Sách hay
Những cao ốc chọc trời có phải là biểu tượng Sài Gòn?
Cao độ các tòa nhà đang trở thành một tiêu chí quyết định trong cuộc đua biểu tượng của thành phố, nhà báo Nguyễn Vĩnh Nguyên nhận định trong sách “Sài Gòn: Những biểu tượng”.
Sách Sài Gòn: Những biểu tượng (Phanbook và NXB Văn hóa – Văn nghệ) không chìm lấp vào vòng xoáy hằng hà sa số cuốn sách về Sài Gòn trên kệ nhiều năm qua.
Đây không phải cuốn sách được viết bởi những con người trẻ trung tươi mới, với chữ “tươi” là từ khóa, trong việc sống và cảm nhận Sài Gòn.
Nhóm tác giả là những con người ở mọi lứa tuổi, có những tác giả đã gần 80 và thành danh trong nghề viết mấy chục năm, có cả những tác giả chưa đến 30 tuổi. Nhưng tất cả đều có một lớp ký ức rất dày với Sài Gòn, dày hơn cả những gì năm tháng có thể đo đếm. Có người từ tuổi thơ, có người dành tặng Sài Gòn cả tuổi trẻ để rồi rời xa. Có người là cả cuộc đời.

Sách Sài Gòn: Những biểu tượng, trên nền công trình lên bìa sách, Nhà thờ Đức Bà. Ảnh: Phanbook.
Khi ký ức là nỗi đau
Bởi vậy, biểu tượng về Sài Gòn trong lòng mỗi người, đúng như ý đồ của cuốn sách, là khác nhau.
Có biểu tượng gắn với nơi chốn (một hẻm cà phê nhỏ, một hàng cây trên đường Tôn Đức Thắng, những “địa đạo” phòng trà của đêm Sài Gòn phong lưu xưa, phi trường Tân Sơn Nhất…), có biểu tượng gắn với con người, đồ vật hoặc loài vật (chiếc lá xanh non đậu trên vai mẹ, con chim múa bên ngoài quán cà phê ở Ngô Thời Nhiệm, chiếc mũ dính nước mắt của mẹ bị cướp giật trong ngày đầu đặt chân đến Sài Gòn).
Các bài viết ghi dấu những con người đi qua đời nhau, gặp nhau hoặc xa nhau giữa Sài Gòn. Trong cuộc sống hàng ngày, chúng ta vẫn vậy. Nhưng khi ký ức đọng lại trong một cuốn sách, ta hiểu điều đó đặc biệt hơn.
Và như vậy, độc giả sẽ ngạc nhiên khi nhận ra một thành phố với chỉ hơn 3 thế kỷ lịch sử mà khiến người ta yêu thương đến vậy, để lại trong lòng người nhiều ký ức đến vậy. Đó là món quà với Sài Gòn, và cũng có thể là nỗi đau của thành phố.

Tòa nhà cao nhất Việt Nam lúc bình minh. Ảnh: Hoàng Hà.
Vì đây là một thành phố quá năng động, năng động nhất đất nước này, những ký ức sau cứ đè lên ký ức trước. Và đôi khi, khiến người ta quá dễ lãng quên. Tầng tầng lớp lớp lãng quên. Đó là nỗi đau của những người yêu Sài Gòn như những người đã viết nên cuốn sách này.
Như nhà báo Nguyễn Vĩnh Nguyên ghi nhận, chừng 20 năm trước, tòa nhà 33 tầng trên đường Tôn Đức Thắng và tòa nhà Saigon Center “vươn thẳng ngạo nghễ ngay giữa trung tâm thành phố như những cơ thể thanh xuân tràn căng sinh lực của Đổi Mới”.
Nhưng chỉ trong chớp mắt, đời người quả thực quá ngắn, 20 năm trôi qua và chúng nhận ra mình chỉ còn thuộc dạng trung bình trong cơn lốc cao ốc và nhà chọc trời nhằm thay đổi diện mạo thành phố, hậu WTO.
Cao ốc mọc lên, căn tính mờ đi?
