Connect with us

Tác giả

Đọc sách lậu là tiêu thụ đồ ăn cắp

Published

on

Tác giả “Trại hoa đỏ” cho rằng nhiều người thích đọc miễn phí, tiếp tay sách lậu. Vấn nạn này không chỉ gây thiệt hại tài chính mà còn bào mòn tinh thần nhà văn.

Di Li là tác giả của nhiều đầu sách, nổi bật là hai tác phẩm trinh thám Trại hoa đỏCâu lạc bộ số 7. Cả hai tác phẩm đều gây được tiếng vang và được mua bản quyền chuyển thể thành phim. Trong đó, phim dài tập Trại hoa đỏ do Victor Vũ đạo diễn đã phát sóng trên một kênh truyền hình số.

Thường được công nhận là tác giả tiên phong kết hợp trinh thám và kinh dị ở Việt Nam, nữ tác giả cũng rất chăm chỉ khám phá những đề tài, thể loại khác với những tác phẩm như Bình minh ở Sahara, Nửa vòng Trái Đất uống một ly trà hay Chuyện nhỏ đàn bà.

Trước tình trạng sách lậu phát tán tràn lan, Di Li bày tỏ nỗi thất vọng và kêu gọi những biện pháp xử lý mạnh mẽ với vấn nạn này.

Advertisement
tac gia Trai Hoa Do anh 1

Nhà văn Di Li. Ảnh: FBNV.

“Tôi bức xúc lâu rồi”

– Chị từng có sách bị lan truyền trái phép chưa và chị cảm thấy thế nào?

– Tôi bức xúc lâu rồi. Mệt mỏi chứng kiến hầu như sách nào của mình cũng bị lậu. Tôi lấy ví dụ trường hợp cuốn Tôi PR cho PR của tôi là một dạng sách giáo trình, sách khoa học thường thức. Sách văn học thì người ta đọc trên mạng rồi có khi còn mua về để sưu tầm, nhưng sách chuyên ngành người ta thấy lậu tải về rồi in ra cho tiện, nghiên cứu một lần là xong chứ không thèm mua sách. Cuốn Cô đơn trên Everest phát hành tháng 1, tới đầu tháng 4 đã có bản lậu. Vấn nạn này gây ảnh hưởng rất nhiều tới tôi cũng như các nhà văn khác.

– Khi thấy sách của mình bị phát tán không bản quyền, chị đã làm việc với nhà xuất bản và cơ quan chức năng chưa?

– Tôi làm việc với nhà xuất bản, họ cũng rất bức xúc nhưng bó tay, bảo rằng bây giờ mà đi theo kiện thì rất là mệt mỏi. Tôi cũng không hiểu nổi. Nào là phải lập vi bằng, xong còn phải đổ rất nhiều công sức, có thể cả tiền vào. Có lập vi bằng xong, trang đăng lậu bị gỡ xuống thì một thời gian sau lại thấy trang web khác được lập ra thôi.

Vấn nạn này nói mãi mà chưa thấy giải quyết được. Phải chăng làm sách lậu không phải tội ác, không cấp thiết nên cứ để đấy đã, nghĩ rằng có nhiều sản phẩm bị lậu còn nguy hiểm hơn sách?

Advertisement

Thực tế, nạn sách lậu rất nguy hiểm. Sách lậu làm thất thu nhiều cho đất nước. Các nhà xuất bản bán được sách, có nguồn thu danh chính ngôn thuận để đóng thuế cho nhà nước, trong khi sách lậu vào túi ai không biết. Nạn sách lậu cũng là một phần làm nghèo đất nước mình.

Quốc gia tồn tại nhờ có tiền thuế, thuế giảm đồng nghĩa với ít tiền đầu tư cho bệnh viện, trường học, cầu đường. Phúc lợi của người dân bị kém đi. Việc này ảnh hưởng đến từng người dân một chứ không riêng gì người cầm bút.

