũng không tách đàn, luôn nghe theo chỉ dẫn của cá chuồn đầu đàn.

Hành trình vượt biển của cá chuồn đem lại nhiều bài học sâu sắc cho độc giả. Không chỉ học được những đức tính tốt đẹp về cách sống, bạn trẻ còn cảm nhận được tình yêu với biển đảo quê hương sâu sắc, qua những trang văn miêu tả về biển lấp lánh, đẹp đẽ, và hùng vĩ.

Nhà văn Lê Toán, nguyên Tổng biên tập báo Quảng Ninh, hiện là Chủ tịch Hội Văn học nghệ thuật Quảng Ninh.

Một số tác phẩm của nhà văn Lê Toán đã xuất bản: San hô màu hạt lựu, Bầu trời vẩy tê tê, Trái đất thần tiên, Hoa mẫu đơn, Đến chơi nhà chú Cuội, Trái đất Tò he, Quẩy những Trái đất về nhà, Tí hon canh bầu trời, Mua giấc mơ, Hiệu lệnh gọi mặt trời, Những chuyến du hành kì diệu của Tí Tuấn, Đất nước ở gần bầu trời

Nguồn: https://zingnews.vn/ca-chuon-vuot-bien-cau-chuyen-cam-dong-ve-tinh-yeu-que-huong-post1093042.html

Tiếp tục đọc

Sách hay

Nếu King Kong tồn tại, chân nó sẽ bị gãy khúc

Nếu King Kong lớn hơn bình thường 10 lần, khả năng chịu lực của nó tăng 100 lần nhưng nó lại nặng hơn 1.000 lần. Trọng lượng của nó tăng nhanh hơn nhiều so với khả năng chịu lực.

Được sự đồng ý của alphabooks – đơn vị giữ bản quyền – Zing trích đăng cuốn sách “Vật lý của những điều tưởng chừng bất khả” của tác giả Michio Kaku.

Nếu King Kong thực sự tồn tại, nó chẳng những không thể đe dọa được thành phố New York, mà chân còn bị gãy khúc ngay khi tiến những bước đầu tiên. Đó là vì nếu ta bắt một con khỉ nhân hình và tăng kích thước của nó lên 10 lần, thì trọng lượng của nó sẽ thay đổi theo thể tích cơ thể, tức là nó sẽ nặng hơn 10 x 10 x 10 = 1.000 lần. Nhưng khả năng chịu lực của nó lại chỉ tăng theo độ dày của xương và cơ, trong khi tiết diện của hai cấu trúc này chỉ tăng theo bình phương độ dày, tức là 10 x 10 = 100 lần.

Nói cách khác, nếu King Kong lớn hơn bình thường 10 lần, khả năng chịu lực của nó tăng 100 lần nhưng nó lại nặng hơn 1.000 lần. Như vậy, khi cơ thể con khỉ to lên, trọng lượng của nó tăng nhanh hơn nhiều so với khả năng chịu lực. Nếu so sánh tương quan, con khỉ khổng lồ sẽ yếu hơn một con khỉ bình thường 10 lần. Đó chính là lý do mà chân của nó sẽ bị gãy.

Hồi còn học phổ thông, tôi nhớ giáo viên đã mô tả sức mạnh đáng kinh ngạc của một con kiến có thể nâng một chiếc lá nặng hơn nó nhiều lần. Thầy tôi kết luận rằng nếu một con kiến lớn cỡ ngôi nhà thì nó sẽ có thể nhấc bổng ngôi nhà đó. Nhưng giả định này không đúng vì lý do tương tự với trường hợp King Kong ở trên.

Nếu một con kiến có kích thước của một tòa nhà, chân của nó cũng sẽ bị gãy. Khi ta tăng kích thước của một con kiến lên 1.000 lần, nó sẽ yếu hơn một con kiến bình thường 1.000 lần và đổ quỵ bởi chính trọng lượng cơ thể. Hơn nữa, nó cũng sẽ bị ngạt thở.