Và hiện nay chúng ta có Bitexco và Landmark 81. Một biểu tượng Sài Gòn đã được nhiều năm, một biểu tượng mới đang nhăm nhe soán ngôi. Cả hai đều đã và đang giữ danh hiệu “cao nhất TP.HCM”, “cao nhất Việt Nam”.
“Biểu tượng kiến trúc được đo bằng chiều cao nhưng thiếu nền tảng lịch sử nên tự thân nó khoác vào một giai điệu phù hư trong bản diễn xướng phù hư của bối cảnh”
– Nguyễn Vĩnh Nguyên
Nếu nhìn vào lịch sử, những người đang háo hức chụp ảnh với background tòa nhà, ngước lên chóng mặt để nhìn thấy đỉnh, của ngày hôm nay, rồi sẽ hiểu rằng tòa nhà Tôn Đức Thắng, Saigon Center, Bitexco hay thậm chí Landmark 81 cũng chỉ là những biểu tượng có chiều dài hạn chế trong ký ức thị dân.
“Cuộc đua định vị điểm nhấn thành phố đang diễn ra trên không trung ráo riết chừng nào, thì bên dưới, sự nhấn chìm, đưa vào quên lãng những công trình nhuốm màu lịch sử cũng khốc liệt chừng ấy”, Nguyễn Vĩnh Nguyên viết.
Lật lại dòng thời gian, chúng ta có mỗi năm một hai bận, người ta lại tranh luận nảy lửa về việc bỏ hay giữ một công trình Sài Gòn cũ, để nhường chỗ, thường là cho một cao ốc mọc lên. Một đại dự án nào đó xứng danh gương mặt đại diện cho sự phát triển kinh tế – sứ mệnh mà tất cả những công trình trước đó đã nhận lấy.
Đằng sau mỗi cuộc tranh luận là một lần mất mát, không chỉ với công trình đó, mà còn vì một nơi lưu giữ ký ức lại bị tước đi, trong sự thờ ơ của những thế hệ thị dân mới. Rồi những người hoài cổ lại loay hoay không biết làm gì với trí nhớ của mình. Càng nhớ càng đau.
Chúng ta đang mất dần những cánh chim mà không biết?
Những tác giả khác trong cuốn sách như góp thêm câu chuyện có thật về sự “đứt gãy” trong cuộc kiếm tìm căn tính thị dân mà nhà báo Nguyễn Vĩnh Nguyên nhận định.
Những ghi nhận dễ chịu của nhà thơ Trần Lê Sơn Ý trong một buổi cà phê ở đường Ngô Thời Nhiệm cho người đọc hiểu rằng, đôi khi không cần những tòa nhà hoành tráng, sự xuất hiện của những chú chim ríu ra ríu rít bên ngoài không gian sống và làm việc cũng xứng đáng là biểu tượng đúng nghĩa. Vì đất lành chim đậu. Chúng ta sẽ làm gì với một thành phố toàn nhôm kính, loài chim không biết hẹn nhau ở đâu?

Nhà thơ Trần Lê Sơn Ý nhớ về một ngày bất thường, khi lũ chim kêu không dứt giữa những bức tường bốn bề sơn trắng. Còn lý do gì ngoài việc này: những cái cây đang dần ít đi. “Những chốn xanh ngắt đang bị thu gọn từ từ”, Sơn Ý viết. Chúng ta đang mất dần những cánh chim mà không biết?
Nhà báo Bảo Uyên, tác giả trẻ nhất trong sách, kể về lần bối rối khi một cô bạn người Anh hỏi về Sài Gòn. Vì cô chợt nhận ra, Sài Gòn mà mình kể “rốt cuộc vẫn là kỷ niệm, không có hình bóng thực tại”.
“Tôi không biết khuyên bạn làm gì ở Sài Gòn, vì bạn không đến đây để viếng thăm những trung tâm thương mại hay thưởng thức Starbucks, McDonald”, Bảo Uyên viết.
Còn tác giả Hà Quan San kéo độc giả xuống là là mặt đất, về với một không gian khác: hẻm Sài Gòn. Những con hẻm của người dân lao động, những người hoặc bị lãng quên hoặc thực hiện vai trò mẫu ảnh không thù lao trong những bức ảnh lưu niệm về thành phố.