– Lượng người tiếp cận các trang đăng truyện lậu rất lớn, có trang ghi nhận lượt đọc tiểu thuyết “Trại hoa đỏ” của chị lên tới 40.000 người. Hẳn con số thất thu phải rất lớn?

– Một con số khổng lồ. Nếu sách không bị làm lậu, nhà văn và nhà xuất bản phải bán được gấp mấy lần doanh thu hiện tại. Không phải gấp đôi đâu, mà là gấp nhiều lần.

Các đầu sách bán không chạy, ít người mua thì không nói làm gì. Nhưng các đầu sách bán chạy, thì người ta làm lậu nhiều, ăn lợi cũng nhiều.

Advertisement

Cuốn Trại hoa đỏ của tôi bị lậu ngang lậu dọc. Ngày xưa làm lậu sách giấy nhiều, tôi còn đóng vai khách hàng đi mua thử. Hồi công nghệ chưa phát triển, người ta bán ở vỉa hè, giờ trên mạng có pdf miễn phí người ta tải về luôn chứ lắm khi chả buồn mua. Tôi nản lắm, chán lắm.

tac gia Trai Hoa Do anh 2

Một trang web đăng tải tác phẩm Trại hoa đỏ.

Người văn minh không ăn cắp trí tuệ

– Ngoài mặt doanh thu ra, vấn nạn này gây ảnh hưởng tới quá trình sáng tạo của chị?

– Tình trạng làm lậu thiếu kiểm soát như vậy thể hiện nét kém văn minh trong xã hội. Người văn minh không ăn cắp trí tuệ như thế. Tôi cảm thấy trí tuệ của mình đang bị ăn cắp. Ăn cắp một cách đương nhiên mà mình không làm gì được. Việc ấy còn gây bức xúc về mặt tinh thần nữa.

Sách lậu khiến sách bản quyền bán được ít đi, nhà xuất bản không hào hứng để in tiếp. Thử hỏi làm sao nhà văn có được hứng khởi để viết tiếp?

Di Li

Nhà văn ở Việt Nam tồn tại đã rất khó khăn rồi. Bây giờ còn phải chịu thêm nạn sách lậu. Ra sách ai cũng mong bán được. Sách bị lậu khiến sách bản quyền bán được ít đi, nhà xuất bản không hào hứng để in tiếp. Thử hỏi làm sao nhà văn có được hứng khởi để mà viết sách?

Advertisement

Sản phẩm mình viết phải được in ra, phải được chia sẻ với cộng đồng một cách chính đáng. Đâu phải mình viết cho mình đọc đâu.

Điều này ảnh hưởng không nhẹ tới cảm hứng sáng tác, nhiệt huyết sáng tác của người cầm bút.

– Chị nghĩ các tác giả làm gì để chống nạn sách giả?

– Không làm được gì cả. Việc này cần tới luật pháp, chứ không thể cứ nói suông kêu gọi người dân có ý thức được. Chúng ta vẫn còn quen và thích những thứ miễn phí. Thay đổi được nhận thức của mọi người phải mất thời gian.

Đọc sách lậu chính là đang tiêu thụ đồ ăn cắp. Người ta không nghĩ tải lậu như vậy là đang tiêu thụ đồ ăn cắp đâu mà chỉ nghĩ đơn giản là có sẵn thì tải thôi.

Advertisement

Thực ra, ở mảng âm nhạc, nước ta đã phần nào nâng cao được ý thức bản quyền rồi. Chưa triệt để nhưng cũng đang làm rất tốt. Ở mảng ấy, người ta có phần mềm lần theo dấu vết của các bản tải lậu để nhanh chóng gỡ/vô hiệu hóa hết các địa chỉ đăng nhạc trái phép.

Mảng chữ nghĩa, văn chương thì lại chưa làm được vậy, nên đành phải chịu.

– Những người làm ebook bản quyền cũng nghĩ rằng cần có thời gian thì thị trường sách mới kiểm soát được nạn vi phạm bản quyền như ở thị trường nhạc và điện ảnh gần đây. Theo chị, cần làm gì để đẩy nhanh quá trình này?