Kiến hô hấp bằng các lỗ thông hơi trên cơ thể. Diện tích của các lỗ thở này tăng theo bình phương bán kính của lỗ, nhưng thể tích con kiến lại tăng theo lập phương bán kính. Như vậy, một con kiến lớn hơn bình thường 1.000 lần sẽ nhận được lượng dưỡng khí ít hơn 1.000 lần so với nhu cầu cung cấp ôxi cho các thớ cơ và các cơ quan khác.

Đây cũng là lý do vận động viên trượt băng và cử tạ thường thấp hơn so với chiều cao trung bình, mặc dù tỷ lệ cơ thể của họ giống như bất kỳ ai. Với cùng trọng lượng cơ thể, cơ của họ khỏe hơn so với những người cao hơn. Áp dụng định luật về tỷ lệ cơ thể, chúng ta cũng có thể tính toán được sơ bộ hình dạng của động vật trên Trái Đất và có thể là cả người ngoài hành tinh. Sự thoát nhiệt của một động vật tăng theo diện tích bề mặt cơ thể. Do đó, khi kích thước cơ thể tăng lên 10 lần, lượng nhiệt thoát ra sẽ tăng 10 x 10 = 100 lần. Nhưng lượng nhiệt bên trong một cơ thể lại tỷ lệ thuận với thể tích nên sẽ tăng 10 x 10 x 10 = 1.000 lần. Vì vậy, động vật có hình thể lớn thường mất nhiệt chậm hơn so với loài nhỏ hơn.

Đây cũng là lý do vào mùa đông, các ngón tay và đôi tai của chúng ta thường bị lạnh trước, do chúng có tỷ lệ tiết diện tiếp xúc với không khí lớn nhất, hay những người nhỏ con lại bị lạnh nhanh hơn so với những người to lớn. Điều này cũng giải thích tại sao giấy lại cháy nhanh hơn so với khúc gỗ vì diện tích tiếp xúc của giấy lớn hơn nhiều nếu xét cùng khối lượng.

Vì lý do này mà cá voi ở Bắc Cực có cơ thể tròn trịa do mặt cầu là bề mặt có diện tích khả dĩ nhỏ nhất tính trên cùng một đơn vị khối lượng; hay côn trùng ở vùng khí hậu nóng ấm có cơ thể thuôn dài giúp tăng diện tích tiếp xúc của cơ thể với khỏng khí bên ngoài. Trong bộ phim Honey, I Shrunk the Kids (Cưng ơi anh lỡ thu nhỏ các con rồi) của hãng Disney, gia đình nọ bị thu nhỏ chỉ bằng những con kiến. Một trận mưa lớn ập đến và với kích thước của người bình thường, chúng ta thấy những giọt nước mưa li ti rơi xuống vũng nước. Trong thực tế , một con kiến sẽ thấy giọt nước mưa không giống như một giọt nước nhỏ, mà là một đụn nước lớn hay một giọt nước lớn hình cầu. Trong thế giới của chúng ta, một đụn nước hình cầu là không bền và sẽ bị vỡ tan dưới tác dụng từ trọng lực của chính nó. Nhưng trong thế giới vi mô, sức căng bề mặt là tương đối lớn, vì vậy một đụn nước hình cầu là hoàn toàn bền vững.

Tương tự, chúng ta có thể ước lượng tương đối tỷ lệ giữa diện tích và thể tích của động vật trên những hành tinh ngoài không gian xa xôi bằng các định luật vật lý. Khi đó, chúng ta có thể khái quát rằng người ngoài hành tinh sẽ không giống như những sinh vật khổng lồ thường được khắc họa trong khoa học viễn tưởng, mà sẽ gần giống chúng ta về kích cỡ.

Tuy nhiên, cá voi lại có kích thước lớn hơn nhiều nhờ lực đẩy của nước biển. Điều này cũng giải thích vì sao khi trôi dạt vào bờ cá voi sẽ chết: chúng bị chính trọng lượng cơ thể đè ép.

Định luật về tỷ lệ cơ thể ngụ ý rằng các định luật vật lý thay đổi khi chúng ta tiến ngày càng sâu vào thế giới vi mô. Đây là lý do khiến lý thuyết lượng tử quả kỳ lạ đối với chúng ta: nó vi phạm những cảm quan thông thường về vũ trụ. Vì vậy, định luật về tỷ lệ này sẽ loại bỏ ý tưởng “thế giới trong thế giới” thường thấy trong khoa học viễn tưởng, cho rằng bên trong một nguyên tử có thể là cả một vũ trụ, hay thiên hà của chúng ta có thể là một nguyên tử trong một vũ trụ lớn hơn nhiều.