“Hẻm thức dậy rất sớm, rầm rì cuộc mưu sinh, chuyện hàng xóm, thế thái nhân tình… đến quá nửa đêm, lúc tiếng rao dạo không còn, hẻm mới chập chờn vào giấc ngủ”, những sống động cuộc đời đó đâu có thể diễn ra giữa một tòa nhà hiện đại, khi người sống cạnh nhau đôi khi chẳng biết về sự tồn tại của nhau.
Nhiều người hình dung, những biểu tượng Sài Gòn qua các giai đoạn rất nhanh chóng đi thẳng lên postcard, các mặt hàng lưu niệm và mô hình du lịch, vì trong đời thực, chúng sẽ sớm bị cô lập trong hệ sinh thái kiến trúc.
Đó là chợ Bến Thành, Nhà hát Thành phố, nhà thờ Đức Bà, tòa nhà Bưu điện Trung tâm Sài Gòn… Bên cạnh Bitexco, Landmark 81 hay bất cứ công trình mới xây nào khác, chúng vẫn đang là những nơi lưu giữ ký ức của thế hệ thị dân mới, với vai trò làm background chụp ảnh lưu niệm – một công năng tối thượng trong thời đại mạng xã hội.
Cuốn sách Sài Gòn: Những biểu tượng là tập hợp những bài viết của hơn 20 tác giả nhiều thế hệ, bao gồm Du Tử Lê, Lưu Vĩ Lân, Nguyễn Tường Bách, Hà Vũ Trọng, Huỳnh Như Phương, Nguyễn Đức Hiệp, Phan Triều Hải, Phạm Công Luận, Khải Đơn, Trần Đức Tài, Nguyễn Quốc Việt, Hà Quan San, Nguyễn Đỗ Dũng, Nguyễn Cường, Trương Gia Hòa, Nam Thụ, Trần Lê Sơn Ý, Bảo Uyên, Nguyễn Vĩnh Nguyên…
Sách do Phanbook và NXB Văn hóa – Văn nghệ ấn hành tháng 7/2018.
Nguồn: Mi Ly (Zing)
Kỹ năng
15 câu quote truyền cảm hứng viết lách tạo động lực cho bạn trong năm mới
Đầu năm 2019, hãy “bỏ túi” những câu nói truyền cảm hứng viết lách dưới đây để viết tích cực hơn mỗi ngày bạn nhé!
Không có lời khuyên nào hữu dụng bằng chính lời khuyên từ những người đang cầm bút và kiếm tiền hay thành danh từ nghề viết. Hãy đọc những câu quote truyền cảm hứng viết lách dưới đây để cố gắng viết và hoàn thiện kỹ năng viết mỗi ngày bạn nhé! Bạn chỉ có thể chạm đến thành công khi hành động, hãy nhanh tay lên thôi, thời gian không đợi một ai và chúng tôi sẽ đồng hành và chắp cánh cho bạn.
1. “Văn chương không phải là môn trượt tuyết hay trượt băng nghê thuật. Mẹ của bạn sẽ không biến bạn thành nhà văn. Lời khuyên của tôi cho bất kỳ người trẻ nào muốn trở thành nhà văn là: hãy rời khỏi nhà”. – Nhà văn và tiểu thuyết gia du lịch nổi tiếng người Mỹ Paul Theroux.
2. “Tôi muốn dành lời khuyên cho những ai đam mê sự nghiệp văn chương rằng trước khi phát triển tài năng của họ thì họ phải thật khôn ngoan phát triển tài năng một cách “ẩn dật” trước đã”. – Nữ nhà văn xuất sắc người Mỹ, mẹ đẻ của siêu phẩm “Giết con chim nhại” Harper Lee.
3. “Nếu viết trở nên khó khăn, đó là bởi nó khó. Viết là một trong những việc khó khăn nhất mà con người có thể làm”. – Nhà văn, biên tập viên, nhà phê bình văn học Mỹ William Zinsser.
4. “Đối với tôi, điều tuyệt vời nhất không phải là viết về cái gì mà là thưởng thức thứ âm nhạc được tạo ra từ chữ”. – Nhà văn Mỹ chuyên viết truyện ngắn, tiểu thuyết, kịch và văn học phi hư cấu Truman Capote.