– Nếu công chúng không còn lựa chọn nào khác thì người ta sẽ chịu trả tiền. Có chế tài hạn chế để không tiếp cận được nguồn trái phép miễn phí nữa thì độc giả mới chuyển sang bên bản quyền thu phí.

Nói chung là còn phải đấu tranh nhiều, phải nhiều người chung tay góp sức, nhưng chủ yếu là các cơ quan chức năng mới có đủ quyền lực để giải quyết vấn nạn này.

Advertisement

Nguồn: https://zingnews.vn/doc-sach-lau-la-tieu-thu-do-an-cap-post1349015.html

Tác giả

Haruki Murakami không muốn cầm lên và đọc lại sách mình đã viết

Published

on

By

“Cuốn sách mà tôi không muốn cầm lên và cũng không muốn đọc nhất chính là những cuốn do tôi viết và xuất bản trước đây”, Haruki Murakami nói với The New York Times.

haruki murakami doc sach anh 1

Nhà văn Haruki Murakami. Ảnh: Murdo Macleod/The Guardian.

Ở hiện tại, Haruki Murakami được xem là nhà văn nổi tiếng nhất Nhật Bản và là một trong những nhà văn lớn trên thế giới. Ít ai ngờ rằng bản thân Haruki Murakami khi đọc lại các tác phẩm của mình lại luôn cảm thấy “thất vọng và không hài lòng”.

Những cuốn sách yêu thích… hoặc không

Trong bài phỏng vấn với The New York Times, Murakami đã chia sẻ về nỗi khổ tâm của mình trong công việc viết lách. Sau hơn một phần tư thế kỷ gắn bó với nghề viết, ông đã để lại một số lượng lớn tác phẩm và hẳn đã có nhiều thay đổi lẫn tiến bộ trong việc viết lách. Vì vậy, mỗi khi đọc lại một tác phẩm đã xuất bản từ lâu, ông không tránh khỏi cảm thấy “không hài lòng”.

“Tuy vậy, nếu không đọc lại tác phẩm cũ của mình thì tôi lại gặp phải một vấn đề khác đó là tôi không nhớ mình đã viết gì. Rồi khi có người phỏng vấn tôi những câu hỏi về những phần nào đó trong cuốn sách cũ, tôi sẽ bối rối và tự hỏi: “Mình đã viết cái này à”, ông nói.

Advertisement

Song, ông cũng cho rằng chính những cảm giác không tốt khi đọc lại tác phẩm cũ đã khiến ông muốn làm tốt hơn trong tác phẩm tiếp theo của mình. Cuốn sách mới nhất của ông vừa được cho ra mắt với tựa đề Novelist as a Vocation (tạm dịch: Viết như một ơn gọi”).

Cũng trong bài phỏng vấn này, nhà văn đến từ Nhật Bản đã có nhiều chia sẻ về những cuốn sách yêu thích của mình. Hiện ông đang đọc một cuốn sách có tựa đề The Brass Verdict của tác giả Michael Connelly và ông có vẻ tự hào khi chia sẻ về cuốn sách mà mình đã mua với giá 1 đôla Mỹ: “Tất nhiên giá tiền không phải là tất cả, nhưng làm gì có nhiều thể loại giải trí có thể mang lại cho bạn nhiều niềm chỉ với 1 đôla như thế thế này chứ?”

Một tác phẩm xuất sắc là tác phẩm chứa đựng một động lực bên trong nó. Một sức mạnh để đẩy người đọc về phía trước.

Haruki Murakami

Bên cạnh đó, ông cho biết cuốn sách yêu thích gần đây nhất của ông là cuốn TheLast Tycoon của nhà văn Mỹ F. Scott Fitzgerald. Ông cũng là người đã dịch tác phẩm này sang tiếng Nhật và được xuất bản vào đầu năm nay. “Khi đọc cuốn tiểu thuyết này, từng dòng một, tôi bị ấn tượng bởi bút pháp tuyệt vời của Fitzgerald. Một phẩm chất vững vàng và nó đã nói tất cả những gì cần phải nói”, ông nhận xét.