Ý tưởng này đã được khai thác trong bộ phim Men in Black (Đặc vụ áo đen) phần một. Trong phân cảnh cuối phim, máy quay lùi nhanh ra xa từ Trái Đất, đến các hành tinh, các ngôi sao, rồi tới tầm khoảng cách các thiên hà, cho đến khi toàn bộ vũ trụ của chúng ta chỉ giống như một quả bóng lăn lóc trong một trận cầu vũ trụ của người ngoài hành tinh khổng lồ.

Trong thực tế, một thiên hà đầy rẫy các ngôi sao không thể giống như một nguyên tử; bên trong nguyên tử, các electron chuyển động tạo thành lớp vỏ nguyên tử hoàn toàn khác với các hành tinh. Chúng ta biết mọi hành tinh đều khàc nhau và có thể chuyển động trên quỹ đạo cách ngôi sao mẹ một khoảng ngẫu nhiên.

Tuy nhiên, trong nguyên tử, tất cả các hạt hạ nguyên tử giống hệt nhau. Chúng không thể chuyển động cách hạt nhân một khoảng tùy ý mà chỉ có thể di chuyển trên những quỹ đạo dừng rời rạc xác định. Hơn nữa, không giống các hành tinh, electron có thể mang những đặc điểm lạ thường, ngược lại với cảm quan thông thường, như tồn tại cùng lúc ở hai địa điểm khác nhau và có lưỡng tính sóng-hạt.

Nguồn: https://zingnews.vn/neu-king-kong-ton-tai-chan-no-se-bi-gay-khuc-post1102963.html

Tiếp tục đọc

Sách hay

Chuyện may rủi – Nửa vòng trái đất: Mài giũa viên ngọc trong tâm

Cynthia Kadohata – tác giả của Kira-Kira – vừa trở lại với bạn đọc Việt Nam qua Chuyện may rủi (đoạt giải sách quốc gia Hoa Kỳ) và Nửa vòng trái đất.

Chuyện may rủi - Nửa vòng trái đất: Mài giũa viên ngọc trong tâm - Ảnh 1.

Giản dị nhưng tràn đầy tinh tế, những giá trị về tình yêu thương từ thẳm sâu được thắp sáng qua từng trang sách.

Thường trực trong Jaden là cơn thịnh nộ, mất kiểm soát, không chừa thói ăn cắp, ních đồ ăn, nghịch lửa, chạy càn, tự làm mình bị thương, và không có cảm xúc gì với ba mẹ nuôi.

Bị người chăm sóc duy nhất của mình là mẹ ruột phản bội, “Thằng nhóc không muốn được ấm áp. Và nó không dám yêu ai hay thứ gì…”.

Nửa vòng trái đất của Jaden là cùng Steve và Penni (ba mẹ nuôi) đến Kazakhstan để nhận nuôi thêm một đứa trẻ khác. Thế nhưng, đứa bé mà ba mẹ nuôi chọn trước đã được một gia đình rước đi.

Họ đành phải chọn 1 trong 4 đứa nhỏ khác. Jaden lại để ý đến cậu bé Dimash. 4 tuổi, Dimash chỉ biết bặp bẹ, chân cẳng thì quàng xiên, sắp phải rời nhà trẻ xã hội nếu không ai nhận nuôi.

Lần đầu tiên trong đời, Jaden ghi nhận được một thứ cảm xúc khác là: gắn bó và lo lắng. Nó hiểu rằng đó là thứ mà trái tim mách bảo, là tình yêu và sức mạnh bên trong con người mình. Sức mạnh đó có thể phá hủy hay cứu gỡ cuộc đời của Dimash, của đứa em mới, của cả ba mẹ nuôi và của chính nó.

Nửa vòng trái đất giúp ta thấm thía rằng ai đó có mặt trên đời đều quan trọng với người thật sự thương mình. Như Penni thổ lộ: “Bất kỳ cuộc đời nào không mang con vào gia đình mình đều không phải là cuộc đời mẹ muốn sống”.