5. “Viết ngay cả khi bạn không muốn, không giống như lúc bạn viết hằng ngày và thậm chí viết một bản nháp tồi cũng không phải là điều tệ hại nhất”. – Agatha Christie – nữ nhà văn trinh thám nổi tiếng của Anh.
6. “Ngày mai có thể là ngày tận thế nhưng hôm nay là một ngày đẹp trời để viết và trong một ngày như thế thì không có vấn đề gì nghiêm trọng xảy ra cả”. – Nhà văn Neil Gaiman.

Neil Gaiman là một tác giả đa tài, được mệnh danh là “ngôi sao nhạc rock” của văn học thiếu nhi thế giới. Độc giả Việt Nam biết đến Neil Gaiman chủ yếu qua hai tác phẩm lớn là Coraline và Câu chuyện nghĩa địa, tuy nhiên ông còn có một danh sách dài những tuyệt tác khác. Những trích dẫn hay trong truyện của Neil Gaiman đã trở thành “chân lý sống” của đông đảo công chúng yêu văn học và viết lách. Nguồn ảnh: internet.
7. “Viết văn là một hành trình khám phá mà bạn đi từ con số không và học được mọi thứ trên quãng đường mà bạn đã đi được”. – E. L. Doctorow – nhà tiểu thuyết lịch sử xuất sắc của Mỹ.
8. “Bạn phải say sưa viết thì thực tế mới không huỷ hoại được bạn”. – Ray Bradbury – nhà văn chuyên về sáng tác các tác phẩm kinh dị, khoa học viễn tưởng, và bí ẩn người Mỹ.
9. “Trực giác của bạn biết nên viết điều gì, vậy nên hãy cầm bút lên.” – Ray Bradbury.
10. “Lời khuyên tốt nhất về nghề viết mà tôi từng được nhận là hãy viết một cách nghiêm túc bởi vì để làm nó thật tốt thì rất tốn thời gian.” – Tiểu thuyết gia người Mỹ David Suterson.
11. “Không đau đớn nào lớn hơn việc mang trong mình một câu chuyện chưa kể”. – Nữ nhà thơ, tác giả viết hồi ký, diễn viên người Mỹ Maya Angelou.
12. “Điều giá trị nhất của tất cả các cây viết tài năng là không bao giờ sử dụng hai từ khi chỉ cần một từ đã có thể diễn tả được ý muốn truyền tải”. – Vị tổng thống thứ ba của Mỹ Thomas Jefferson.

“Trực giác của bạn biết nên viết điều gì, vậy nên hãy cầm bút lên.” – Ray Bradbury. Ảnh minh họa. Nguồn: internet.
13. “Điều quan trọng không phải là chúng ta viết gì mà là chúng ta viết thế nào, và theo tôi, nhà văn hiện đại trước hết phải là một người phiêu lưu, sẵn sàng đón nhận những thử thách và sẵn sàng tạo ra những điều mới mẻ nếu cần thiết. Nói một cách khác, họ phải viết điên cuồng”. – Nhà văn và nhà thơ xứ Ireland James Joyce.
14. “Tôi có thể thoát khỏi mọi thứ khi viết: nỗi muộn phiền biến mất và lòng dũng cảm tái sinh”. – Nữ nhà văn và tác giả hồi ký người Đức gốc Do Thái Anne Frank.
15. “Chúng ta đều là những người thợ học việc trong nghề viết – nơi mà không ai trở thành bậc thầy”. – Tiểu thuyết gia nhà báo nổi tiếng người Mỹ Ernest Hemingway.
Chúc bạn luôn dạt dào cảm hứng để viết chăm chỉ mỗi ngày trong năm 2019!
Sách hay
Những điều kỳ diệu ‘Phía sau cánh cửa’
“Phía sau cánh cửa” là câu chuyện về cuộc phiêu lưu chớp nhoáng của Nhóc Xíu và Răng Thỏ trong cửa hàng bán đồ cổ của một ông lão bí ẩn.