Một tác giả khác mà Haruki Murakami yêu thích là Kazuo Ishiguro, một cây bút “đầy cá tính” của văn học Nhật Bản với những tác phẩm như Tàn ngày để lại, Mãi đừng xa tôi, Người khổng lồ ngủ quên… Ông cho biết mình khá trông ngóng những tác phẩm mới từ nhà văn này.

Advertisement
haruki murakami doc sach anh 2

Mỗi khi đọc xong một cuốn sách, Murakami sẽ dành thời gian suy nghĩ về cuốn tiếp theo. Với ông, đó là “niềm vui khi được chọn điều sẽ xảy ra tiếp theo”. Ảnh: Reuters.

Khi được nhờ gợi ý một số sách cho những ai muốn hiểu về Nhật Bản ngày nay, Haruki Murakami cho rằng độc giả có thể quan tâm hơn đến các nhà văn nữ – đặc biệt là những người thuộc thế hệ trẻ là những người khá tích cực trong việc viết lách và đang thu hút được một lượng độc giả lớn. “Cá nhân tôi thích tiểu thuyết Natsu Monogatari của Mieko Kawakami. Cô ấy có sự nhạy cảm như một nhà văn và là một người kể chuyện tận tâm sâu sắc”, ông chia sẻ.

Đọc sách, dịch thuật và viết lách

Với Haruki Murakami, viết một cuốn tiểu thuyết dài là một công việc cần nhiều thời gian cũng như sự nhẫn nại. Vì vậy khi được hỏi ông có phải kiêng đọc thể loại sách nào trong lúc viết để tránh làm nhiễu loạn công việc không, ông cho biết bản thân chưa hề nghĩ đến việc đó. Bởi khi viết trong thời gian dài, nó đồng nghĩa với việc ông sẽ phải chờ rất lâu để đọc một cuốn sách thú vị nào đó và điều này khiến ông cảm thấy “hơi khó chịu nếu tôi phải từ bỏ việc đọc những cuốn sách tôi muốn đọc”.

Trên thực tế, ông là một mọt sách chính hiệu từ khi còn nhỏ. Ông thích đọc sách hơn bất cứ thứ gì, thậm chí đến mức không còn hứng thú với việc học ở trường nữa. Thật may là gia đình ông có rất nhiều sách và đủ để ông thỏa sức đọc.

Vì thế, việc phải kiêng đọc sách cho công việc viết lách có vẻ là một ý tưởng mang lại nhiều đau khổ hơn là cảm hứng sáng tác cho ông. Ông nói: “Trong khi viết, tôi vẫn đọc tất cả thể loại như mọi khi. Mặc dù thỉnh thoảng chúng có thể cung cấp một số gợi ý nho nhỏ cho cách viết của tôi, nhưng tôi không bị chúng ảnh hưởng trực tiếp. Ít nhất là tôi nghĩ vậy”.

Không chỉ thế, ông cũng thường kết hợp hai công việc viết lách và dịch thuật lại với nhau để thay đổi tinh thần. Ông mô tả một cách hài hước rằng việc dịch thuật sử dụng một phần não khác với việc viết tiểu thuyết, vì vậy thay phiên làm hai việc có thể giúp phần não còn lại không bị hao mòn.

Advertisement

Nguồn: https://zingnews.vn/haruki-murakami-that-vong-khi-doc-lai-sach-cua-minh-post1379229.html

Continue Reading

Tác giả

Nhà văn và chữ tình gởi lại

Published

on

By

Với giọng kể chân thực, nhà văn Trình Quang Phú đã dựng lên nhiều chân dung văn nghệ sĩ, mỗi câu chuyện, cảm xúc của ông đều được hun đúc, xâu chuỗi từ những năm tháng chiến tranh cho tới thời bình.