Chỉ là ta tìm đúng lý do để yêu, như cách của ông Sam – tài xế lái xe ở Kazakhstan “sống ngần này tuổi, tôi thấy nụ cười đẹp nhất là nụ cười của đứa cháu, dù nó phải ngồi xe lăn. Nên nếu chân con mấy người bị yếu, thì mấy người vẫn sẽ được ngắm nhìn vô số nụ cười tuyệt đẹp của nó”.

Nỗ lực phấn đấu và trưởng thành, nhưng làm sao nhìn nhận sự việc từ trái tim, để thấy thế giới này vẫn đáng sống?

Trong Chuyện may rủi, Summer học được cách nhìn từ trái tim khi đến sống cùng ông bà Obaachan và Jiichan. Cũng giống như Kira – Kira, bất kỳ tình huống, suy nghĩ hay chi tiết nào ở cuốn sách cũng đều khiến người đọc cảm động, khiến ta đồng cảm với Summer: Dũng cảm và can trường nhất là lúc ta nhận ra vận may do chính mình tạo nên.

Nhân vật dẫn dắt trong các câu chuyện đều nằm trong lứa tuổi 12, cái lứa tuổi của một giai đoạn mới: trưởng thành, nhạy cảm mà cũng dễ vỡ.

Lúc này đây, như Summer nghĩ: “Con người thật phức tạp, và tôi nghĩ có khi bác sĩ tâm thần giỏi cũng chẳng biết được trong đầu, trong tim, trong bụng mình có gì. Ngay cả mình cũng chưa chắc nhận ra, biết đâu mình sẽ rung cây giữa lúc có bạn thân mình vắt vẻo trên ấy…”.

Việc trở thành một người tốt hay xấu đều chỉ trong một khắc giây. Chính vì chỉ trong một khắc giây, nên nhiệm vụ của những người cùng một gia đình là đi tìm viên ngọc trai lấp lánh trong sâu thẳm tâm hồn và mài giũa nó.

Nguồn: https://tuoitre.vn/chuyen-may-rui-nua-vong-trai-dat-mai-giua-vien-ngoc-trong-tam-20200704202018091.htm

Tiếp tục đọc

Sách hay

Ảnh về Việt Nam nửa đầu thế kỷ 20 qua sách ‘Ký ức Đông Dương’

Những bức ảnh quý này được lưu trữ tại Viện Viễn Đông Bác Cổ, phản ánh tự nhiên, văn hóa, con người, thiên nhiên, di sản của Việt Nam trong nửa đầu thế kỷ 20.

Ky uc Dong Duong anh 1

Kỷ niệm 120 năm thành lập Viện Viễn Đông Bác Cổ của Pháp (EFEO), NXB Văn hóa – Văn nghệ TP.HCM và Viện Viễn Đông Bác Cổ Pháp tại Việt Nam thực hiện cuốn “Ký ức Đông Dương: Việt Nam – Campuchia – Lào”, ấn hành vào đầu tháng 7. Cuốn sách giới thiệu lịch sử hình thành và phát triển của Viện Viễn Đông Bác Cổ qua các giai đoạn lịch sử, và những tư liệu, hình ảnh quý phản ánh tự nhiên, xã hội, di sản văn hóa, con người… của Đông Dương, trong đó có nhiều bức ảnh quý hiếm về Việt Nam nửa đầu thế kỷ 20.

Ky uc Dong Duong anh 2

Hình ảnh Bến Đức (khuyết niên đại, khuyết danh). Chùa Hương được xây dựng vào cuối thế kỷ 17, nằm trên ngọn núi đá vôi cách Hà Nội 70 km về phía Nam, thuộc xã Hương Sơn. Đây là một trong những điểm hành hương nổi tiếng nhất mà phật tử tìm đến, thể hiện lòng sùng kính Phật.

Ky uc Dong Duong anh 3

Đền Bạch Mã ở Hà Nội, tháng 4/1936. Đền thờ thần Bạch Mã (Ngựa trắng) và thờ thần Long Đỗ. Ngôi đền này cũng là nơi thường diễn ra các nghi lễ uống máu ăn thề. Trong ảnh, người chủ nợ đang ngồi đợi trong vòng vôi.