Ở khu phố nhỏ nơi hai đứa trẻ Răng Thỏ và Nhóc Xíu sinh sống, có một cửa hàng đồ cổ luôn khép hờ, rất bí ẩn. Hai đứa trẻ đều chưa từng nhìn thấy hình dáng ông lão chủ cửa hàng, nên rất tò mò.
Vào một buổi trưa đi học về, Răng Thỏ bất ngờ thấy cánh cửa của cửa hàng lần đầu tiên mở rộng. Răng Thỏ nhẹ nhàng bước vào. Đúng lúc đó, Nhóc Xíu đi qua.
Nhóc Xíu luôn nghĩ rằng đây chính là sào huyệt của bọn cướp, nên khi thấy chị Răng Thỏ bước vào trong cửa hàng đồ cổ, em đã tưởng tượng ra muôn vàn chuyện nguy hiểm, và chạy ào đến để “cứu” Răng Thỏ khỏi nguy hiểm.
Bước qua cánh cửa lúc nào cũng khép ấy, một thế giới thật lạ lùng đã mở ra trước mắt các bạn nhỏ.
Bắt đầu từ sự xuất hiện của chú mèo đen tên Mun khiến Nhóc Xíu sợ chết khiếp, đến con búp bê cũ gợi lại nỗi sợ hãi ám ảnh từ tuổi bé xíu của Răng Thỏ, cùng cụ già râu tóc bạc phơ khiến hai đứa trẻ đi từ bất ngờ này sang bất ngờ khác.
Buổi gặp gỡ của hai bạn nhỏ với cụ già trong cửa hàng, có khu vườn phía sau xanh ngát đã tạo nên một buổi nói chuyện cởi mở thân tình. Buổi gặp gỡ ấy khiến một người già và hai đứa trẻ có thể thì thầm kể cho nhau về những nỗi sợ hãi, nỗi buồn bã sâu xa.
Nhóc Xíu tâm sự về nỗi sợ mèo từ bé của em, hay Răng Thỏ cũng kể chuyện mình sợ búp bê ra sao. Và cụ già lại tỉ tê về nỗi cô đơn của mình, từ ngày vợ ông mất, và con trai cũng đi làm xa.
Giữa khu vườn xanh êm dịu ấy, Nhóc Xíu nhờ có chú mèo tên “Cậu Mun”, đã nhận ra rằng hóa ra các bạn mèo cũng dễ thương lắm.
Răng Thỏ nhận được sự khích lệ của Nhóc Xíu và cụ già, do đó trải qua một cuộc đấu tranh tâm lý gay go, để quyết định đối diện với nỗi sợ hãi con búp bê cũ kỹ của mình.
Buổi gặp gỡ ngắn ngủi ấy đã để lại những dư vị tuyệt đẹp trong tâm hồn hai cô gái bé nhỏ. Từ đó hai bé không còn cảm giác sợ hãi nữa mà có thể thoải mái bước vào khu vườn màu xanh ấy, cùng vui chơi nói chuyện với ông lão.
Bằng những cảm xúc trong sáng, ngây thơ của mình, hai cô bé cũng đã gieo vào lòng ông lão những cảm xúc đẹp đẽ, tươi vui, giúp ông xoa dịu nỗi cô đơn tuổi già.
Câu chuyện được viết bởi tác giả Ngọc Linh với ngôn ngữ vừa hóm hỉnh, đáng yêu vừa sâu sắc, ý nhị. Cách xây dựng cá tính nhân vật, cũng như những tình tiết trong câu chuyện cũng được khắc họa rõ nét, kịch tính, kích thích trí tò mò, tưởng tượng của trẻ.
Phía sau cánh cửa thuộc thể loại truyện đồ họa cho thiếu nhi. Thể loại truyện này luôn có sự kết hợp logic giữa lời viết và tranh minh họa, khiến cho câu chuyện của cuốn sách trở nên đa sắc màu và hấp dẫn với độc giả nhí.
Nguồn: Phong Linh (Zing)
Sách hay
Phải chăng cuộc đời là một vở hài kịch?
Đối diện với những dối trá, lọc lừa, mưu toan và ích kỷ, ta tự hỏi nhiều kẻ đang sống hay chỉ cố gồng mình lên để hoàn thành một vai diễn không thù lao.