Hồn thơ nó ngấm trên đường hành quân, xúc cảm, rung động với thực tế, đêm dừng chân tôi viết một mạch, sáng ra đọc cho mọi người nghe, được hoan nghênh. Nghĩ sao viết vậy thôi.

Nhà thơ Quang Dũng.

Những năm 1970, tôi thường đến Nhà xuất bản Văn học ở 49 Trần Hưng Đạo, trước hết tôi là cộng tác viên, sau đó vì tôi có người bạn từ thời học sinh miền Nam là nhà văn Hoàng Lại Giang đang là biên tập viên ở đây.

Một hôm, tôi và Lại Giang đang ngồi ở phòng khách thì một người to cao vạm vỡ, mặt có nét lai Tây bước vào. Bạn tôi giới thiệu đó là nhà thơ Quang Dũng. Ôi, cái tên Quang Dũng gắn với bài Tây Tiến. Tôi chào anh với sự khâm phục, mến mộ. Chúng tôi quen nhau từ đó, đến nay cũng đã 50 năm có hơn. Quang Dũng sống rất thân tình, chân thật, anh vẫn luôn có một nét buồn nếu không muốn nói nốt trầm hiện trong anh.

Advertisement

Nhà văn nhưng chỉ sống bằng đồng lương ít ỏi của một biên tập viên để nuôi 7 người con thì quả là rất khó khăn. Anh phải vẽ thêm bìa sách, minh họa cho các báo để có thêm đồng ra đồng vô. Anh sống rất tằn tiện và khó khổ. Biết vậy tôi và Lại Giang thường rủ anh uống bia tươi vỉa hè với lạc luộc (đậu phộng luộc).

Tôi nhớ lần đó, tôi nhận được nhuận bút có bài in chung trong tác phẩm “Đất và nước” của Nhà xuất bản Văn học, tôi rủ anh và Lại Giang đi ăn thịt cầy bảy món. Những ngày bao cấp ấy, mỗi cán bộ một tháng chỉ mua được ba trăm gơ-ram thịt (có tem phiếu), các hàng quán, món thịt nhiều đạm và dễ kiếm nhất là thịt cầy. Tôi định mời ra phố Huế, nhưng Quang Dũng gợi ý nên lên đê Yên Phụ, vì ở đó nhiều quán ngon và rẻ. Ba chúng tôi lóc cóc đạp xe lên phố đê. Thời tiết đầu đông se se lạnh, từng ngọn gió bấc khe khẽ luồn vào các ngách áo và ngắt véo thân thể. Lạnh và buốt. Đúng là cả dãy ven đê các quán thịt cầy san sát nhau chạy dài từ cuối chợ hoa, có đến vài cây số. Hôm ấy khi có chút rượu vào tôi mạo muội hỏi Quang Dũng một câu:

– Anh có viết được gì không?

– Làm viết sao được? Anh lắc đầu: Viết theo rung động của trái tim lúc này là có chuyện, tôi đã viết và đã đốt. Làm thơ mà không rung cảm thì không còn là thơ, nó chỉ là hô khẩu hiệu theo kiểu ghép vần.

Một dịp khác, theo đề nghị của bác Nguyễn Tạo một nhà cách mạng vào Đảng từ khi Đảng mới ra đời năm 1930, ngày đó bác là Tổng cục trưởng Lâm Nghiệp, trực thuộc Chính phủ ngang Bộ trưởng. Bác Tạo cũng là Nhà văn. Bác bảo tôi mời một số nhà Văn nhà Thơ cuối tuần vào thăm rừng Cúc Phương vừa được công nhận là vườn Quốc gia (National Park) và tôi đã tổ chức được ba, bốn chuyến cho nhà văn, nhà báo vào đây. Giữa đất Ninh Bình của mùa hè nóng rát nhưng vào giữa rừng Cúc Phương thì mát mẻ vô cùng. Quang Dũng đi trong nhóm nhà xuất bản. Anh thích thú. Có lẽ là dịp hiếm hoi tôi thấy anh vui.