Ky uc Dong Duong anh 4

Tháp Chàm Po Nagar (khuyết niên đại, khuyết danh), tên gọi của thần nữ được thờ phượng, nằm trên một quả đồi nhỏ ở Nha Trang. Nơi đây được nhiều lần gia cố, trùng tu ngay từ đầu thế kỷ 20.

Ky uc Dong Duong anh 5

Hoàng đế Bảo Đại ngồi kiệu có người khiêng. Đây vốn là quà tặng của vua Louis XVI dành cho Nguyễn Ánh, nay trở thành kiệu hoàng gia trong lễ tế Nam Giao, (tháng 4/1939, khuyết danh).

Ky uc Dong Duong anh 6

Quan chủ lễ trong lễ tế ở đàn Nam Giao, Huế, (tháng 4/1939, khuyết danh). Trong lễ tế ở đàn Nam Giao, còn gọi là lễ tế Trời Đất, hoàng đế cũng là thiên tử, ban đầu mỗi năm tiến hành tế một lần theo chỉ dụ (về sau ba năm mới tổ chức một lần). Nhà vua là chủ tế duy nhất trong nghi lễ diễn ra ở đàn Nam Giao, nằm ở phía Nam kinh thành, được vua Gia Long cho xây dựng năm 1806.

Ky uc Dong Duong anh 7

Đám đông trước Long Biên, Hà Nội, (tháng Giêng năm 1955, khuyết danh).

Ky uc Dong Duong anh 8

Sản xuất giấy dó là hoạt động chính của làng Yên Thái (hoặc làng Bưởi) ven bờ Hồ Tây và các vùng lân cận Hà Nội; trong ảnh là cảnh rửa giấy (khuyết niên đại, khuyết danh).

Ky uc Dong Duong anh 9

Bìa sách “Ký ức Đông Dương: Việt Nam – Campuchia – Lào”.

Nguồn: https://zingnews.vn/error-post1102802.html

Tiếp tục đọc

Sách hay

Ngoài Doraemon, những chú mèo đáng yêu nào bước ra từ truyện tranh?

Với bản tính nghịch ngợm, hiếu động và láu cá, loài mèo đã trở thành nguồn cảm hứng để các họa sĩ cho ra đời nhiều bộ truyện tranh hấp dẫn.

Những chú mèo nhanh nhẹn, láu lỉnh, luôn muốn được âu yếm, đã trở thành thú cưng thân thiết của con người. Đó cũng là lý do khiến mèo trở thành nhân vật quen thuộc trong các tác phẩm văn học nói chung và truyện tranh nói riêng.

Hãy cùng điểm qua những chú mèo nổi tiếng bước ra từ truyện tranh nhé!

Mèo máy Doraemon

Nhắc đến hình tượng mèo trong truyện tranh, đầu tiên phải kể đến chú mèo máy Doraemon của họa sĩ nổi tiếng người Nhật Bản- Fujiko F. Fujio.

Doraemon là chú mèo máy được sản xuất ở thể kỷ 22, do Nobi Sewashi gửi về quá khứ, nhằm giúp đỡ ông cố của mình là Nobita học hành chăm chỉ và tiến bộ.

Với chiếc túi thần kỳ trước bụng, chứa vô vàn bảo bối lợi hại, Doraemon mang đến những câu chuyện thú vị cho độc giả nhí.

Meo trong truyen tranh anh 1

Gần 30 năm qua, mèo máy Doraemon đã được độc giả nhí Việt Nam vô cùng yêu mến. Ảnh: NXB Kim Đồng.

Ra đời năm 1969, hơn 50 năm qua, mèo máy Doraemon giành được sự yêu mến của hàng triệu độc giả nhỏ tuổi.

Thật thú vị khi “người bạn thân” của Nobita không được lấy cảm hứng từ loài mèo. Khi quan sát con gái chơi đùa cùng con lật đật nhỏ, họa sĩ Fujiko F. Fujio nảy ra ý tưởng về nhân vật Doraemon.