Sau một ngày dài, có những người mãn nguyện nở nụ cười trên môi, thoải mái chìm sâu vào giấc ngủ không mộng mị. Lại có kẻ đối diện với chính mình bằng gương mặt âu sầu, mệt mỏi, để rồi nửa đêm bị đánh thức bởi cơn ác mộng. Tại sao giữa họ có sự khác biệt? Bởi không phải tất cả mọi người đều dùng một cách giống nhau để đối xử với cuộc đời này.
Có những người sống một cách tự nhiên, bản năng không toan tính. Lại có kẻ coi đời sống là một sân khấu lớn, nếu chiều lòng được thiên hạ, ắt hẳn sẽ thu được món hời. Thế nên, lượm lặt hết những hỉ, nộ, ái, ố của một kiếp người bình thường cũng có nhiều điều khiến ta phải suy ngẫm.
Tập truyện ngắn Sa lan đỏ bãi xanh của nhà văn Văn Thành Lê được viết nên từ câu chuyện của những kiếp người bình thường, bình thường nhưng không bình dị.
Mười hai truyện ngắn tựa như 12 mảnh ghép khác nhau của cuộc sống, sẽ cho độc giả những chiêm nghiệm riêng, để từ đó mỗi người trong chúng ta hiểu hơn về chính mình.
Khi cuộc đời biết thành sân khấu lớn
Phần lớn các truyện ngắn trong Sa lan đỏ bãi xanh đều có chất giễu nhại và châm biếm. Đó là những tác phẩm mà khi đi đến hồi kết người đọc sẽ muốn tặng cho nhân vật một cái nhếch môi.
Có những kẻ cả đời chỉ dám “diễn” chứ không hề sống thật, mải miết chạy theo dư luận để nhận được những điều giả dối, vài cái danh hão không hơn, không kém.
Đó là Can, một sếp lớn trong truyện ngắn Hạ huyệt an toàn. Tác giả đã giới thiệu Can với bạn đọc bằng đám tang của chính hắn ta. Phút giây tiễn biệt, âm dương chia lìa cũng chính là lúc những câu chuyện về người đã khuất được nhắc đến nhiều nhất, rành mạch và không giấu giếm. Người chết rồi thì đâu còn quyền lực, thế nên chẳng ai phải sợ.
Can, kẻ đã đưa chân vào chốn quan trường bằng mánh khóe và lừa lọc, chắc hẳn sẽ mong một ngày được “hạ cánh an toàn”. Phải chăng, cái chết chính là một phương án an toàn dành cho hắn?
Văn Thành Lê đưa người đọc đến một đám tang bất thường, nơi mà bà quả phụ bình thản không tỏ chút đau lòng. Một gia đình yên ấm mà xưa nay thiên hạ vẫn thấy hóa ra chỉ là một thứ vỏ bọc để nhân vật chính nhẹ bước trên đường quan lộ. Gia đình, tình nghĩa vợ chồng, tất cả những thứ thiêng liêng ấy đã bị nhân vật chính vứt bỏ để đổi lấy những phút giây đắm đuối ngoài luồng.
Yêu nghệ thuật là một điều đáng trân trọng, nhưng không phải ai cũng có thể làm thơ hay trở thành một nhà thơ. Khi tài năng có hạn, những kẻ háo danh và cuồng tín sẽ tìm “cửa sau” để luồn lánh.
Không cần biết thế nào là vần điệu, tứ thơ hay hình tượng nghệ thuật, chỉ cần một tờ giấy chứng nhận vô hồn cũng đủ để nhà thơ “vô duyên” với thi ca diễn nốt vai của mình trong truyện ngắn Nhà thơ cấp nước.
Mặc cho đời lừa dối, hãy cứ hồn nhiên tin vào điều thiện
Đằng sau những mưu toan và mánh khóe được miêu tả bằng ngòi bút châm biếm đầy hài hước, nhà văn Văn Thành Lê vẫn tin vào lòng tốt của con người, tin vào cái thiện.