Advertisement

Tối đến ngồi trong nhà sàn uống trà, nhấm rượu với cá suối khô, Quang Dũng thốt lên: “Lâu lắm giờ tôi mới được ở giữa rừng, nhớ ngày xưa quá”. Cái ngày xưa ấy là những năm kháng chiến chống Pháp, những năm trong đoàn quân “Tây Tiến” của anh, những năm anh làm Đại đội trưởng của Trung đoàn 52 Tây Tiến, những năm anh làm Trưởng ban tuyên huấn của Trung đoàn rồi Trưởng đoàn Văn nghệ Liên khu 3. Trong những năm tháng đó anh sáng tác thơ, viết kịch, viết truyện ngắn. Anh còn là họa sĩ vẽ tranh sơn dầu, sáng tác cả nhạc… quả là một văn nghệ sĩ đa tài. Quang Dũng đã có nhiều thơ nổi tiếng như: Tây Tiến, Mùa hoa gạo, Rừng về xuôi, Đôi bờ, Mây đầu ô, Mắt người Sơn Tây…

Biết tôi là người đã có nhiều bài ký viết về sông Hồng, sông Đà, anh đọc cho tôi nghe Bài thơ sông Hồng của anh. Tôi cảm ơn anh và hỏi anh về bối cảnh viết bài thơ “Tây Tiến”. Anh nói ngay: “Hồn thơ nó ngấm trên đường hành quân, xúc cảm, rung động với thực tế, đêm dừng chân tôi viết một mạch, sáng ra đọc cho mọi người nghe, được hoan nghênh. Nghĩ sao viết vậy thôi”. Đúng là văn là người, thơ là người. Thơ của anh chân thật, gần gũi nhưng cũng rất hình ảnh, dễ xúc động lòng người.

Năm 1973, tôi đi công tác đối ngoại của Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam ở Paris về, có chai rượu ngon. Tôi mời riêng anh xuống chơi với tôi ở khu tập thể Trương Định. Chiều đó, anh đạp xe đến. Tôi mời anh lên gác nơi góc văn của tôi, chỉ hai anh em. Tôi nhỏ hơn anh gần 20 tuổi nhưng anh vẫn không chịu gọi ngôi khác. Anh nói: “Trong chống Pháp ông với tôi là lính cụ Hồ, là đồng đội, giờ lại ở chung trong làng viết lách thì gọi thế là đúng”, và ông buộc tôi gọi bằng anh.

Tôi lấy chai Whisky mang ở Paris về tặng anh. Tôi nói: chai này là quà tặng anh, còn hôm nay mình nhâm nhi “Cuốc lủi” (loại rượu gạo dân gian). Anh cầm chai rượu cảm động thể hiện rõ trên nét mặt. Im lặng một chút anh nói: “Này, tôi có một đề nghị. Chai rượu này quý lắm, nếu tôi xách về, vợ tôi sẽ đem bán và nhà được vài bữa tươi, nhưng nó là rượu tình, rượu nghĩa ông xách từ Paris về, bán thì xót lắm. Tôi đề nghị ta khui chai này, còn chai “Cuốc lủi” ông cho tôi mang về”. Tôi gật đầu đồng ý mà lòng rung cảm thương anh, thương cái tình chân thật của anh, thương cái nghèo, cái khó đang theo anh.

Khi tôi mở chai rượu thì anh lấy từ cái túi vải có hai quai anh vẫn xách theo một gói bằng giấy báo, bên trong bọc lá chuối, mở ra là đậu phộng luộc. Anh nói: “Tôi biết ông có mồi rồi, nhưng cái món lạc luộc này, nó có hồn dân tộc, tôi thích lắm!”. Chúng tôi vừa nhâm nhi vừa trò chuyện.

Advertisement

[…]

Sau này khi đất nước đổi mới, Quang Dũng là một trong những nhà văn được Chủ tịch nước tặng giải thưởng Nhà nước cho tác phẩm văn học nghệ thuật đợt đầu tiên. Và bài thơ Tây Tiến của anh được tạc trong cụm tượng đài kỉ niệm đoàn quân Tây Tiến.