Ông muốn mang tới cho các bạn nhỏ một bài học thú vị về lòng dũng cảm, không đầu hàng trước khó khăn.

Mèo béo Garfield

Ra đời sau Doraemon gần một thập kỷ, xuất hiện lần đầu vào mùa hè năm 1978, mèo béo Garfield là nhân vật truyện tranh nổi tiếng của Mỹ.

Cha đẻ của nhân vật này là họa sĩ Jim Davis. Khác với chú mèo máy hiền lành và dễ mủi lòng của truyện tranh Nhật Bản, Garfield là con mèo tham ăn, láu cá và ghê gớm.

Anh bạn có bộ lông màu cam nổi bật này thường lén lấy trộm đồ ăn của cậu chủ Jon. Không chỉ dừng lại ở đó, Garfield luôn keo kiệt với anh bạn chó Odie.

Meo trong truyen tranh anh 2

Chú mèo béo Garfield của họa sĩ Jim Davis đã trở thành biểu tượng văn hóa.

Nếu Doraemon ghét chuột thì Garfield luôn căm thù lũ nhện. Nhìn thấy những con vật màu đen, có 8 cái chân ấy ở bất kỳ đâu, Garfield sẽ vớ một tờ báo hay thứ gì đó để đập chúng.

Không chỉ là một nhân vật trong truyện tranh, với ngoại hình hài hước, dễ thương, cùng những nét tính cách vui nhộn, mèo béo Garfield đã nhiều lần bước ra màn ảnh rộng.

“Mái ấm của Chi”

Mái ấm của Chi là bộ truyện tranh của tác giả Konami Kanata, được sáng tác vào năm 2004. Nhân vật chính của tác phẩm là chú mèo mướp dễ thương.

Trong một lần đi chơi, do mải nghe tiếng chim hót, mèo con tội nghiệp đã bị lạc mẹ. May mắn thay, gia đình Yamada đã cưu mang con vật tội nghiệp và đặt cho chú mèo nhỏ cái tên dễ thương là Chi.

Meo trong truyen tranh anh 3

Mái ấm của Chi mang đến những bài học ý nghĩa về tình yêu thương và tình cảm gia đình.

Chi dần thích nghi với cuộc sống mới và vơi đi nỗi nhớ nhà. Để hoàn thành tác phẩm này, Konami Kanata đã phải quan sát rất kỹ những tập tính của loài mèo. Nhờ đó, bà mang tới cho độc giả một câu chuyện chân thực, sinh động và tinh tế.

Mái ấm của Chi đã được chuyển thể thành phim hoạt hình và được khán giả nhí vô cùng yêu thích.

“Thị trấn mèo”

Thị trấn mèo là bộ truyện tranh dễ thương và ấm áp của họa sĩ Neko Maki. Tác phẩm là câu chuyện đầy cảm động giữa ông lão Daikichi và chú mèo cưng tên Tama.

Họ sống ở một làng chài rìa Tokyo. Người ta gọi nơi đây là “thị trấn mèo” vì những người bạn bốn chân thích liếm lông dường như đã xâm chiếm nơi này. Mèo nhiều vô kể, buổi sáng, chúng vẫn xếp hàng để đợi ăn cá.

Meo trong truyen tranh anh 4

Thị trấn mèo là câu chuyện nhẹ nhàng, cảm động về tình bạn giữa con người và loài mèo. Ảnh: Wings Books.

Cuộc sống của ông lão Daikichi và chú mèo Tama trôi qua thật êm đềm. Cho đến một ngày, biến cố ập đến, khiến người chủ tốt bụng phải đưa ra một quyết định đầy khó khăn.

Với những nét vẽ giản dị, cùng lời văn mộc mạc, đầy tình cảm, Thị trấn mèo là câu chuyện cảm động về tình bạn giữa con người và loài mèo, cùng những giá trị vô hình nhưng rất bền chặt của tình cảm.

Năm 2019, bộ truyện tranh này đã được chuyển thể thành phim.

Nguồn: https://zingnews.vn/ngoai-doraemon-nhung-chu-meo-dang-yeu-nao-buoc-ra-tu-truyen-tranh-post1102977.html

Tiếp tục đọc

Xu hướng