Mầm mống của sự lương thiện dù nhỏ nhoi đến đâu, một khi đã được gieo lên trong tâm hồn, nó sẽ mang lại cho chúng ta sức mạnh để chống lại những thứ xấu xa.
Cổ nhân có câu: “Nhân chi sợ, tính bản thiện”. Con người sinh ra đều mang trong mình mầm thiện và muốn được sống lương thiện. Sâu thẳm bên trong những con người đã dùng sự dối trá, lọc lừa để đối diện với cuộc đời đều có những ngọn lửa lương thiện đang âm ỉ cháy.
Để bảo vệ cái thiện và những giá trị tốt đẹp của cuộc sống, đôi khi người ta cảm thấy mệt mỏi. Đó là câu chuyện buồn của Yên, nhân vật chính trong Sa lan đỏ bãi xanh.
Cô yêu quê hương mình, yêu bãi Xanh với những cây sa lan đỏ. Chúng là “ân nhân cứu mạng” của cô trong một lần bị rắn cắt từ thuở còn con gái. Yên muốn giữ lại bãi Xanh, giữ lại những ngôi mộ của người Thượng, giữa lại những dấu ấn văn hóa tốt đẹp của mảnh đất quê hương… Nhưng cô đành bất lực khi chỉ có một mình.
Người chồng và cũng là người cộng sự mà bấy lâu nay Yên tin tưởng đã chọn một hướng đi khác. Con đường của danh vọng, tiền tài và không có chỗ cho những giá trị truyền thống.
Với họ, bản hợp đồng khai thác quặng béo bở sẽ được thực hiện trong nay mai mới là thứ thiêng liêng nhất. Cuối cùng, một con người tưởng chừng đã lùi sâu vào dĩ vãng lại là cứu cánh giúp Yên tìm thấy sự an bình.
Đọc Sa lan đỏ bãi xanh, độc giả sẽ thấy một Văn Thành Lê đa dạng và cá tính trong cách kể chuyện. Cái cách anh châm biếm, giễu cợt những thói hư, tật xấu của những con người thực dụng xã hội hiện đại cũng rất hóm hỉnh mà có duyên. Cách truyện ngắn của anh thu hút người đọc ở lỗi kể tự nhiên, gần gũi và dung dị như cái cách chúng ta vẫn chia sẻ cho nhau những câu chuyện nhỏ hàng ngày.
Đọc Sa lan đỏ bãi xanh, đôi khi chúng ta phải giật mình vì những truyện ngắn quá đỗi chân thực. Họ là những con người mà ta có thể gặp ở bất cứ đâu trong đời sống, là các “diễn viên không chuyên” đang cố gồng lên để diễn tròn vai trên sân khấu cuộc đời.
Nguồn: Thụy Oanh (Zing)
-
Văn mẫu 10cách đây 7 nămPhân tích 12 câu thơ đầu trong đoạn trích “Trao duyên”
-
Văn mẫu 11cách đây 7 nămCảm nhận về 13 câu đầu bài thơ “Vội vàng”
-
Văn mẫu 10cách đây 7 nămCảm nhận về bài ca dao “Khăn thương nhớ ai,…”
-
Văn mẫu 11cách đây 7 nămPhân tích 2 khổ đầu bài thơ “Đây thôn Vĩ Dạ”
-
Văn mẫu 8cách đây 7 nămLàm rõ nhận định: Dù được sáng tác theo trào lưu lãng mạn hay hiện thực, những trang viết của các nhà văn đầy tài năng và tâm huyết đều thấm đượm tinh thần nhân đạo sâu sắc, qua các tác phẩm “Gió lạnh đầu mùa” (Thạch Lam), “Những ngày thơ ấu” (Nguyên Hồng), “Lão Hạc” (Nam Cao)
-
Văn mẫu 11cách đây 7 nămBình luận bài thơ “Vội vàng” – Nhà phê bình Chu Văn Sơn
-
Văn mẫu 11cách đây 7 nămLàm rõ ý kiến cho rằng chữ “hồng” là nhãn tự bài thơ “Mộ” (Chiều tối)
-
Văn mẫu 10cách đây 6 nămPhân tích 18 câu thơ đầu bài Trao duyên hay nhất






You must be logged in to post a comment Login