Nguồn: https://zingnews.vn/ky-niem-voi-nha-tho-quang-dung-post1377640.html

Advertisement
Continue Reading

Tác giả

Nhà văn trẻ dấn thân vào trinh thám

Published

on

By

Nhiều nhà văn trẻ theo đuổi dòng trinh thám bắt nguồn từ đam mê và vì đam mê mà theo đuổi.

Truyen trinh tham anh 1
Hai cuốn trinh thám của tác giả trẻ.

Thời gian qua, không ít tác giả tập trung vào các vấn đề về tâm lý, phức cảm, những hoang mang của đời sống đô thị, những đối chọi giữa các tiêu chuẩn văn hóa cũ và mới trong giới trẻ… Trong khi đó, văn chương trẻ có những cây bút nỗ lực làm mới như Đinh Phương, Đức Anh, Hiền Trang, Võ Chí Nhất, Nguyên Như…

Nhà văn trẻ Đức Anh đã trình làng những tác phẩm khá ấn tượng như Thiên thần mù sương, Tường lửa, Đảo bạo bệnh theo dòng trinh thám vốn còn ít được tác giả trong nước lựa chọn. Nhiều bạn đọc và một số nhà phê bình đánh giá Đức Anh dám bước đi trên con đường lẻ loi.

Còn nhà văn thì chia sẻ: “Văn học trinh thám đã cho tôi nhiều trải nghiệm, rèn luyện kỹ thuật chuyên môn và kỷ luật viết văn, cho tôi được gặp gỡ những người bạn văn, các anh chị lớn tuổi, giàu kinh nghiệm hơn và cho tôi có độc giả trung thành. Tôi đang tiến đến những cải tiến mới, về điều mình muốn viết, muốn nói ra, về những bí ẩn và vẻ đẹp của đời sống mà tôi góp được hàng ngày”.

Nhà văn trẻ Võ Chí Nhất đang công tác trong ngành công an, mới đây đã trình làng tập truyện trinh thám Muội tro. Võ Chí Nhất chia sẻ, truyện trinh thám đầu tiên anh viết có tên Dòng máu bạc, hiện đã triển khai thành một tiểu thuyết và sẽ trình làng trong thời gian tới. “Tôi cho rằng, không hẳn người công tác trong ngành công an hay tình báo mới theo đuổi dòng trinh thám, mà bắt nguồn từ đam mê và vì đam mê mà theo đuổi”, Võ Chí Nhất nhấn mạnh.

Advertisement

Truyện trinh thám không đơn thuần là những câu chuyện vụ án mà được “dựng” lại từ những vụ án có thật theo nguyên tắc (tác giả tự vạch ra) là bảy phần thật, ba phần thêm thắt. Một truyện trinh thám hấp dẫn cần nhiều yếu tố.

Theo Đức Anh và Võ Chí Nhất, các tác giả thường đọc nhiều trước khi viết, điều cần thiết là tìm một vụ án phù hợp để xây dựng một cốt truyện hấp dẫn và đáng tin, các nhân vật phải có những đặc điểm đặc biệt, lối hành văn đặc trưng, bố cục, cách dẫn chuyện, chủ đề của truyện phải độc đáo…

Để nhà văn trẻ phát triển và đi được đường dài trên con đường sáng tạo, không thể thiếu sự hỗ trợ, giúp đỡ của các cơ quan chuyên môn, các nhà phê bình, nhà sách. Nhà thơ Nguyễn Quang Thiều, Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam, chia sẻ Hội Nhà văn khuyến khích và tích cực tạo sân chơi cho người trẻ sáng tác, tìm tòi lối đi riêng. Bởi họ là những người quyết định hình dáng, chân dung văn học trong khoảng 10 đến 20 năm nữa.

Nguồn: https://zingnews.vn/nha-van-tre-dan-than-vao-trinh-tham-post1378705.html

Advertisement
Continue Reading

Xu hướng